“A...”
Thẩm Xuân Hoa đang hăng say, thình lình tiếng quát cho hình, ngẩn . Đại bá mẫu mặt , lén một tiếng, nhanh ch.óng nghiêm mặt , vẻ công chính với Thẩm Xuân Hoa:
“Xuân Hoa biểu , cô cũng tính tình Vịnh Mai nhà đấy, năng thẳng tuột, vòng vo. Cô đừng chấp nhặt với cô , cứ nháo thế mãi thì sứt mẻ tình cảm mất.”
Thẩm Xuân Hoa đời nào tin mấy lời đó. Mụ ở trong thôn mắng c.h.ử.i bao giờ thua cuộc, lẽ nào sợ một phụ nữ trông vẻ quy củ thế ? Mụ cố ý hít hít mũi, lau nước mắt, sụt sùi:
“Cái mà khổ thế , vớ cái nhà thế , đắc tội với ai ? Ông trời mà bất công thế?”
“Bà khổ là do bà tự tự chịu, đời bà khó khăn là do bà bản lĩnh, sống gì thì trách ai? Đắc tội với ai, trong lòng bà tự ?”
Chu Tú Cầm khoanh tay n.g.ự.c, lạnh lùng mụ . Chỉ cần Thẩm Xuân Hoa mở miệng câu gì, bà lập tức đốp chát ngay câu đó.
Thẩm lão thái thái mà đau cả đầu, huyệt thái dương giật liên hồi. Bà đập mạnh xuống bàn, khiến chén cũng nảy lên:
“Chu Tú Cầm! Cô im miệng cho ! Xuân Hoa là họ hàng bên ngoại của , là khách, cô đối xử với khách như thế ? Lễ nghĩa cơ bản cô hiểu hả?”
Chu Tú Cầm xong liền nhếch mép:
“Ồ, hóa mụ là khách ? Cái tư thế cứ tưởng mụ là bà chủ cái nhà , đang dạy dỗ dâu con bất hiếu đấy chứ. Còn thì cứ như kẻ đến ăn chực, đến ngụm nước ấm cũng chẳng uống.”
Thẩm lão thái thái căn bản cãi Chu Tú Cầm. Đứa con dâu quá sắc sảo, lý lẽ đanh thép, câu nào cũng đ.â.m trúng chỗ hiểm. Quan trọng hơn là lời bà thường lý. Cũng may Chu Tú Cầm quanh năm ở Tây Bắc, hiếm khi về nhà họ Thẩm gặp lão thái thái. Nếu , với cái tính năng nể nang ai của bà, cộng với tính kiểm soát của Thẩm lão thái thái, chắc bà cụ sớm tức đến sinh bệnh .
“Được , đừng cãi nữa, mau mang đồ đạc lên lầu cất .”
Thẩm lão thái thái rốt cuộc chịu nổi, xua tay đầy mệt mỏi.
Chu Tú Cầm gì, xoay xách hành lý lên lầu. Khi ngang qua Thẩm Xuân Hoa, bà cố ý dừng , mũi giày nhẹ nặng dẫm lên mu bàn chân mụ một cái.
“Ái chà!”
Thẩm Xuân Hoa đau điếng, suýt nữa thì hét toáng lên. Chu Tú Cầm còn giả vờ , cúi đầu một cái, thản nhiên :
“Con ch.ó còn nhường đường, bà chút ý thức tối thiểu nào thế? Đứng đây chắn đường thì dẫm là đáng đời.”
Thẩm Xuân Hoa xong phổi nổ tung. Cái gì? Dám ví mụ với ch.ó? Lại còn mặt bao nhiêu ? Cơn giận nhịn nổi? Mụ vơ lấy cái túi nải bên cạnh định nhào tới. Tô Thanh Chỉ nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy cổ tay mụ , lạnh lùng :
“Bà dám đụng xem? Có còn giữ cái tay ? bẻ gãy nó bây giờ đấy.”
Thẩm Xuân Hoa đau đớn kêu la, mặt trắng bệch, cánh tay vùng vẫy kịch liệt:
“Đau quá! Đau c.h.ế.t ! Mau buông tay ! Tay gãy mất thôi!”
Nga
Thẩm Hải Đường nãy giờ vẫn cúi đầu, cuối cùng cũng tìm cơ hội xen , giọng run rẩy:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-258-vach-tran-bo-mat-tra-xanh.html.]
“Mẹ dù cũng là trưởng bối, chị thể đối xử với bà như thế? Động một tí là dùng vũ lực, đây là quy củ nhà ai ?”
Tô Thanh Chỉ lạnh:
“Bây giờ mới bà là cô ? Lúc bà đây la lối mắng c.h.ử.i khác, cái đứa con gái như cô ngăn cản? Hay là cô cứ đợi bà mặt gây sự cho cô?”
“... ...”
Sắc mặt Thẩm Hải Đường khẽ biến, môi run rẩy:
“Bà là trưởng bối, thể ngăn cản bà mặt ? Chuyện truyền ngoài chẳng bất hiếu ?”
“Ý cô là trưởng bối sai thì cô cũng gật đầu theo ? Bà đ.á.n.h là đ.á.n.h, mắng là mắng, còn cô thì bên cạnh vỗ tay khen chắc?”
Tô Thanh Chỉ truy vấn, giọng điệu càng thêm sắc bén.
Thẩm Hải Đường nhíu mày, trong mắt hiện lên tia giận dữ:
“Ai thế chứ? Chị đúng là ngụy biện, cố tình gán tội cho khác, rõ ràng là gây sự!”
“ , nhưng cô đấy.”
Tô Thanh Chỉ lý lẽ đầy :
“Vừa bà chẳng gào lên là ‘trưởng bối dạy bảo vãn bối là thiên kinh địa nghĩa’ đó , đây chỉ là học tập tại chỗ thôi. Sao thế, chỉ cho quan đốt lửa, cho dân thắp đèn ?”
Thẩm Hải Đường mặt xanh mét, Tô Thanh Chỉ với ánh mắt đầy vẻ phục. Cô sang Thẩm lão thái thái, giọng nghẹn ngào:
“Biểu cô bà, là Hải Đường đúng, nên đến quấy rầy lúc . Cháu cứ ngỡ Biết Dục mới cưới, chắc hẳn sẽ nể tình xưa, ngờ cưới vợ xong coi thường cháu đến thế, ngay cả một lời cũng cho , còn để vợ động thủ đ.á.n.h ...”
Nói đoạn, hốc mắt cô đỏ lên, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống.
Tô Thanh Chỉ cô gọi “ Biết Dục” mà thấy lộn mửa. Chu Tú Cầm còn nhanh hơn nàng một bước, lạnh lùng đốp :
“Nhà Biết Dục bao giờ nhận loại em gái như cô, đừng là gọi , ngay cả cái tên của nó cô cũng xứng nhắc đến. Đừng thấy sang bắt quàng họ, cái ngưỡng cửa nhà họ Thẩm thấp như cô tưởng .”
Thẩm Hải Đường vốn đang cố kìm nén, thấy thế liền òa nức nở:
“Biểu thẩm, bà thể cháu như ?”
Cô nức nở, bả vai run rẩy:
“Cháu lớn lên ở nông thôn, thấy sự đời, nhưng cháu bao giờ chuyện gì với nhà họ Thẩm. Hôm nay đến đây chỉ thăm biểu cô bà, thăm Biết Dục, biến thành hạng mèo mả gà đồng? Cháu... cháu cũng mang dòng m.á.u nhà họ Thẩm mà...”