Đạo Quán Rách Nát Hôm Nay Cũng Chưa Đóng Cửa - Chương 89: Huyết Thái Tuế

Cập nhật lúc: 2026-01-11 00:00:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Kỳ Lâm đắm chìm trong vị ngon của viên thịt, chiếc thìa tay nhịn mà múc đến viên thứ hai, chẳng buồn thổi, trực tiếp tống miệng. Dù nóng đến mức nhăn mày nhăn mặt nhưng vẫn nỡ nhả viên thịt nóng hổi đó .

 

Viên nối tiếp viên , bát đến bát khác, chẳng mấy chốc một nồi nhỏ viên thịt chui tọt bụng Trương Kỳ Lâm, đến cả nước dùng cũng còn một giọt.

 

“Thật mỹ vị!” Trong vô thức, đồng t.ử của Trương Kỳ Lâm đen kịt , còn thấy chút ánh sáng nào. Anh bưng chiếc bát tay, gương mặt lộ vẻ cuồng nhiệt và si mê: “Thật sự quá ngon!”

 

“Rầm rầm rầm!” Cửa bếp nhỏ gõ vang, gương mặt Trương Kỳ Lâm thoáng hiện vẻ giận dữ. Anh lưu luyến đặt bát xuống, hầm hầm tới mở khóa: “ bảo dù chuyện gì cũng phiền cơ mà?”

 

Giám đốc sảnh mặt Trương Kỳ Lâm, hiểu cảm giác nổi da gà. Anh nén suy nghĩ kỳ quái trong lòng, lắp bắp : “Trương tổng, một vị khách cầm thẻ hội viên 001 tiệm, dùng bữa tại điện Càn Thanh.”

 

“Thẻ 001? Chẳng thẻ đó ông nội luôn trân trọng cất giữ, bao giờ tặng cho ai ?” Trương Kỳ Lâm nhíu mày giám đốc sảnh. “Thẻ đó là thật chứ?”

 

Giám đốc sảnh vội vàng đáp: “Là thật, dùng hệ thống kiểm tra qua, đúng là chiếc thẻ của lão gia t.ử sai .”

 

Trương Kỳ Lâm dường như bình tĩnh đôi chút, đặt chiếc bát lên bệ bếp bên cạnh, lấy khăn giấy lau khóe miệng: “Vị khách đến trông thế nào?”

 

Giám đốc sảnh : “Một đôi nam nữ trẻ tuổi, chừng hơn hai mươi tuổi thôi.”

 

Trương Kỳ Lâm hồi tưởng , thế nào cũng nhớ ông nội bạn vong niên nào trẻ thế . cầm thẻ 001 đến, theo quy định của tiệm là thể bất kỳ phòng bao nào mà cần đặt . Trương Kỳ Lâm mất kiên nhẫn : “Đã cầm thẻ 001 thì cứ theo quy định mà xử lý, chuyện nhỏ nhặt đừng hỏi .”

 

Giám đốc sảnh ngập ngừng: “Trương tổng, đây khách cầm thẻ trong mười đầu tiệm đều do đích tiếp đón, xem nên mặt chào hỏi một tiếng ?”

 

Trương Kỳ Lâm xua tay: “Cặp tình nhân trẻ thì cần gì tiếp đón? Chắc là ấm nào cầm thẻ của trưởng bối trong nhà đây màu thôi. Anh cứ sắp xếp phòng bao , theo tiêu chuẩn của thẻ 001, những việc khác tự lo liệu, cần chuyện gì cũng hỏi .”

 

Giám đốc sảnh một tiếng nhưng vẫn , dường như đang đắn đo điều gì.

 

Trương Kỳ Lâm bực : “Còn việc gì một thể luôn .”

 

Giám đốc sảnh vội vàng : “Chính là vị đại sư thần thần bí bí đó tới nữa, cứ đòi gặp , bảo là hẹn .”

