Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:08
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thời buổi , ngay cả công nhân trong nhà máy thì một tháng cũng chỉ một hai phiếu công nghiệp.”

 

Hèn gì ông cụ ngạc nhiên đến .

 

phiếu công nghiệp đối với bình thường thì quý giá, chứ đối với Hoắc Kiêu thì ít, vì lương cao, lương mỗi tháng hơn một trăm đồng, thể lĩnh hơn mười phiếu công nghiệp, đơn vị bao ăn ở, hàng tháng lĩnh hơn mười phiếu công nghiệp để đó cũng chẳng chỗ nào mà tiêu.

 

Hoắc Kiêu quanh hai bên, giả vờ bắt tay ông cụ, nhét hai phiếu công nghiệp cho ông:

 

“Ông xem những thứ đủ ."

 

Ông cụ lưng qua, mắt lộ vẻ vui mừng:

 

“Đủ, đủ !"

 

Ông nhét chiếc ghế bằng tre cho Hoắc Kiêu:

 

“Cho đấy, thanh niên."

 

Lại lấy thêm hai cuộn chiếu cỏ nhét luôn tay Hoắc Kiêu:

 

“Cái cũng cầm lấy , tặng cho đấy."

 

Hoắc Kiêu xem xét qua một lượt, chiếc ghế khá , chỉ gia công tinh xảo mà còn thể gấp gọn , gập chiếc ghế , một tay xách ghế, một tay cầm chiếu, xách tay nhẹ tênh.

 

Diệp Uyển Ninh híp mắt.

 

Quả nhiên, rủ Hoắc Kiêu cùng là đúng đắn, thể giúp cô kiếm đồ , thể giúp cô xách đồ, thật đỡ tốn sức bao.

 

Vi Tuyết ở bên cạnh mà thèm thuồng thôi.

 

đến họp chợ từ sớm, sớm nhắm trúng chiếc ghế bằng tre đó , dù trong một đống đồ mây tre đan thì chỉ món đó là đồ lớn.

 

Giống như Diệp Uyển Ninh, cô cũng bảo Tôn Lực Cường lên hỏi giá .

 

Người ông cụ cũng bảo bán, cô bảo Tôn Lực Cường nghĩ cách, nhưng Tôn Lực Cường thì lấy cách chứ, chỉ thể một mực giải thích rằng đó là đồ nhà dùng, thế nào cũng bán.

 

Vi Tuyết đành thôi.

 

bây giờ thấy Hoắc Kiêu nhẹ nhàng mua chiếc ghế bằng tre mà cô hằng mong ước bấy lâu.

 

Lòng Vi Tuyết bỗng trỗi dậy những cảm xúc khó tả.

 

đương nhiên dám bảo Hoắc Kiêu mua cho , cũng thể mở miệng lời đó.

 

Chỉ đành kéo kéo tay áo Tôn Lực Cường:

 

cũng cái ghế đó."

 

Tôn Lực Cường “Ồ" một tiếng, đến mặt ông cụ, ấp úng hồi lâu mới rặn một câu:

 

, cũng mua ghế ."

 

Ông cụ thấy cùng nhóm với Hoắc Kiêu, ăn mặc cũng coi như là lịch sự:

 

“Được thôi, phiếu công nghiệp ."

 

Lại :

 

“Chỗ tuy còn nữa, nhưng thể về đan thêm một cái, để địa chỉ, đến lúc đó gửi đến nhà cho ."

 

Tôn Lực Cường...

 

đương nhiên là , lương hàng tháng của chỉ cấp một phiếu công nghiệp, hơn nữa Vi Tuyết yêu cái , chiếc phiếu công nghiệp duy nhất đó cũng mang cửa hàng bách hóa mua mỹ phẩm nhập khẩu .

 

Tôn Lực Cường gãi đầu:

 

phiếu công nghiệp, cái đó, trả bằng tiền ạ?"

 

Gì cơ?

 

Không phiếu công nghiệp?

 

Ông cụ cũng kén chọn, đầu chỗ khác:

 

“Không bán."

 

Tôn Lực Cường tay về, với Vi Tuyết:

 

“Không phiếu công nghiệp, bán."

 

Vi Tuyết lườm một cái:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-73.html.]

“Nói nhảm, điếc, thấy ."

 

Thật ngờ, ở chỗ Hoắc Kiêu, việc mua chiếc ghế bằng tre dễ như trở bàn tay, còn đối với Tôn Lực Cường thì khó hơn lên trời.

