Đạo Quán Rách Nát Hôm Nay Cũng Chưa Đóng Cửa - Chương 86: Công lý muộn màng

Cập nhật lúc: 2026-01-11 00:00:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ quỷ Chu Khả Dương quỳ sụp xuống đất, dập đầu với Giản Lạc Thư, ôm miệng nức nở: “Quán chủ, cầu xin cô, hãy cho gặp em gái , là hại c.h.ế.t nó.”

 

Giản Lạc Thư sang Trình Tiêu Lâm đang như mưa, cạn lời lườm Chu Khả Dương một cái: “Giờ việc cô nên tiên là xin Trình Tiêu Lâm. Cô bám suốt cả tháng trời, nếu em vô tình chạm Bích Tà Phù thì em mất mạng trong tay cô . Lúc đó thì cứ đợi mà xuống địa ngục !”

 

Chu Khả Dương quỳ gối, lết đến mặt Trình Tiêu Lâm, cúi gằm mặt: “Lâm Lâm, xin em. Là do chị đầu óc minh mẫn, cứ đ.â.m đầu ngõ cụt.”

 

Trình Tiêu Lâm luống cuống, lùi hai bước, căng thẳng gì cho . Giản Lạc Thư thấy liền vung tay một cái, chộp hư bắt Chu Khả Dương trở : “Tuy cô xin Trình Tiêu Lâm ở dương gian, nhưng những việc cô một tháng qua vẫn sẽ ghi sổ sinh t.ử. Sau khi báo thù xong, tự xuống địa phủ tiếp nhận phán xét .”

 

Chu Khả Dương gật đầu: “Việc nhận. Kiếp phạt súc sinh chịu khổ nữa cũng , chỉ cần Quán chủ cho chị em cơ hội báo thù là .”

 

“Kiếp gì là do Phán quan quyết định, cô với cũng vô ích.” Giản Lạc Thư đồng hồ, ngáp một cái: “Xong , cô về Như Ý Quán đợi , ngày mai về sẽ giúp cô gọi Chu Khả Nguyệt đến.”

 

Trình Tiêu Lâm vốn đang do dự, thấy câu lập tức thốt lên: “Đợi !” Cô chạy đến mặt Giản Lạc Thư, khẩn trương hỏi: “Có thể tìm Chu Khả Nguyệt ngay bây giờ ? Cậu từng là bạn nhất của em, ngờ mất liên lạc bao nhiêu năm, tin là tin dữ thế , em gặp .”

 

Giản Lạc Thư trầm ngâm một lát: “Thực giờ chị gọi Chu Khả Nguyệt đến cũng vấn đề gì, chỉ là sợ em và Chúc Nhược Nhã hoảng sợ nên mới định dời sang ngày mai.”

 

Chúc Nhược Nhã lập tức : “Không , em sợ, em thể để Lâm Lâm hối tiếc .”

 

“Vậy .” Giản Lạc Thư lấy từ trong túi giấy vàng và b.út lông: “Đưa chị ngày tháng năm sinh, nơi sinh, thời gian và địa điểm mất của Chu Khả Nguyệt.”

 

Lá giấy vàng chi chít chữ bùng cháy, một lát âm phong nổi lên dữ dội. Giản Lạc Thư nhướng mày, ngạc nhiên : “Chu Khả Nguyệt cư nhiên xuống địa phủ ?”

 

Trình Tiêu Lâm và Chúc Nhược Nhã đều tưởng ý của Giản Lạc Thư là Chu Khả Nguyệt đến , nhưng ngờ lát , hai quỷ sai mang mũ cao, một đen một trắng, cực kỳ quen thuộc xuất hiện ngoài cửa sổ, kẹp ở giữa họ là một nữ quỷ.

 

Vừa thấy Hắc Bạch Vô Thường đến, Chu Khả Dương sợ đến mức hồn vía lên mây, tự giác co rụt góc tường run rẩy. Trình Tiêu Lâm và Chúc Nhược Nhã cũng ngẩn , họ cứ ngỡ tối nay chỉ thấy thêm một con quỷ nữa thôi, ai dè còn c.h.ế.t mà gặp quỷ sai .

