Thẩm Biết Dục hồi phục gần như . Sau khi quân y kiểm tra và xác nhận còn vấn đề gì, chính thức nộp báo cáo lên đơn vị xin nghỉ phép hai tháng để về quê dưỡng bệnh.
Dương Văn Binh cũng cùng. Đây chỉ là sự sắp xếp của tổ chức mà còn vì tình hình thực tế. Thẩm Biết Dục tuy khỏe nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng, Tô Thanh Chỉ thì đang mang thai, ngày càng bất tiện. Trong nhà hai đứa nhỏ, cả gia đình ai thực sự đủ sức gánh vác việc nặng nhọc. Có Dương Văn Binh theo, ít nhất cũng hỗ trợ trông nom.
Vé tàu hỏa do xưởng trưởng Thẩm giúp đặt , còn đặc biệt sắp xếp toa giường . Ngày khởi hành, trời tờ mờ sáng, đơn vị cử xe đưa cả nhà ga. Xưởng trưởng Thẩm cùng mấy em chiến sĩ cũng chủ động đến phụ khiêng hành lý, bao lớn bao nhỏ chất đầy lên xe, tiễn họ tận sân ga.
“ gọi điện cho Tống Dã , khi nào các đồng chí đến trạm, sẽ đích đón.” Xưởng trưởng Thẩm bên cửa toa tàu dặn dò. “Thời tiết ở quê đang lạnh, nhớ mặc thêm áo cho mấy đứa nhỏ, đừng để chúng cảm.”
“Cảm ơn xưởng trưởng!” Thẩm Biết Dục xúc động, giơ tay chào theo đúng điều lệnh quân đội. “Ngài yên tâm, nhất định sẽ dưỡng bệnh thật , khỏe hẳn sẽ ngay.”
“Ừ.” Xưởng trưởng gật đầu. “Trong nhà khó khăn gì cứ gọi điện lên đây, đừng gồng chịu đựng một .”
Trước khi , ông còn cúi xuống xoa đầu Đến Đến: “Nhóc con, về quê ngoan ngoãn lời nhé, ?”
Đến Đến chớp chớp mắt, nắm c.h.ặ.t góc áo của Tô Thanh Chỉ: “Con ạ, thưa bác.”
“Nếu cháu về mà gầy , bắt nạt, bác sẽ tha cho ba cháu đấy.”
Đến Đến về thôn Thanh Sơn thì lúc đầu hào hứng lắm. Cậu bé bao giờ tàu hỏa, cũng từng rời khỏi thị trấn, gì đến việc xa như thế . câu đùa của xưởng trưởng, cái đầu nhỏ của cúi gằm xuống. Chẳng lẽ... định bán ? Ý nghĩ đó lóe lên khiến bé rùng một cái. nghĩ thì đúng, Thẩm Biết Dục là quân nhân, mặc quân phục bao giờ dối. Chú luôn giữ kỷ luật, lương tâm, thể chuyện lừa bán trẻ con ?
Nghĩ , Đến Đến thấy yên tâm hơn nhiều. nỗi lo qua, nỗi lo khác tới. Thôn Thanh Sơn trông như thế nào nhỉ? Liệu ông bà nội thích ? Cậu từng gặp họ, chỉ Thẩm Biết Dục nhắc qua vài . Em gái Rụt Rè còn bảo ở đó một cô út , bánh dày đường đỏ và hát dân ca lắm. Đến Đến mà tim đập thình thịch, mong chờ, lo lắng, chút sợ hãi. Cậu bé rúc đầu ống tay áo ấm áp của Tô Thanh Chỉ, dám ngẩng lên, lòng rối bời.
Xưởng trưởng Thẩm đưa họ lên tàu, cẩn thận xếp cho Đến Đến và Rụt Rè cạnh cửa sổ. Sau khi dặn dò Thẩm Biết Dục thêm vài câu, ông mới vẫy tay từ biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-340-duong-ve-thon-thanh-son.html.]
Tàu hỏa thời gì thoải mái như bây giờ? Ghế cứng thì hẹp đến mức chỉ chứa nửa , giường cũng chật chội, xoay còn khó. Chưa kể tiếng ồn ào, náo nhiệt tàu. Nếu nhờ xưởng trưởng nhờ giúp, cả nhà họ chắc chắn sẽ vất vả lắm mới định chỗ .
Đến Đến và Rụt Rè bao giờ thấy cảnh tượng , sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, cứ rúc lòng Tô Thanh Chỉ và Thẩm Biết Dục. Tô Thanh Chỉ nhẹ nhàng vỗ về: “Đừng sợ, một lát là đến thành phố Nam An thôi.”
Thẩm Biết Dục thẳng lưng một bên, ánh mắt sắc bén quan sát xung quanh. May mà lộ trình quá xa, bốn tiếng là đến nơi. Bây giờ mới 9 giờ sáng, nếu tàu chạy đúng giờ thì 1 giờ rưỡi chiều sẽ tới trạm. Tống Dã sẽ lái xe ba bánh đón cả nhà về thôn.
Tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng “xình xịch, xình xịch” vang lên dứt. Hai đứa nhỏ cởi giày, co đôi chân bé xíu tấm đệm vải bông, ngay ngắn. Thẩm Biết Dục vì vết thương ở chân nên thể lâu, chỉ thể tựa lưng vách toa tàu. Dương Văn Binh thì xổm chân , ánh mắt cảnh giác quanh.
Tô Thanh Chỉ với cái bụng bầu vượt mặt, sáng sớm dậy thu dọn đồ đạc nên giờ cứ ngáp ngắn ngáp dài.
“Vợ ơi, nếu em buồn ngủ thì chợp mắt một lát , con để trông, cả Tiểu Dương ở đây nữa.” Thẩm Biết Dục thấy mắt cô đỏ hoe vì thiếu ngủ, lòng xót xa vô cùng.
Tô Thanh Chỉ hai đứa nhỏ gật đầu: “Vậy em chợp mắt một tí, lát nữa gọi em nhé.”
Nga
“Được !”
Cô nhắm mắt, định nhích phía trong giường một chút, nhưng tiếng ồn ào cứ ong ong bên tai dứt. Phía hai đàn ông đang cãi , giọng ai cũng oang oang. Đầu cô như nổ tung, mà ngủ cho nổi? Một lát , cô chịu nổi nữa, bực bội mở mắt . Thẩm Biết Dục cái là ngay, hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Em thấy chỗ nào khỏe ? Đau bụng ?”
Cô lắc đầu, gượng : “Không , chỉ là ồn thôi.”