Mụ hướng xuống lầu gọi lớn, giọng cao lên vài phần:
“Biểu cô, hai là nhà ai đến ăn chực chờ thế ạ?”
Đại bá mẫu Ngô Tố Nhã ho nhẹ hai tiếng, vội vàng giải thích:
“Đây là em dâu thứ của , còn là cháu dâu .”
Bà xong còn lén Thẩm lão thái thái, sợ lời đủ khéo rước thêm phiền phức.
Thẩm lão thái thái sofa, chậm rãi mở miệng:
“Là vợ thằng hai nhà , và cháu dâu nhỏ của .”
Dứt lời, trong phòng im lặng một thoáng. Sắc mặt phụ nữ trung niên tức khắc nóng bừng lên, như tát một cái mặt . Môi mụ mấp máy, cuối cùng thốt lời nào cay nghiệt nữa, chỉ thể gượng ép nặn một nụ khô khốc:
“À, hóa là nhà họ thứ hai ở vùng Tây Bắc đó .”
Mụ cố ý kéo dài hai chữ “Tây Bắc”, trong giọng điệu giấu nổi vẻ thành kiến vùng miền.
Chu Tú Cầm vốn ngứa mắt mụ từ lâu, khóe miệng nhếch lên, lạnh hỏi:
“Đại tẩu, hai là...?”
Vẻ mặt Ngô Tố Nhã hiện lên sự bối rối, bà hạ thấp giọng:
“Đây là Thẩm Xuân Hoa, cháu họ xa bên ngoại của . Mụ với nhà quan hệ họ hàng xa lắc xa lơ, ngày thường cũng chẳng qua gì. đột nhiên tìm đến, cũng tiện đuổi . Còn bên cạnh là con gái mụ, tên Thẩm Hải Đường.”
Chu Tú Cầm nhếch môi như , giọng điệu mỉa mai:
“Ồ~ hóa là họ hàng từ chui . còn tưởng hôm nay là ngày trọng đại gì, trong nhà đột nhiên xuất hiện một đám mặt lạ hoắc, đến cái danh phận cũng chẳng rõ ràng mà cứ thế ngang nhiên cửa.”
Tô Thanh Chỉ liếc mắt qua, ánh mắt dừng mặt Thẩm Hải Đường, nhận thấy sắc mặt cô đổi trong nháy mắt. Còn Thẩm Xuân Hoa thì lập tức sa sầm mặt . Môi mụ run run, giả bộ như chịu uất ức lắm, đưa mu bàn tay lên lau khóe mắt, sụt sùi :
“Biểu cô , lời của chị dâu thứ nặng quá ? Có chị chê chúng nghèo nên nhận ? ... hiểu mà, bản lĩnh, cả đời ở nông thôn ruộng, sánh với thành phố các chị. lễ nghĩa, nên mang con cái về quấy rầy sự thanh tĩnh của ... Là sai, nên mơ tưởng hão huyền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-257-doi-dau-voi-ho-hang-ngheo.html.]
Thẩm Hải Đường cúi đầu, hai tay siết c.h.ặ.t góc áo đến trắng bệch đốt ngón tay. Vành mắt cô cũng dần đỏ lên, rõ ràng là đang cố gắng nhẫn nhịn. Thẩm lão thái thái “cạch” một tiếng, đặt mạnh chiếc cốc tráng men xuống bàn . Bà sa sầm mặt, chằm chằm Chu Tú Cầm, giọng nghiêm khắc:
“Cô về nhất định cả nhà náo loạn yên ? Trong mắt cô còn cái nhà ? Còn trưởng bối ?”
Chu Tú Cầm bĩu môi, khẽ một tiếng:
“Mẹ thế là công bằng . Con đụng chạm gì đến ai ? Chẳng qua là con nhắc đúng những lời mụ thôi mà. Mụ tự nhắc chuyện nghèo , con chỉ thuận miệng theo, thành của con? Chẳng lẽ thật cũng ? Hay là bây giờ trong nhà chỉ cho phép mụ lóc, còn cho khác đáp lời?”
Thẩm lão thái thái lời chặn họng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nửa ngày mới thốt mấy chữ:
“Cô... cô đúng là... tức c.h.ế.t mà!”
Đại bá mẫu thấy thế vội vàng tiến lên hòa giải:
“Ấy c.h.ế.t, Vịnh Mai chỉ đùa chút thôi mà , đừng giận. Vả , Xuân Hoa biểu tự thế , bảo là sợ quấy rầy , tự thấy thấp kém, nên khác thấy mới theo thôi.”
“Chuyện cũng trách Vịnh Mai , đúng ? Người một nhà cả, gì thì là xong, là xong mà...”
Kết quả là Thẩm Xuân Hoa thấy thế, như chạm đúng chỗ đau, đột nhiên bệt xuống đất, hai tay vỗ đùi rống lên:
Nga
“Trời ơi là trời, cái mà khổ thế ! Trẻ tuổi thủ tiết, chồng mất sớm bỏ con bơ vơ! Mấy năm nay lăn lộn bên ngoài cực khổ bao nhiêu! Dầm mưa dãi nắng, chạy vạy ngược xuôi chỉ để nuôi con Hải Đường ăn học, mong nó tiền đồ!”
“Nay con gái khó khăn lắm mới tranh thủ , thi đỗ đoàn văn công Kinh Thị, trở thành cán bộ văn nghệ đàng hoàng, mới đưa nó đến gặp trưởng bối, nhận họ nhận hàng, biến thành đám họ hàng nghèo xin ăn thế ? Sao ghét bỏ đến thế chứ! Ông trời ơi, ông mở mắt mà !”
Tô Thanh Chỉ nheo mắt, trong lòng lạnh thôi. Mụ đàn bà đúng là thông minh. Nhắc chuyện thủ tiết là để tranh thủ sự đồng cảm, khiến khác dám dễ dàng đắc tội. Lại nhấn mạnh chuyện con gái đoàn văn công là đang ngầm khoe khoang thế lực. " tuy nghèo nhưng con gái bản lĩnh, chỗ dựa, các đừng hòng tùy tiện bắt nạt". Thủ đoạn mềm mỏng nhưng thâm hiểm đúng là khôn lỏi tàn nhẫn.
Tô Thanh Chỉ vẫn thầm nghi hoặc. Đoàn văn công mà dễ thế ? Thời buổi , đơn vị nào chẳng tranh sứt đầu mẻ trán mới ? Nếu cô thực sự bản lĩnh lớn như thì sớm phất lên ở thành phố , việc gì chạy về nông thôn diễn vở kịch khổ tình ?
Chu Tú Cầm liếc mắt một cái thấu tâm địa trong sáng của mụ đàn bà . Giả vờ lóc sướt mướt chẳng qua là chiếm chút lợi lộc, cậy lão thái thái chống lưng nên mới dám càn. Chu Tú Cầm chẳng sợ. Bà lớn lên ở vùng biên giới, cảnh tượng gì mà từng thấy? Thế là bà lập tức cao giọng, lạnh lùng quát:
“Gào cái gì mà gào! Đây là nhà họ Thẩm chứ linh đường, còn sống sờ sờ đó mà bà như cha c.h.ế.t héo thế , còn thể thống gì nữa! Cứ tiếp , khi bay luôn cả vận may của nhà đấy, tin ?”