 

Hắc Bạch Vô Thường phòng liền trêu chọc Giản Lạc Thư một câu: “Giản Quán chủ, mới xác định danh phận với Tần đại nhân, lúc thế nào cũng đốt chút tiền giấy cho hai em để tụi hưởng chút hỉ khí chứ. Cô thì , quẳng Tần đại nhân một ở đạo quán, tự chạy ngoài nhận đơn hàng.”

 

Giản Lạc Thư hì hì: “Không ngờ Thất gia, Bát gia hóng hớt thế nhé. Chiều nay Tư Nguyên mới tỏ tình với , tối đến hai .”

 

Tạ Tất An nghiêm túc : “Tụi cũng chẳng hóng hớt , nhưng cả cái địa phủ sắp hết kìa. Hôm nay cô , Tần đại nhân đến Ty Trọng Hình, đúng lúc mấy con ác quỷ liên thủ định vượt ngục va ngay ngài . Cảnh tượng đó… chậc chậc… t.h.ả.m nỡ …”

 

Giản Lạc Thư : “Thất gia, lúc ‘thảm nỡ thể bớt vẻ phấn khích ?”

 

Tạ Tất An ho nhẹ hai tiếng: “Tóm nếu em tin mà chạy đến nhanh, đám ác quỷ đó hồn bay phách tán . hiệu quả sát gà dọa khỉ cũng lắm, quỷ sai bên Ty Trọng Hình bảo mấy con lệ quỷ đang rục rịch yên, thấy mấy đứa khiêng về mà sợ đến nhũn cả chân, ước chừng địa phủ sẽ yên một thời gian.”

 

Phạm Vô Cữu bồi thêm: “Lúc đó hai thấy trạng thái của Tần đại nhân , bình thường ngài tuy tay tàn khốc với lệ quỷ nhưng ít khi nặng tay đến thế, nên hai mới ghé qua Như Ý Quán một chuyến…”

 

Đoạn cần , Giản Lạc Thư cũng . Đám quỷ ở đạo quán cô, đứa nào đứa nấy đều hóng hớt. Chiều nay lúc cô và Tần Tư Nguyên mật trong tiệm thấy âm khí cứ lởn vởn xung quanh, chắc chắn là đám quỷ đó rình xem .

 

Giản Lạc Thư cũng chẳng thấy thẹn thùng gì, chuyện tình cảm của cô và sư sớm muộn gì đám quỷ cũng , chẳng giấu.

 

Cô mỉm rộng lượng, vẫy tay với nữ quỷ giữa Tạ Tất An và Phạm Vô Cữu: “Em là Chu Khả Nguyệt ?”

 

Chu Khả Nguyệt rụt rè sang Tạ Tất An, xua tay: “Đi , đó là Giản Quán chủ của Như Ý Quán, là gọi cô lên đấy.”

 

Chu Khả Nguyệt tiến lên vài bước. Chu Khả Dương đang trốn ở góc tường liền bật dậy, em gái mà huyết lệ: “Nguyệt Nguyệt, là chị hại c.h.ế.t em, đều tại chị quá ngu xuẩn!”

 

Nhìn chị mặt đầy huyết lệ, Chu Khả Nguyệt thở dài: “Thực em c.h.ế.t từ lâu , chỉ là lúc còn sống canh giữ quá c.h.ặ.t, ngay cả c.h.ế.t cũng là một sự xa xỉ. Em c.h.ế.t chẳng gì luyến tiếc, nhưng ngờ liên lụy khiến chị cũng mất mạng. Sớm kết cục thế , em ném tờ giấy đó xe.”

 

Chu Khả Dương lắc đầu, thành tiếng.

 

Chu Khả Nguyệt quanh phòng, ánh mắt dừng Trình Tiêu Lâm. Lặng lẽ quan sát một lát, Chu Khả Nguyệt ngạc nhiên bay gần: “Cậu là Lâm Lâm ?”

 

Trình Tiêu Lâm hồn phách của Chu Khả Nguyệt mắt, lòng đau như kim châm. Chu Khả Nguyệt bây giờ gầy yếu, già nua, đôi mắt sâu hoắm như giếng cạn, mất vẻ hoạt bát, ngây thơ ngày nào.