 

Trương Kỳ Lâm xong liền mừng rỡ: “Trần đại sư tới? Mau, để dành điện Dưỡng Tâm , chuẩn những món đặc sản của tiệm, sẽ đích mời ông !”

 

Giám đốc sảnh ngơ ngác, rõ ràng đó Trương tổng còn vẻ mặt khinh khỉnh coi Trần đại sư là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, hôm nay coi như thượng khách thế ?

 

Thấy Trương Kỳ Lâm vội vã sảnh lớn, giám đốc sảnh chỉ đành nén thắc mắc, dùng bộ đàm lệnh cho nhân viên: “Mời hai vị khách quý dùng thẻ 001 đến điện Càn Thanh; điện Dưỡng Tâm chuẩn đón khách quý, chuẩn món ăn theo tiêu chuẩn ngự thiện hạng nhất, Trương tổng đích tiếp đón.”

 

Tắt bộ đàm, giám đốc sảnh lắc đầu: “Điện Càn Thanh, điện Dưỡng Tâm, đúng là hai phòng đối diện , Trương tổng tiện thể tiếp khách cả đôi luôn.”

 

...

 

Tại sảnh lớn, Giản Lạc Thư dùng ánh mắt kín đáo quan sát kẻ gọi là Trần đại sư. Người bề ngoài bình thường gì đặc biệt, nhưng chiếc vali ông xách dán một lá bùa. Giản Lạc Thư đoán chắc chắn bên trong chứa thịt Thái Tuế.

 

Giản Lạc Thư đang nghĩ xem nên giả vờ vô ý đổ vali , thì thấy một đàn ông chạy , thấy Trần đại sư nhiệt tình chạy tới: “Trần đại sư, đang định gọi điện cho ông đây, khéo quá ông tới, chúng đúng là tâm đầu ý hợp!”

 

Ánh mắt Trần Phan quét qua mắt Trương Kỳ Lâm, khóe miệng nở nụ rạng rỡ: “ mang bảo bối đến cho đây.”

 

Trương Kỳ Lâm vội cử chỉ mời: “Mau mau, mời trong, chúng ăn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-quan-rach-nat-hom-nay-cung-chua-dong-cua/chuong-89-huyet-thai-tue.html.]

 

Giản Lạc Thư bên cạnh lạnh lùng quan sát, đợi đến khi họ xa mới khẽ với Tần Tư Nguyên: “Anh ăn thịt Thái Tuế .”

 

“Ừm, tư duy của bắt đầu mất kiểm soát , nếu ăn thêm một hai nữa, sợ là sẽ trở thành con rối của kẻ .” Tần Tư Nguyên nhân viên phục vụ đang bước nhanh tới, nắm lấy tay Giản Lạc Thư, thấp giọng : “Chúng xem tình hình thế nào .”

 

Nhân viên phục vụ tươi cúi : “Hai vị khách quý, điện Càn Thanh rộng quá, hai dùng bữa sẽ thấy trống trải, là đổi cho hai vị một phòng ấm cúng hơn?”

 

Tần Tư Nguyên bóng lưng Trương Kỳ Lâm, hất cằm hỏi khẽ: “Người phía phòng nào?”

 

Nhân viên ngẩng đầu , đáp: “Đó là Trương tổng của chúng , tiếp khách quý dùng bữa tại điện Dưỡng Tâm.”

 

Tần Tư Nguyên tiếp tục hỏi: “Phòng nào gần điện Dưỡng Tâm nhất?”

 

Nhân viên gượng: “Thì chính là điện Càn Thanh đấy. Hai phòng là những phòng bao nhất Cung Đình Phường, ở tầng cao nhất của t.ửu lầu, thang máy riêng lên.”

 

Tần Tư Nguyên : “Vậy thì điện Càn Thanh.”

