Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôn Hồng Tú:

 

“Cái thể tính là đầu cơ trục lợi chứ."

 

Chị :

 

“Cùng lắm thì tính là linh hoạt áp dụng thôi."

 

Riêng tư mà , chẳng đều như .

 

Người đầu óc linh hoạt mới thể mua những thứ mà khác mua .

 

Bảo cùng là những gia đình thu nhập như , mà nhà sống vô cùng dư dả, nhà tằn tiện từng đồng.

 

Ba bắt xe về đại viện quân đội, tiên cùng Tôn Hồng Tú đến chỗ chị dâu Phạm để đón Kế Bình An về.

 

Kế Bình An sớm đợi đến mất kiên nhẫn , thấy bóng dáng Tôn Hồng Tú, liền vọt ngoài, hét lớn:

 

“Mẹ!"

 

Chị dâu Phạm :

 

“Nó cả buổi chiều đều ngóng ngoài sân, xem về đấy."

 

Nửa ngày gặp, Tôn Hồng Tú cũng nhớ con trai , từ tay Diệp Uyển Ninh nhận lấy bỏng ngô và bánh đậu xanh mua cho Kế Bình An, “Này, mua cho con đấy, ăn nhiều , lát nữa còn ăn cơm đấy."

 

Kế Bình An c.ắ.n một miếng bánh đậu xanh thật to, ú ớ , “Biết ạ."

 

Diệp Uyển Ninh lấy một gói táo tàu nghiền (tảo nê tô) đưa cho chị dâu Phạm, “Chị dâu, cái cho chị ạ."

 

Chị dâu Phạm vội vàng xua tay, “Không , ."

 

Diệp Uyển Ninh cưỡng ép nhét gói táo tàu nghiền tay chị, “Được mà, nếu nhờ chị giúp chăm sóc An An, chúng em chắc bách hóa đại lầu , chút lòng thành thôi, chị đừng khách sáo."

 

Tôn Hồng Tú nhận Diệp Uyển Ninh đang giúp chị trả nợ ân tình, cũng vội vàng , “ , chị dâu chị cứ nhận lấy ."

 

Chị dâu Phạm từ chối một hồi, thực sự lay chuyển hai , lúc mới nhận lấy, “Lần ngoài nữa, giúp trông nom An An."

 

Tôn Hồng Tú :

 

“Cảm ơn chị dâu."

 

Chị vỗ vỗ Kế Bình An:

 

“Chào bà nội Phạm con."

 

Kế Bình An to:

 

“Bà nội Phạm, chào bà ạ."

 

Đi khỏi nhà chị dâu Phạm một đoạn đường, Tôn Hồng Tú từ trong túi lấy tiền , “Uyển Ninh, trả tiền táo tàu nghiền cho cô..."

 

Diệp Uyển Ninh mắng yêu:

 

“Không cần , chị khách sáo với em gì."

 

, chúng là ai với ai chứ, chị mà khách sáo thế, chẳng lẽ em cũng trả Uyển Ninh một tờ phiếu công nghiệp ."

 

Hà Xuân Vũ .

 

Diệp Uyển Ninh lắc lắc xấp vải cotton, “Lúc đó em còn tìm chị dạy em cách may quần áo đấy, coi như là nộp học phí ."

 

Nụ khóe miệng Tôn Hồng Tú càng lúc càng rộng, ở cùng với thấu hiểu nhân tình thế thái đúng là thoải mái, “Vậy xin cảm ơn đồ nhé."

 

Diệp Uyển Ninh nháy mắt, “Vậy quyết định thế nhé, ngày mai em sẽ tìm chị."

 

Chào tạm biệt Tôn Hồng Tú và Hà Xuân Vũ, Diệp Uyển Ninh về đến nhà, đèn trong nhà đang tắt, Hoắc Kiêu thế mà vẫn về, rõ ràng đến giờ tan , điều thật kỳ lạ.

 

Diệp Uyển Ninh định lấy vỏ dưa hấu còn thừa hôm qua để nấu ăn, phát hiện bỏ qua nhiệt độ của đảo Hải Lãng, vỏ dưa hấu nhiệt độ cao còn ăn nữa, xem vẫn dùng vỏ dưa hấu tươi để nấu ăn.

