Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:39:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến những năm sáu mươi tìm hiểu đối tượng, những trích dẫn vĩ nhân thực dụng mang tính 'đỏ' trở thành tín vật đính ước nhất giữa những yêu .”
Đến nay, thì thịnh hành tặng b.út máy và sổ tay, hai thứ đắt khó tìm mua, cầm trong tay còn thể chứng tỏ là văn hóa.
Tặng đồ hộp...
đúng là đầu tiên mới thấy, tổng cảm thấy mấy phần quái dị nên lời.
Lái xe Hoàng thử nghĩ một chút, nếu như nhận món quà như ... lắc đầu, thế thì chắc chắn thèm.
Tiểu Lý dương dương tự đắc, “Cái thì hiểu , hiểu cũng , đồng chí Diệp chắc chắn thể hiểu tâm ý của ."
Anh thực cũng từng nghĩ đến việc tặng b.út máy và sổ tay, nhưng nghĩ nghĩ , vẫn thấy tặng đồ hộp là nhất.
Tiểu Lý một về quê thăm , mang theo mấy hộp đồ hộp đơn vị phát về, tiện tay liền chia cho trong nhà, ai nấy đều khen giỏi giang, tiền đồ .
Đồ hộp hiếm bao chứ, còn thể no bụng, chẳng là hữu dụng hơn đống b.út máy sổ tay ?
Nếu mà đói, chẳng lẽ ăn b.út ăn sổ tay chắc?
Cho nên mà, vẫn là đồ hộp thực dụng.
Người nông thôn họ, mặt mũi đều là hư vinh, cái thực mới là cái thật.
Diệp Uyển Ninh cũng là nông thôn giống , chắc chắn thể hiểu tâm ý đó của .
Nghĩ đến cảnh Diệp Uyển Ninh mở hộp sắt đồ hộp , từng thìa từng thìa xúc những miếng đào vàng ngọt lịm bên trong mà ăn, đó uống hết phần nước đường ngọt lịm bên trong, mặt lộ nụ mãn nguyện...
Tiểu Lý liền kìm mà lòng bồi hồi.
Diệp Uyển Ninh bưng cơm canh lên bàn, Hoắc Kiêu về , trán một lớp mồ hôi mỏng, rõ ràng là chạy bộ về.
“ về lấy ít đồ, buổi tối ăn cơm ở nhà ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu, ngơ ngác một tiếng.
Hoắc Kiêu từ lầu lấy một chiếc túi đựng tài liệu niêm phong kỹ càng xuống, dư quang thoáng thấy hộp đồ hộp đặt bàn , khựng một chút, “Hộp đồ hộp cô mua ?"
“Không ạ."
Diệp Uyển Ninh , “Tiểu Lý đưa đấy, chiều tối tới một chuyến, tại , đột nhiên nhét hộp đồ hộp cho , chạy biến mất, gọi thế nào cũng dừng ."
Hoắc Kiêu đột nhiên nhớ tới Vi Tuyết cũng từng chuyện tương tự, lẽ nào, Tiểu Lý vẫn từ bỏ ý định?
Mí mắt giật giật, cầm hộp đồ hộp lên, quan sát kỹ lưỡng.
Hộp đào vàng đóng hộp bằng sắt, cái là đồ đơn vị phát, ngờ, Tiểu Lý đem thứ tặng cho Diệp Uyển Ninh.
Diệp Uyển Ninh thấy cầm lên, liền bảo, “Anh đừng đem ăn đấy, ngày mai còn trả cho Tiểu Lý đấy."
Nghe thấy chữ 'trả' , trong lòng Hoắc Kiêu nhẹ nhõm hẳn, “Biết , để chỗ cũ cho cô đây."
Anh về phía cửa hai bước, khựng , “Ngày mai rảnh, cần giúp cô trả cho Tiểu Lý ."
“Được thôi ạ."
Diệp Uyển Ninh một miệng đồng ý luôn, “ , buổi tối mấy giờ về ạ, cần bữa khuya cho ăn ?"
