Nàng dừng một chút, tiếp: “Đây là nước mật ong em cố ý pha cho , uống ? Có ngon ?”
Nàng hỏi cẩn thận, mang theo một chút tự hào.
“Ừ!”
Thẩm Tồn Bộc dùng sức gật đầu, khóe miệng cũng tự chủ nhếch lên.
Tuy rằng ngoài miệng đáp ứng nhanh, trong lòng ẩn ẩn chút kinh ngạc.
Cô vợ nhỏ rốt cuộc lấy mật ong?
Hơn nữa nước mật ong cũng quá đặc biệt một chút……
Sao uống , chỉ cổ họng ngọt ngào, mà cả đều giống như tiếp thêm sức lực .
Ngay cả tinh thần cũng trở nên nhẹ nhõm ít?
Nga
Chỉ là, Tô Thanh Chỉ nếu giải thích, liền cần thiết hỏi nhiều.
“Vậy…… Em rửa ráy một chút ? Tắm nước nóng, sẽ thoải mái hơn.”
Tô Thanh Chỉ lời , gật đầu.
“Được nha, bất quá……”
Nàng , ngước mắt bốn phía căn nhà cũ nát, mặt hiện lên một tia băn khoăn.
“Bất quá ở ngoài cửa giúp em canh chừng mới .”
Nơi ngay cả một bức tường chỉnh cũng .
Ván cửa sớm tung tích, cửa sổ cũng một mảnh giấy dán nào lành lặn, khắp nơi gió lùa lọt sáng.
Nếu canh ở ngoài cửa, nàng trăm triệu dám yên tâm cởi áo tắm gội.
Dứt lời, hai liền cùng tới gian bếp dựng tạm bợ.
Nơi đó cảnh tuy chú trọng, nhưng so với gian ngoài còn tính là sạch sẽ hơn một chút.
Chỉ thấy mặt đất đặt một thùng nước trong mới đun sôi còn bốc nóng.
Trên giá bên cạnh đặt một chiếc khăn lông trắng tinh mới toanh.
“Em cứ yên tâm tắm , bên trong sạch sẽ lắm, cũng sẽ luôn canh chừng ở bên ngoài.”
Nói xong, Thẩm Tồn Bộc cất bước, nhanh ch.óng lui giữa sân.
Một màn rơi trong mắt Tô Thanh Chỉ, chọc nàng nhịn khẽ vài tiếng.
Khoảnh khắc cánh cửa gỗ chậm rãi khép .
Trong phòng lập tức truyền đến tiếng nước rào rào.
Thẩm Tồn Bộc yên ngoài cửa, hai tay chắp lưng, ngẩng đầu ánh trăng sáng.
, từ hôm nay trở , còn là đàn ông ốm yếu ghẻ lạnh của quá khứ nữa.
Hiện tại một vợ nguyện ý ở bên cạnh, cùng hết cuộc đời.
Tiếp theo, Thẩm Tồn Bộc vươn tay thổi tắt ngọn đèn dầu đang lay động mỏng manh.
Bóng tối nhanh ch.óng nuốt chửng tất cả.
Trên chiếc giường đất nhỏ hẹp, hai song song, đầu kề đầu, chân chạm chân.
Trong khí phảng phất mùi hương nhàn nhạt.
Tô Thanh Chỉ đợi một hồi lâu, chậm chạp thấy Thẩm Tồn Bộc hành động gì đặc biệt.
Đây là ?
Cũng quá thẹn thùng ?
Bọn họ chính là vợ chồng mà……
Trong lòng nàng nhịn thầm thì, dứt khoát thử nhích nhẹ nhàng về phía .
Cơ hồ cùng lúc đó, Thẩm Tồn Bộc đang sát mép giường cũng lén lút dịch ngoài một chút.
Tô Thanh Chỉ chớp chớp mắt, thử nhích thêm một tấc nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-112-dem-dong-phong-on-ao.html.]