 

Trình Tiêu Lâm cũng thấy sợ, tiến lên cầm lấy tay Chu Khả Nguyệt, nức nở: “Nguyệt Nguyệt, tớ xin . Lúc chuyển nhà tớ mất sổ điện thoại, tớ mất liên lạc với .”

 

Chu Khả Nguyệt lặng lẽ : “Không bạn với tớ nên mới đổi ?”

 

“Không , thật sự ! Trong lòng tớ, luôn là bạn quan trọng.” Trình Tiêu Lâm lấy từ ngăn kéo một cuốn album, mở bìa cứng, trang đầu tiên chính là ảnh chụp chung của hai . Trong ảnh, hai cô bé mười tuổi đang cạnh đám hoa dại nở rộ, mỉm rạng rỡ ống kính.

 

Chu Khả Nguyệt vươn tay chạm bức ảnh, đôi mắt thêm vài phần sức sống: “Đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời tớ.”

 

Trình Tiêu Lâm kìm nước mắt. Cuộc đời của Chu Khả Nguyệt quá ngắn ngủi, cũng quá đau khổ!

 

Chu Khả Nguyệt vỗ vai cô , nhẹ nhàng : “Lâm Lâm, là cô gái mà tớ luôn ngưỡng mộ và hướng tới. Những ngày bạn với tớ vui. Tớ còn tương lai nữa, nhưng thì . Cậu sống thật rực rỡ, tớ ngắm thế giới muôn màu nhé.”

 

Trình Tiêu Lâm , gật đầu: “Tớ sẽ . Sau mỗi tháng tớ sẽ một lá thư đốt cho , kể cho những chuyện tớ thấy, trải qua.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-quan-rach-nat-hom-nay-cung-chua-dong-cua/chuong-86-cong-ly-muon-mang.html.]

 

Chu Khả Nguyệt tinh nghịch : “Nếu tớ xem mà phấn khích quá, nhịn thư hồi âm, đừng sợ đấy nhé.”

 

Trình Tiêu Lâm , gật đầu: “Cậu là bạn của tớ, tớ sợ!”

 

Giản Lạc Thư lúc xong giấy phép báo thù cho hai chị em: “Đây là giấy phép báo thù của hai . Hai thể tự tay, hoặc đợi đến khi chúng c.h.ế.t nhận phán xét của địa phủ.”

 

Chu Khả Dương lập tức : “ đợi lâu thế, tự báo thù.”

 

Giản Lạc Thư Chu Khả Nguyệt: “Nghe ba đứa con, cô tính định đoạt chúng thế nào ?”

 

Chu Khả Nguyệt im lặng một lát, chậm rãi : “Hãy đưa chúng cô nhi viện. Ở đó ít nhất chúng còn một cuộc đời bình thường. Nếu chúng lớn lên bên cạnh bố và ông bà nội, chắc chắn sẽ trở thành loại căm ghét nhất.”

 

Chu Khả Dương lộ nụ lạnh lẽo: “Ngoại trừ lũ trẻ, cả nhà đó đều c.h.ế.t.”

 

Chu Khả Nguyệt kích động như chị , ngược lý trí hỏi Giản Lạc Thư: “Cô thông tin của kẻ bắt cóc năm xưa ? tống bà tù. Ngoài , quỷ hồn đều thời gian chờ đầu thai, ít thì bảy năm, nhiều thì mười mấy năm, tận dụng thời gian bắt thêm vài kẻ buôn nữa, coi như thành một tâm nguyện của .”

 

Giản Lạc Thư lấy một xấp bùa, đưa cho cô từng tờ: “Tờ là Tầm Tung Phù, để cô tìm kẻ buôn đó. Tờ là Trầm Thụy Phù, thể khiến ngủ say hai mươi bốn tiếng, hãy đợi lũ trẻ ngủ mới tay, đừng để chúng thấy cảnh m.á.u me. Tờ giúp cô tạm thời cơ thể, dùng khi báo án hoặc gửi tài liệu cho đồn cảnh sát.”

 

Chu Khả Nguyệt cầm xấp bùa mà ngẩn : “ các quỷ khác bảo bùa của Như Ý Quán đắt lắm, cô cho nhiều thế , tiền trả .”