 

Nhân viên phục vụ bất đắc dĩ chiếc thẻ 001 trong tay Giản Lạc Thư, đành dẫn hai lên thang máy riêng. Ai bảo họ thẻ 001 cơ chứ? Quy định của cố Chủ tịch khi phát hành thẻ định rõ: khách sở hữu thẻ trong mười đầu quyền lựa chọn phòng bao bất kỳ trong khách sạn.

 

Vào phòng “điện Càn Thanh”, bên trong thiết kế theo lối cổ trang, ngoại trừ một chiếc bàn tròn lớn đủ cho hai mươi , còn bình phong, tủ quần áo, kệ cổ ngoạn và sập gỗ, thiếu thứ gì.

 

Tần Tư Nguyên xuống sập gỗ, bảo nhân viên: “Lên một ấm , bốn năm món đặc sản và vài món điểm tâm là .”

 

Nhân viên mang bánh lên xong liền ý nhị lui ngoài, để gian riêng cho cặp đôi trẻ.

 

Giản Lạc Thư và Tần Tư Nguyên bên đang ăn điểm tâm, thì phòng bên cạnh cũng bày một bàn đầy thức ăn. Mắt Trương Kỳ Lâm dán c.h.ặ.t chiếc vali trong tay Trần đại sư, gương mặt lộ vẻ thèm thuồng: “Đại sư, ông mang thịt Thái Tuế tới chứ?”

 

Trần Phan bưng nhấp một ngụm, như Trương Kỳ Lâm: “Nếm thử thịt Thái Tuế ?”

 

“Nếm , thật sự thơm.” Trương Kỳ Lâm nhớ vị viên thịt lúc nãy, kìm nuốt nước miếng, mặt lộ vẻ si mê: “Đời nếm phong vị mỹ diệu thế , đúng là sướng như tiên! Đại sư, ông thể bán cho một miếng thịt Thái Tuế ?”

 

Trần Phan mắt Trương Kỳ Lâm, híp mắt : “Không vội, để nếm thử tay nghề của t.ửu lầu , chúng hẵng bàn chuyện thịt Thái Tuế.”

 

...

 

Từng món ăn bưng lên, Giản Lạc Thư nếm qua từng món, hương vị quả thực tươi ngon, xứng đáng là tay nghề hàng đầu ở thành phố Minh Giang. Giản Lạc Thư đám đầu bếp quỷ ở đạo quán chiều hư khẩu vị, đặc biệt là quen với tay nghề của lão Trương, nên khi nếm món ở đây cảm thấy vẫn thiếu thiếu chút gì đó.

 

Giản Lạc Thư và Tần Tư Nguyên ăn no xong liền bưng chén uống , lặng lẽ đợi động tĩnh bên phòng bên cạnh. Khoảng hai mươi phút , một luồng âm khí và t.ử khí nồng nặc xuyên qua bức tường, lởn vởn quanh hai .

 

“Mở vali !” Giản Lạc Thư nhảy xuống sập gỗ, xỏ giày bước nhanh cửa. Vừa mở cửa liền thấy nhân viên phục vụ của phòng theo mùi hương tới cửa phòng bên cạnh, gương mặt lộ vẻ thẫn thờ.

 

Giản Lạc Thư lấy từ túi một lá Thanh Tâm Phù dán lên lưng nhân viên phục vụ, khẽ vỗ hai cái.

 

Người nhân viên lập tức cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy dọc cơ thể, cuối cùng dừng ở vùng đầu. Rùng hai cái, thấy đầu óc tỉnh táo hẳn , mùi thịt nồng nàn nãy biến mất tăm, đó là một mùi t.ử khí thối rữa nồng nặc.

 

Nhân viên phục vụ bịt mũi vội lùi vài bước, cho đến khi Giản Lạc Thư và Tần Tư Nguyên bước điện Dưỡng Tâm mới sực tỉnh: “Hỏng , họ xông phòng bao của Trương tổng thế ?!!!”

 

 

Loading...