Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 61

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:38:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bầu trời xanh ngắt như gột rửa, thỉnh thoảng vài con chim bay qua, đậu cành cây phát tiếng kêu lảnh lót.”

 

Nhìn xa thể thấy biển xanh, bãi cát trắng, còn rặng dừa trập trùng, đó đều là những cảnh đặc hữu của đảo Hải Lãng.

 

Cô lưu luyến thêm vài cái, chắc khó mà thấy cảnh sắc như nữa.

 

Thời gian đợi , cũng đến lúc , Diệp Uyển Ninh cuối thắt c.h.ặ.t dây buộc bọc đồ, chuẩn xuất phát bến cảng mua vé.

 

Vừa thấy Hoắc Kiêu tựa nghiêng cửa, nhướng mày :

 

“Cô đấy."

 

Hôm nay mặc quân phục hải quân mà mặc một bộ đồ Trung Sơn màu đen, chiếc cúc cùng cài, trông nghiêm túc chính kinh như thêm vài phần phong lưu.

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Biết còn hỏi, bảo xem."

 

Hoắc Kiêu hừ một tiếng, một tay xách lấy bọc đồ của cô:

 

“Được , cô cần nữa."

 

Đợi , ý là ?

 

Thấy Diệp Uyển Ninh vẫn đang ngẩn ngơ, Hoắc Kiêu kìm nhếch môi:

 

đồng ý cho cô ở ."

 

Diệp Uyển Ninh cứ ngỡ nhầm, trong mắt đầy vẻ hoài nghi:

 

“Thật giả đấy?"

 

Cô đưa tay huơ huơ mặt Hoắc Kiêu:

 

“Đoàn trưởng Hoắc, ai tráo đổi ?"

 

Hoắc Kiêu nắm tay đưa lên miệng ho một tiếng:

 

“Cứ coi như đại phát từ bi, cho cô ở , dù nhà cũng nhiều phòng, vả hôm qua ai bán t.h.ả.m với , là nếu thu nhận thì lang thang."

 

Xì!

 

Cô nào ý đó!

 

Diệp Uyển Ninh vui mừng khôn xiết, quá , nữa, thể cùng Hồng Tú, Xuân Vũ lên núi hái quả, biển bắt hải sản .

 

Thực nếu thể, cô thực sự rời khỏi đảo Hải Lãng.

 

Xét về mặt thực tế, rời khỏi đảo Hải Lãng còn hải sản và trái cây phong phú nữa, sống những ngày tháng dè sẻn từng tí dầu, mà bên ngoài cũng nhà cửa rộng rãi sân vườn như trong khu tập thể quân đội để ở.

 

Hơn nữa ở đây còn ống nước, cần giếng gánh nước, chỉ cần mở vòi là nước.

 

Diệp Uyển Ninh vẫn yên tâm, ngập ngừng hỏi:

 

“Vậy thực sự nữa nhé?"

 

Hoắc Kiêu mặt , khiến rõ thần sắc:

 

“Ừm."

 

Anh dùng dư quang liếc Diệp Uyển Ninh một cái, vểnh cằm :

 

, tuy cho phép cô ở đây nhưng cô đừng mà đ-ánh chủ ý lên ."

 

Diệp Uyển Ninh im lặng hồi lâu mới tế nhị :

 

“Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn, hợp với tiêu chuẩn nào?"

 

Chương 25 Lừa

 

Hoắc Kiêu cho đến tận ngày hôm khi đến đơn vị vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện .

 

Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn là cái gì?

 

“Lão Hoắc, ở đây bản tài liệu, ký tên ."

 

Quý Học Sâm đặt tài liệu lên bàn .

 

Hoắc Kiêu hồn, ký tên loẹt quẹt vài cái tài liệu:

 

“Này, xem, Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn là cái gì?"

 

Quý Học Sâm cất tài liệu , hì hì:

 

“Sao tự nhiên hỏi câu ."

 

“Cậu đừng quản."

 

Hoắc Kiêu :

 

“Cậu cứ cho Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn là cái gì là ."