 

Diệp Uyển Ninh bổ thêm nửa quả dưa hấu mới, tách phần ruột dưa hấu đỏ khỏi vỏ dưa hấu, chỉ để một lớp thịt dưa trắng nhàn nhạt.

 

Vỏ dưa hấu hôm qua cũng lãng phí, đem vứt vườn phân bón luôn.

 

Ruột dưa hấu thì ăn, hạt dưa hấu thì nhổ sân, năm mọc dưa hấu chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-89.html.]

Vỏ dưa hấu tươi thêm một ít thịt băm, cùng với một chút đường trắng, nước tương và các gia vị khác đảo đều, một món thịt băm xào vỏ dưa hấu thanh mát, thích hợp ăn mùa hè thành.

 

Diệp Uyển Ninh rửa sạch chảo, đang định nấu món thứ hai, thì thấy ngoài cửa gọi cô:

 

“Có ai ở nhà ?"

 

Diệp Uyển Ninh vội vàng dùng tạp dề lau tay, chạy ngoài, “Có ạ, chuyện gì ạ."

 

Cô đưa mắt , ở cửa ai khác, chính là lái xe Tiểu Lý.

 

Hôm nay dường như là đặc biệt chưng diện, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần màu xanh quân đội, vạt áo sơ mi sơ vin c.h.ặ.t trong quần, để lộ chiếc thắt lưng da màu đen, tóc cũng chải chuốt bằng nước, tất cả đều hất ngược , trông tinh thần.

 

Diệp Uyển Ninh thực sự thể cảm thụ nổi...

 

“Lái xe Lý, đến tìm Đoàn trưởng Hoắc , thực sự xin , nhà, nhé?"

 

“Cô cứ gọi là Tiểu Lý ."

 

Tiểu Lý gãi gãi gáy, lắp bắp :

 

“Cái, cái đó, đến tìm cô đấy."

 

Tìm cô?

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“Anh tìm việc gì?"

 

Tiểu Lý mặt đỏ lên, đem một thứ hình trụ dài nhét lòng cô:

 

“Cái cho cô đấy."

 

Nói xong, liền đầu chạy biến.

 

Diệp Uyển Ninh ở phía gọi thế nào cũng chịu dừng .

 

Lại còn chạy đặc biệt nhanh, giống như thứ gì đó đang đuổi theo phía , chớp mắt cái là thấy bóng dáng nữa.

 

Diệp Uyển Ninh đều ngây , cầm lấy thứ mà Tiểu Lý nhét cho xem thử, hóa là một hộp đào vàng đóng hộp bằng sắt.

 

Tiểu Lý tặng thứ cho cô gì?

 

Mặc kệ , ngày mai trả cho .

 

Diệp Uyển Ninh trong nhà, tiện tay đặt hộp đồ hộp lên bàn ở phòng khách.

 

Tiểu Lý khi chạy một đoạn đường, thấy Diệp Uyển Ninh đuổi theo, liền thở phào nhẹ nhõm.

 

thế là đồng ý nhận chứ nhỉ...

 

Nghĩ đoạn, mặt Tiểu Lý lộ nụ thật thà, trông mấy phần ngốc nghếch.

 

“Này, ngốc gì thế, đồ tặng ?"

 

Lái xe Hoàng, cùng đội lái xe với Tiểu Lý .

 

“Tặng ."

 

Lái xe Hoàng tắc lưỡi :

 

“Không chứ, đồng chí nữ thực sự chịu nhận ?"

 

Tiểu Lý :

 

“Sao chịu nhận."

 

Nhận thấy lái xe Hoàng mấy phần tin, Tiểu Lý mồm mép tía lia, bịa chuyện:

 

“Đồng chí Diệp chỉ nhận, mà còn vui nữa."

 

Lái xe Hoàng lẩm bẩm:

 

“Không ngờ đồng chí nữ thích cái kiểu của , tặng đồ hộp, đúng là đầu tiên mới thấy đấy, đang tìm hiểu đối tượng, chẳng đều tặng sổ tay, tặng b.út máy, tệ lắm thì cũng tặng cái khăn tay , Tiểu Lý, đúng là bộ của đấy."

 

Những năm năm mươi tìm hiểu đối tượng, đa là tặng khăn tay, mang theo bên là ngọt ngào, cất đáy hòm là kỷ niệm.

 

 

Loading...