 

lườm Tôn Lực Cường một cái, lầm bầm :

 

là vô dụng, hèn gì tuổi tác lớn hơn mà chức vụ thấp hơn nhiều thế."

 

Chỉ từ chuyện nhỏ cũng thể thấy sự thiếu linh hoạt của Tôn Lực Cường.

 

Lúc Vi Tuyết mới gả cho Tôn Lực Cường, cô cũng nhiều tâm tư xa như hiện tại, cũng là một lòng cùng Tôn Lực Cường sống qua ngày.

 

ngày tháng cứ thế trôi qua, những cùng chức vụ với Tôn Lực Cường, thậm chí thấp hơn đều thăng chức lên , còn Tôn Lực Cường thì vẫn yên tại chỗ nhúc nhích.

 

Vi Tuyết liền dạy :

 

“Anh mang ít thu-ốc l-á r-ượu b-ia đến biếu lãnh đạo , vài câu ho xem ."

 

Tôn Lực Cường chịu uốn , dẫu lời Vi Tuyết mua thu-ốc ngon r-ượu quý đến biếu lãnh đạo thì cũng là đặt xuống về ngay, ngay cả mặt lãnh đạo cũng chẳng thấy, lãnh đạo đây là ai biếu chứ.

 

Ngày qua ngày, Vi Tuyết cũng từ bỏ ý định đó .

 

Cây dời thì ch-ết, dời thì sống.

 

nghiến răng, bám theo bước chân của Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh:

 

“Hoắc đoàn trưởng, mua gì nữa , để tham khảo giúp cho."

 

Hoắc Kiêu thèm để ý đến cô , mà bàn bạc với Diệp Uyển Ninh:

 

“Cô xem còn mua gì nữa ?"

 

Diệp Uyển Ninh một vòng, cũng chẳng còn gì nữa, mua ghế và vừng là cô thấy mãn nguyện lắm , lắc đầu:

 

“Hết ạ."

 

Hoắc Kiêu đồng hồ, thời gian cũng hòm hòm , Tiểu Lý sắp tới :

 

“Được, thôi."

 

Anh cùng Diệp Uyển Ninh đến điểm hẹn với Tiểu Lý, Tiểu Lý lái chiếc xe jeep quân dụng đến đúng giờ hẹn, nhảy xuống xe thực hiện nghi lễ quân đội:

 

“Hoắc đoàn trưởng."

 

Đợi hai đều lên xe , Vi Tuyết mới kéo Tôn Lực Cường lững thững đuổi kịp.

 

chiếc xe jeep quân dụng lớn, trong mắt lóe lên tia sáng gần như là tham lam, véo véo Tôn Lực Cường:

 

“Mau với Hoắc đoàn trưởng , bảo cho tụi cùng về với."

 

Tôn Lực Cường vẫn chịu linh hoạt, hơn nữa sự kiên trì khác ở điểm , lắc đầu nguầy nguậy:

 

“Không , cấp đoàn trưởng trở lên mới ."

 

Vi Tuyết:

 

“Thế Diệp Uyển Ninh cũng đấy thôi, cô đoàn trưởng , mau mà."

 

Tôn Lực Cường vẫn lắc đầu:

 

“Không , ."

 

Vi Tuyết sắp cho tức ch-ết , thấy Tiểu Lý sắp nổ máy mất, sốt ruột thôi, dậm chân một cái, xông lên phía chặn đầu xe, gượng :

 

“Hoắc đoàn trưởng, là về quân thuộc đại viện , thể cho tụi cùng về ạ."

 

Hoắc Kiêu:

 

“Tôn liên trưởng thì , cô thì ."

 

Nụ của Vi Tuyết ngay lập tức cứng đờ mặt.

 

Tiểu Lý thò nửa cái đầu :

 

“Vi tẩu t.ử, Hoắc đoàn trưởng đùa với chị đấy, cho chị , mà thực sự là chỗ còn chỗ chứa nữa ."

 

Loại xe jeep quân dụng cỡ nhỏ cũng chỉ bốn , Diệp Uyển Ninh, Hoắc Kiêu, Tiểu Lý chiếm mất ba vị trí , cùng lắm là thêm một nữa thôi.

 

Vi Tuyết mấp máy môi, định thêm gì đó.

 

Tôn Lực Cường giữ lấy cánh tay cô , dùng lực, gật đầu khom lưng với Tiểu Lý:

 

“Lý lái xe, thật ngại quá, phiền , vợ đùa thôi mà."

 

Loading...