Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 79
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thái Tiểu Đông tuy nhỏ tuổi nhưng sức ăn hề nhỏ, trong thời gian nó ăn ở nhà họ Quý, chi phí ăn uống nhà họ Quý tăng vọt, Quý Học Sâm cũng lẩm bẩm .”
Tôn Hồng Tú cũng cảm thấy gì đó sai sai, bắt đầu nhận vấn đề, vì ý tứ của Thái Tiểu Đông thì dường như nó cắm chốt ở nhà chị luôn, coi nhà chị như căng tin ?
Chuyện đó còn hết, bà Thái còn tìm đến Tôn Hồng Tú, bảo Tôn Hồng Tú lấy vải vóc may quần áo cho Thái Tiểu Đông, mua giày mua đủ thứ, tóm là bắt chị mua một đống thứ.
Tôn Hồng Tú liền mở miệng ngay:
“Dựa cái gì chứ?"
Bà Thái vẻ mặt đương nhiên:
“Cô cũng chẳng con trai, chắc cũng chẳng sinh ."
Tôn Hồng Tú cưới Quý Học Sâm mấy năm trời mà chẳng sinh con, trong khu tập thể quân đội ít lời đồn thổi chị đẻ.
Bà Thái tiếp tục :
“Để Tiểu Đông nhà đến nhà cô ăn cơm hàng ngày chẳng là ý định nhận nuôi nó , thì để Tiểu Đông nhà nhận... nhận cô nuôi."
Bà đưa tay , lòng bàn tay ngửa lên :
“Đã nuôi thì chẳng lẽ mua chút đồ cho con trai nuôi , cô mua cũng , đưa cho năm mươi đồng, đưa Tiểu Đông mua."
Nói xong, bà Thái vỗ vỗ Thái Tiểu Đông:
“Tiểu Đông, mau gọi nuôi ."
Thái Tiểu Đông gọi một tiếng:
“Mẹ nuôi ạ."
Sau đó học theo dáng vẻ của bà Thái, đưa tay :
“Mẹ nuôi đưa tiền cho con."
Trong mắt bà Thái lóe lên sự tham lam:
“Đợi Tiểu Đông lớn lên, cô chuẩn sính lễ hậu hĩnh cho nó cưới một cô vợ m-ông to, sính lễ 'ba thứ xoay một thứ vang' (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và radio) và bảy mươi hai món đồ gỗ, đúng , mấy thứ đó."
Tôn Hồng Tú cuối cùng cũng sự vô sỉ của hai bà cháu cho thức tỉnh, hận thể phun đầy nước miếng mặt bọn họ.
Tất nhiên chị sẽ chấp nhặt với một đứa trẻ như Thái Tiểu Đông, mà trực tiếp một trận với bà Thái, bảo bà Thái đưa Thái Tiểu Đông về nhà , Thái Tiểu Đông thích đến nhà ai thì đến, tóm đừng đến nhà chị nữa.
Ngờ , bà Thái chặn ngay cửa nhà họ Quý rùm beng lên, vợ chồng họ bắt nạt già trẻ nhỏ, ngay cả chút lương thực cũng nỡ cho, bỏ đói bọn họ.
Mọi đều sống cùng một khu tập thể quân đội, chồng trong nhà cùng một đơn vị, thấy mặt nể tình, nếu thì cũng chẳng nhiều cô vợ trẻ các bà thím c.ắ.n răng đưa đồ ăn cho Thái Tiểu Đông như .
Hơn nữa Thái Tiểu Đông mồ côi sớm, bà Thái cũng chẳng may vá quần áo cắt móng tay cho nó gì cả, ngày qua ngày trông nó nhếch nhác bẩn thỉu, đúng là vẻ tội nghiệp thật.
Lúc đó, nhiều về phía bà Thái và Thái Tiểu Đông, chỉ trích Tôn Hồng Tú, bọn họ đỡ, dường như ai chậm một chút là cũng giống như Tôn Hồng Tú, loại đàn bà “ lương thiện".
Tôn Hồng Tú u uất, lúc chị việc , liên tục cho Thái Tiểu Đông ăn cơm suốt một tháng trời chẳng ai khen lấy một câu, bây giờ chỉ là nữa thì một đống chị khuyết điểm khuyết điểm .