 

“Không cần tiền, tặng cô đấy.” Giản Lạc Thư : “Dùng hết thì nhớ đến Như Ý Quán mà lấy, cho đủ.”

 

“Cảm ơn Quán chủ, nhất định sẽ dùng bùa thật .” Chu Khả Nguyệt cất bùa , vẫy tay với Trình Tiêu Lâm: “Lâm Lâm, tạm biệt nhé.”

 

Hai nữ quỷ rời , Hắc Bạch Vô Thường trở về địa phủ. Giản Lạc Thư gửi một tin nhắn WeChat cho Tần Tư Nguyên: “Sư , đừng ở địa phủ bắt nạt quỷ nữa, qua đón chị về nhà !”

 

Kèm theo tin nhắn là một định vị.

 

Tần Tư Nguyên lập tức gửi một biểu tượng mặt và hai chữ lớn: “Đợi em!”

 

Vài phút , Tần Tư Nguyên gọi điện: “Sư tỷ, xuống lầu , em đến đón chị về nhà đây.”

 

Giản Lạc Thư rút kết giới trong phòng, một tay xách ngọc như ý, tay cầm túi xách, lao như bay xuống lầu.

 

Trình Tiêu Lâm vỗ vai Chúc Nhược Nhã, đầy ngưỡng mộ : “Phải thừa nhận là mắt của thật đấy, Tần Tư Nguyên chỉ trai mà phận cũng đặc biệt vô cùng.”

 

Chúc Nhược Nhã cũng như chợt tỉnh ngộ: “Hèn chi Tần Tư Nguyên chẳng bao giờ ở nội trú, ở trường cứ lầm lũi một . Người mà đến lệ quỷ cũng dám đ.á.n.h thì đúng là dạng !”

 

Trình Tiêu Lâm liếc cô một cái: “Lúc còn bảo thấy Tần Tư Nguyên xứng với chị Giản cơ mà.”

 

“Giờ tớ đổi ý , hai họ trong lòng tớ giờ là đôi lứa trời sinh.” Chúc Nhược Nhã nghiêm túc : “Ai bảo họ hợp là tớ tới công chuyện với đó luôn!”

 

Nói xong, Chúc Nhược Nhã còn đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: Bạn gái của Tần Tư Nguyên quá hảo, sắp yêu chị luôn ! Chúc hai thiên trường địa cửu nha, moa moa !

 

Bên còn đính kèm một tấm hình biểu tượng “fan cuồng”.

 

Đám cú đêm thấy dòng trạng thái liền yên , để một hàng dài dấu chấm hỏi.

 

Đàn Trương phòng thí nghiệm: Tần Tư Nguyên cư nhiên bạn gái?

 

Bạn học Lý cùng lớp: Chúc Nhược Nhã, lòng đổi nhanh quá đấy, thích chẳng Tần Tư Nguyên ?

 

Tình địch nữ cùng khoa: Nhận tin dữ từ chỗ tình địch, thất tình !

 

Tình địch nữ hai: Hu hu hu, tin đây là sự thật! …

 

...

 

Sáng sớm, tại một ngôi làng nhỏ sâu trong núi, khói bếp lượn lờ tỏa . Bà lão Vương cầm muôi lớn khuấy nồi súp bột mì, sang dặn con trai út: “Con qua nhà lão Lý phía một chuyến, mấy hôm nhà họ mượn nắm mì sợi vẫn trả, con đòi về cho .”

 

Cậu nhóc nhà họ Vương lời ngay. Vừa đẩy cổng nhà họ Lý , thấy hai vợ chồng lão Lý và con trai Lý Truyền Căn đều giữa sân, quần áo đẫm m.á.u, cổ mỗi đều một dấu bàn tay đen kịt.

 

Cậu nhóc hét lên một tiếng thất thanh, đầu chạy biến ngoài: “Nhà lão Lý c.h.ế.t !”

 

Lúc , giường trong nhà, ba đứa trẻ đang đắp chăn ngủ vô cùng ngon lành. Chu Khả Nguyệt lơ lửng trung ba đứa con cuối, đốt lá Tầm Tung Phù.

 

Trời sáng , đến lúc tìm kẻ buôn báo thù

 

 

Loading...