 

Quý Học Sâm cũng nữa, chọn một chiếc ghế xuống, điệu bộ như giảng giải kỹ càng:

 

“Cái 'Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn' thực là chỉ năm điều kiện."

 

Anh giơ một bàn tay :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-61.html.]

 

“Và đó là năm điều kiện để một đàn ông thu hút phụ nữ."

 

Hoắc Kiêu hừ một tiếng từ lỗ mũi:

 

“Rửa tai lắng ."

 

Quý Học Sâm bẻ ngón tay đếm cho :

 

“Cái đầu tiên là Phan, ý chỉ trai như Phan An; Lừa thì—" ho khẽ hai tiếng:

 

“Nghe ăn thịt lừa tác dụng tráng dương; Đặng là chỉ kiếm tiền như giàu nhất Tây Hán là Đặng Thông; Tiểu là phục tùng nhỏ bé, ý là đàn ông dỗ dành phụ nữ; Nhàn thì đúng như tên gọi, là thời gian, thời gian để gì?

 

Có thời gian để ở bên cạnh phụ nữ chứ ."

 

Hóa Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn là ý nghĩa .

 

Hoắc Kiêu vỡ lẽ, xoa xoa cằm:

 

“Cậu thấy phù hợp với năm tiêu chuẩn Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn ."

 

Quý Học Sâm há hốc mồm:

 

“Cậu uống nhầm thu-ốc ?"

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu lảng tránh:

 

“Không , chỉ là hôm qua bảo Diệp Uyển Ninh thể ở tạm trú nhà , nhưng ý nghĩ gì khác với , đó cô hỏi ngược là Phan Lừa Đặng Tiểu Nhàn hợp với điều nào."

 

Anh thấy điều nào cũng hợp cả.

 

Hơn nữa.

 

Lừa!!

 

Không một đàn ông nào chịu thừa nhận !!

 

Quý Học Sâm suýt chút nữa thì phì :

 

“Cậu cũng tự luyến thật đấy."

 

Dưới sự bức bách từ ánh mắt của Hoắc Kiêu, vội vàng đổi giọng, nghiêm mặt :

 

vốn liếng để tự luyến!"

 

Hoắc Kiêu lúc mới hừ một tiếng:

 

“Lười với ."

 

Quý Học Sâm bĩu môi:

 

cũng lười với đấy."

 

Anh đột nhiên nhớ điều gì đó, nháy mắt :

 

“Này, lúc chẳng đồng ý cho Diệp Uyển Ninh ở , đột nhiên đổi ý ?"

 

Anh bắt chước giọng điệu của Hoắc Kiêu:

 

“Lúc đó thế nào nhỉ, ồ, 'Không đời nào', 'Tuyệt đối đời nào'."

 

Quý Học Sâm tặc lưỡi hai tiếng:

 

bảo mà, đừng bước qua, xem, vả mặt ."

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu lóe lên:

 

là thấy cô đáng thương, dù cũng là một cô gái nhỏ, thích, rời khỏi chỗ chúng còn nơi nào để ."

 

Anh ngập ngừng:

 

“Vả đuổi thì ăn thế nào với ."

 

“Còn ăn thế nào với dì, nếu sợ dì thì chấp nhận chuyện dì giục cưới từ lâu ."

 

Quý Học Sâm nhỏ.

 

lời dám to, sợ Hoắc Kiêu tẩn cho một trận.

 

Hoắc Kiêu dậy ngoài:

 

“Không với nữa, việc."

 

Quý Học Sâm vội hỏi:

 

“Việc gì ."

 

Hoắc Kiêu vẫy vẫy tờ giấy trong tay:

 

“Viết báo cáo tùy quân."

 

Diệp Uyển Ninh chính thức tùy quân, báo cáo tùy quân chính thức lên lãnh đạo cấp , cô sẽ là danh phận, một chế độ đãi ngộ của quân nhân cũng thể hưởng.

 

Toàn bộ quy trình thực hiện hề phiền hà, trái Sư trưởng Trang chịu trách nhiệm phê duyệt báo cáo tùy quân hỏi thêm vài câu:

 

“Cô Diệp thế nào với ."

 

 

Loading...