Tôn Hồng Tú tức quá, dứt khoát qua với mấy kẻ lắm mồm trong khu tập thể nữa, đóng cửa tiếp khách, hàng ngày ngoài việc chợ thì chẳng hết.
Tôn Hồng Tú mỉm tự giễu:
“Mọi chẳng luôn chị ghê gớm, điều , cái danh tiếng đó cũng từ dạo mà đấy."
Nếu thể, Tôn Hồng Tú cũng mang cái danh ghê gớm đó chứ, hồi chị còn trẻ tính tình thế nào , chẳng kém gì Hà Xuân Vũ bây giờ, chuyện còn chẳng dám thẳng mắt , thấy ai cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-79.html.]
Bây giờ hả, chẳng cái lũ kỳ quặc trong khu tập thể quân đội rèn giũa .
Diệp Uyển Ninh:
“Không ghê gớm thì chỉ nước chịu thiệt thôi, vì những họ sẽ thèm lý với ạ."
Đối phó với loại như bà Thái mà cứ dây dưa lý lẽ thì đúng là phí lời, bà một bộ logic riêng, một hệ thống lý lẽ riêng của .
Tôn Hồng Tú :
“Chính là cái ý đó, tóm là em cứ tránh xa bọn họ là , đừng để bọn họ bám lấy, thì mệt đầu lắm."
Chị :
“ cũng lạ thật, bình thường Thái Tiểu Đông đều ở cửa nhà , ăn, chờ chịu nổi nữa, ngại quá mới gọi nó lấy đồ ăn, hôm nay nó trực tiếp tay cướp thế nhỉ."
Hơn nữa trông nó như một con quỷ ch-ết đói , nóng lòng, lúc tranh giành với Quý Bình An còn rơi vãi bánh bí ngô đầy đất nữa.
Diệp Uyển Ninh Quý Bình An nghĩ gì:
“Chắc là đói ạ."
Tôn Hồng Tú xua tay:
“Không đúng, chắc chắn là vì đồ em ngon quá nên cái thằng ăn cơm trăm nhà đó chịu thấu mới trực tiếp tay cướp đấy."
Thật đúng như Tôn Hồng Tú dự đoán, Thái Tiểu Đông thấy Quý Bình An ăn ngon quá, thèm rỏ dãi , hơn nữa mùi thơm quyến rũ của bánh bí ngô cứ xộc mũi nó, nên nó mới nhịn mà tay cướp.
Lại về phía bà Thái.
Bà dắt Thái Tiểu Đông một đoạn đường, lầm bầm:
“Sau cháu đừng đến nhà cái con mụ ghê gớm đó nữa, đằng nào đồ nhà mụ cũng chẳng ngon lành gì."
Thái Tiểu Đông chịu, bĩu môi :
“Ngon mà, thơm lắm."
Bà Thái:
“Cháu bậy, đồ mụ mà thể ngon đến mức ——"
Khoan , đúng, Tôn Hồng Tú nấu ăn dở tệ là chuyện ai cũng , nếu vì nhà họ Quý cho khẩu phần nhiều thì bà chẳng nhắm mắt để Thái Tiểu Đông đến đó ăn .
Mà mấy món ăn vặt Thái Tiểu Đông cướp hôm nay, chỉ vẻ ngoài thôi là ngon , chắc chắn Tôn Hồng Tú .
Vậy thì sẽ là ai đây?
Trong đầu bà Thái xẹt qua bóng dáng của Diệp Uyển Ninh, cái miệng ngoác , như một con sói già:
“Tiểu Đông, cháu chỗ ăn ."
Chương 30 Anh Cả
Buổi tối, Diệp Uyển Ninh về nhà nấu cơm, đợi mãi, đợi mãi vẫn thấy Hoắc Kiêu trở về.
Cô đành ăn phần cơm của luôn, thứ gì thực sự ăn hết mà để thì để, để thì đổ .
Cô ghế tre xem sách một lát, đồng hồ treo tường, lúc là chín giờ tối .
Đồng hồ sinh học hiện tại của cô hình thành, cứ chín giờ là lên giường ngủ.