Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:40:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ ồ.”
Vương phó trung đoàn trưởng đảo mắt, “Thế cái cô Uyển Ninh bao nhiêu tuổi , đối tượng ?”
Ngụy Thành:
“Tầm hai mươi tuổi gì đó, tuổi cụ thể cũng rõ, vẫn đối tượng.”
Vương phó trung đoàn trưởng vỗ đùi cái đét, “Ái chà, thế thì tiếc quá, cứ cái tay nghề nấu nướng , gả cho nhà nào thì nhà đó chẳng hưởng phúc.”
Ông xoa xoa tay, “Hoắc trung đoàn trưởng, cái đó, đứa cháu trai, năm nay hai mươi hai, cũng đối tượng, nó công nhân ở nhà máy dệt...”
Lý trung đoàn trưởng xen mồm :
“Hoắc trung đoàn trưởng, đừng ông linh tinh, đứa cháu ngoại, đang tài xế ở đại viện cơ quan tỉnh...”
Sao tự dưng bữa cơm tập thể ở nhà ăn biến thành đại hội xem mắt thế ?
Sắc mặt Hoắc Kiêu trầm xuống như nước, khóe miệng mím c.h.ặ.t, hai tay đặt đầu gối siết c.h.ặ.t .
Sớm mang mấy thứ đến nhà ăn ăn .
Lũ lương tâm , ăn đồ của , còn tơ tưởng đến của !
Không đời nào!
Hoắc Kiêu còn kịp mở miệng từ chối, bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng :
“Một họ hàng xa mà tốn tâm tư cho nhiều đồ thế , hừ hừ, danh chính ngôn thuận, là ý với đấy chứ.”
Anh đầu , là Trịnh Văn Bính.
Người vốn quen thói đối đầu với , cứ thích đ-âm chọc vài câu, lời chẳng bao giờ lọt tai .
lời hôm nay, hình như cũng mấy phần trình độ đấy.
Cái gì mà Diệp Uyển Ninh ý với .
Hoắc Kiêu cố nén ý nơi khóe mắt, “Đâu , chuyện đó .”
Trịnh Văn Bính mặt đầy kinh ngạc.
Không chứ, uống nhầm thu-ốc ?
Lại ngẩng đầu trời, đêm hôm khuya khoắt, cũng chẳng thấy mặt trời mọc từ đằng tây .
Chỉ thể quy kết rằng, hôm nay Hoắc Kiêu tâm trạng , thèm chấp nhặt với .
Càng như , Trịnh Văn Bính càng tức tối, tiếp tục phun những lời độc địa:
“Anh đừng tin, là một cô gái chồng, giúp dọn dẹp sân vườn, nấu cơm cho , chẳng qua chỉ là một họ hàng xa thôi, ai là an phận cái gì—”
Lời của đột ngột dừng , đối diện với ánh mắt kinh ngạc của , đột nhiên nhận lời thiếu trình độ .
Trịnh Văn Bính ho một tiếng, “ đây cũng là quan tâm , nên thêm vài câu thôi.”
Hoắc Kiêu lạnh lùng :
“Thế thì xin cảm ơn sự quan tâm của Trịnh trung đoàn trưởng, điều—” Anh kéo dài giọng, vẻ suy tư :
“Một họ hàng xa còn thể đối với như , cho bao nhiêu đồ ăn ngon, thế xin hỏi, vợ của Trịnh trung đoàn trưởng cho , chẳng lẽ tình ý cô dành cho còn bằng một họ hàng xa của ?”
“Anh!”
Mặt Trịnh Văn Bính lúc xanh lúc trắng, nhưng chẳng một câu biện minh nào.
Chuyện bảo giải thích thế nào đây.
Trước đây phát hiện Hoắc Kiêu tài hùng biện như chứ, lời chặn họng cả hai đầu, nếu giải thích thì ngược càng bôi càng đen.
Quý Học Sâm nhịn , giảng hòa:
“Được , , sắp họp đến nơi , bớt vài câu .”
Nói là giảng hòa, nhưng tinh mắt đều thấy đang thiên vị Hoắc Kiêu.