Đừng giống , nửa đêm mới về, trong bếp kêu leng keng xủng xoẻng, ồn cô ngủ.
Hoắc Kiêu:
“ cũng , tối nay họp đột xuất, về ước chừng là khá muộn , cô cần đợi ."
“Được ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-90.html.]
Diệp Uyển Ninh , “Bây giờ luôn , gấp , là đợi mấy phút ."
Hoắc Kiêu đồng hồ treo tường, “Được."
Mấy phút đồng hồ thì vẫn , cũng vội vàng gì lúc .
Diệp Uyển Ninh bếp, một lát , cầm mấy chiếc hộp cơm nhôm và một chiếc bình nước quân dụng đưa cho Hoắc Kiêu, “Trong hộp cơm là tôm phượng vĩ khô (phượng vĩ hà can) tự phơi, còn mực xé nướng (dữu ngư ty) mới , đậu nành luộc muối (diêm thủy chúc mao đậu), hai quả trứng cùng với mấy cái chân vịt kho (lỗ áp trảo) và thịt bò sốt tương (tương ngưu nhục).
Ước chừng họp xong, nhà bếp quân đội cũng mở cửa nữa, nếu đói thì thể lấy những thứ lót ."
Trong lòng Hoắc Kiêu như một dòng nước ấm chảy qua, ấm áp, dâng trào.
Thôi thì cho cô , nhà bếp quân đội sẽ mở cửa đến mười hai giờ đêm .
Anh nhận lấy hộp cơm nhôm và bình nước, nhếch khóe miệng, “Biết ."
Diệp Uyển Ninh :
“Đi ạ."
Vẫy vẫy tay với .
Dưới ánh đèn màu cam, nụ của cô dường như cũng mang theo mấy phần ấm áp.
Hoắc Kiêu nụ nơi khóe miệng cô, trái tim như thứ gì đó va .
Đột nhiên cảm thấy, cô so với lúc mới tới, xinh thêm vài phần.
Hơn nữa, cô là mỗi ngày một xinh hơn.
Là ảo giác ?
Anh ho một tiếng, chạy trốn trối ch-ết, “ đây."
Bước chân mấy phần hoảng loạn, suýt nữa thì chân trái vấp chân mà ngã.
Hoắc Kiêu ôm mấy chiếc hộp cơm nhôm và bình nước quân dụng, sải bước nhẹ nhàng về phía đơn vị.
Trên đường gặp , còn mỉm gật đầu chào hỏi.
Trái đường giật cả , cái tên Diêm Vương sống từ khi nào mà tính tình thế ?
Đến đơn vị, Hoắc Kiêu đem hộp cơm và bình nước đặt văn phòng, đó đến phòng họp.
Trong phòng họp ít sĩ quan đó , nhưng ở vị trí chủ tọa vẫn tới.
Anh xuống, cùng những sĩ quan khác chờ đợi gần hai tiếng đồng hồ, đợi đến chín giờ, Sư đoàn trưởng Trang mới bước :
“Tư lệnh việc, cuộc họp đổi sang mười một giờ, vất vả cho ."
Tư lệnh công việc bận rộn, trì hoãn họp cũng đầu tiên .
Các vị sĩ quan theo thói quen thu dọn sổ tay bàn, kẹp nách, ngoài một cách trật tự.
Hoắc Kiêu cũng theo đám đông ngoài, Kế Học Sâm tới, khoác vai , “Mười một giờ mới họp cơ mà, bụng đói , là chúng nhà bếp hai bát mì, lót chút ."
Hoắc Kiêu:
“Được, đợi một lát, về văn phòng chuyến."
Anh về văn phòng, đem mấy chiếc hộp cơm nhôm và bình nước quân dụng mà Diệp Uyển Ninh đưa cho mang theo, cùng Kế Học Sâm đến nhà bếp quân đội.
Đến nhà bếp cái, đấy, các sĩ quan họp lúc nãy hầu như đều ở đây, tụ tập thành từng nhóm hai ba .
Ước chừng cũng giống họ, đói bụng nên đến nhà bếp kiếm chút đồ ăn đêm.