Thẩm Tồn Bộc theo hướng bên cạnh lệch một chút.
Cứ như , hai giống như trẻ con chiếc giường đất nhỏ bé , một tấc một li mà “so kè”.
Rốt cuộc, Tô Thanh Chỉ nhịn nổi nữa, thấp giọng mở miệng.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng nàng mang theo ý , một tay thuận thế nâng lên, đè l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Thẩm Tồn Bộc.
“Lại động nữa là rơi xuống giường đất đấy.”
Thẩm Tồn Bộc khựng , thấp giọng trả lời: “Anh chỉ sợ chèn ép em…… Em nóng ?”
Giọng qua mang theo chút khẩn trương.
Sợ chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ vô tình nàng thương.
Tô Thanh Chỉ kiều nhu mềm mại.
Ai ngờ, bàn tay nhỏ bé vốn đang ngoan ngoãn dán n.g.ự.c đột nhiên trở nên to gan.
Động tác lúc thì chạm nhẹ, lúc trơn trượt cọ xát.
Chọc cho tim Thẩm Tồn Bộc đập như đ.á.n.h trống.
Cuối cùng chịu nổi sự rung động gian nan , dứt khoát nắm lấy cổ tay an phận , thuận thế xoay đè nàng xuống giữa lớp chăn đệm mềm mại.
Hắn cúi , từ cao xuống nàng.
Giọng khàn khàn truyền từ cổ họng: “Vợ …… Anh…… thể chứ?”
Vành tai Tô Thanh Chỉ ửng đỏ, lông mi run rẩy một chút.
“Anh chút gầy……” Nàng mím môi , “Bất quá…… đủ rắn chắc.”
Tô Thanh Chỉ lầm bầm nhỏ trong miệng một câu, nửa câu nuốt trở , .
Nàng nhíu mày, gò má nhiễm ráng đỏ tan.
Cùng lúc đó, gió nhẹ ngoài cửa sổ xuyên qua tường vách.
“Vợ , xin …… Anh……”
Thẩm Tồn Bộc thấp giọng thở dài, trong giọng lộ vẻ tự trách.
“Không , ông xã.”
Nàng trấn an .
“Chỉ cần từ từ điều dưỡng thể, một ngày nào đó sẽ tráng kiện như trâu, chúng về còn nhiều cơ hội mà.”
Bản vốn gầy yếu.
Hiện giờ ngay cả đêm tân hôn đầu tiên cũng thể thỏa mãn nàng.
Sự áy náy như sóng triều từng đợt ập tới.
Hắn vùi mặt thật sâu hõm cổ nàng, tham lam hít hà hương thơm thuộc về nàng.
Đồng thời hai tay siết c.h.ặ.t, chút do dự kéo nàng sát lòng, giọng mang theo chút nghẹn ngào.
“Vợ , em đúng…… Từ hôm nay trở , việc về đều em.”
Tô Thanh Chỉ nhẹ nhàng nhéo nhéo bụng nhỏ đang căng c.h.ặ.t của Thẩm Tồn Bộc.
Từ khi gian linh tuyền, nàng thêm nhiều thủ đoạn trong việc trồng trọt thảo d.ư.ợ.c điều trị thể.
Nếu thể giúp cường kiện thể, cải thiện thể chất.
Nàng nhất định thể điều dưỡng Thẩm Tồn Bộc thành soái ca cơ bụng sáu múi đầy ánh mặt trời!
Bức tường đất cách vách bỗng nhiên đá mạnh một cái “Rầm”.
Ngay đó, giọng mang theo sự bất mãn rõ rệt của Thẩm Tri Duật truyền qua khe hở vách tường.
“Có thể ngừng nghỉ chút ! Kẽo kẹt kẽo kẹt kêu cả đêm, các rốt cuộc cho khác ngủ hả! Còn để cho sống !”
Tô Thanh Chỉ tuy sớm căn nhà đất cách âm kém, nhưng thật ngờ kém đến mức độ .