Ăn của thì miệng ngắn, cầm của thì tay mềm, Vương phó trung đoàn trưởng và mấy sĩ quan khác cũng ha hả lấp l-iếm:
“Ái chà, lão Trịnh, Hoắc trung đoàn trưởng đùa với thôi mà, thôi, họp thôi.”
Sắc mặt Trịnh Văn Bính càng thêm u ám.
Họp xong là sáu giờ sáng .
Họp xuyên đêm là chuyện thường tình, Hoắc Kiêu cũng thấy mệt mỏi, vươn vai một cái là thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Anh về văn phòng một chuyến, tay ngoài chiếc cặp l.ồ.ng nhôm rửa sạch và bình nước quân dụng, còn xách theo một cái túi lớn, bên trong căng phồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-92.html.]
Quý Học Sâm đang đợi ở cổng, thấy xách đồ liền hỏi:
“Anh xách cái gì thế, nặng .”
Hoắc Kiêu:
“Đồ hộp.”
“Đồ hộp?”
Quý Học Sâm sững sờ, ghé mắt trong túi, quả nhiên bên trong là đồ hộp.
Một phần là đồ hộp quân dụng đơn vị phát, một phần là đồ hộp Tống Tuyết Mai gửi mua ở bách hóa tổng hợp, Hoắc Kiêu lười ăn, bình thường đều để trong tủ ở văn phòng, hôm nay mang hết thế .
Quý Học Sâm đảo mắt:
“Anh nhiều đồ hộp thế , chia cho ít .”
Hoắc Kiêu:
“Không cho.”
Quý Học Sâm chậc lưỡi :
“Hồi xin dầu sò còn cho, hai hộp đồ hộp mà nỡ .”
Hoắc Kiêu:
“ việc cần dùng.”
“Anh thế?”
Quý Học Sâm thấy đường giống đường về đại viện quân nhân.
Hoắc Kiêu:
“Đến bãi xe một chuyến.”
Có gì đó kỳ lạ.
Quý Học Sâm chạy nhỏ bước theo , vội vàng đuổi kịp.
Bãi xe là nơi đơn vị tập trung dừng đỗ, bảo quản, bảo dưỡng các loại xe quân dụng và thực hiện các nhiệm vụ của đội xe.
Nói cách khác, tài xế Tiểu Lý cũng ở đây.
Hoắc Kiêu đưa cho ông lão ở phòng bảo vệ một điếu thu-ốc, một lúc , tài xế Tiểu Lý .
Cậu gãi đầu:
“Hoắc trung đoàn trưởng, tìm ạ.”
Hoắc trung đoàn trưởng chính là họ hàng của Diệp Uyển Ninh đấy.
Tiểu Lý thẳng lưng, tạo ấn tượng với Hoắc Kiêu.
Hoắc Kiêu tựa hờ bức tường ngoài của phòng bảo vệ, hai tay khoanh , Tiểu Lý một lượt từ xuống .
Anh rõ ràng thẳng tắp, nhưng khí thế áp đảo hơn hẳn Tiểu Lý đang nghiêm chỉnh .
Tiểu Lý bỗng thấy lùn một mẩu, lòng bàn tay đổ mồ hôi, rụt rè hỏi một câu:
“Cái đó, Hoắc trung đoàn trưởng, chuyện gì ạ?”
Hoắc Kiêu trả lời ngay mà lấy từ trong túi một hộp đào ngâm:
“Cái là tặng đúng .”
Tiểu Lý ngẩn , đây chẳng là hộp đồ hộp hôm qua tặng Diệp Uyển Ninh , “...
Vâng.”
Hoắc Kiêu:
“Diệp—” Anh khựng , “Uyển Ninh bảo với , cô cần đồ hộp của , bảo cầm về .”
Tiểu Lý siết c.h.ặ.t hộp đồ hộp, há miệng :
“Hoắc trung—”
Hoắc Kiêu liếc , ánh mắt lạnh lùng, “Còn chuyện gì nữa .”
Tiểu Lý thất vọng cúi đầu, “Hết ạ.”
Hoắc Kiêu cất bước thẳng.