Đào rỗng gia sản sau, đại tiểu thư sủy dựng bụng đi tùy quân - Chương 390: Lòng Người Hướng Về, Kẻ Ác Trắng Tay

Cập nhật lúc: 2026-02-19 11:04:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" chia cho các đấy, bà ?"

Tô Thanh Chỉ nhếch mép lạnh, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt thèm che giấu.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đảo qua trường, dõng dạc hỏi từng chữ: "Mọi xem, nên chia cho họ ?"

Giọng nàng rõ ràng, đanh thép, mỗi mặt ở đó đều thấy rành mạch.

Đây là trưng cầu ý kiến, mà là đang đ.á.n.h thức lương tri.

Dân làng đầu tiên là sửng sốt, ngơ ngác, cúi đầu xoa tay, ho khan che miệng.

nhanh, bắt đầu gật đầu, một , hai ...

"Đương nhiên là nên chia!"

Một cụ già lớn tuổi tiên phong lên tiếng, chống gậy phía : "Nhà Ninh nha đầu chịu khổ sở, suýt chút nữa thì mất mạng! Các lắm, đưa mười đồng bạc mà xong chuyện ? Đây bồi tội, rõ ràng là bố thí cho ăn mày!"

"Gà rừng là do Ninh nha đầu và Thẩm Nay Hòa phát hiện , ai săn, ai bỏ sức, trong lòng đều rõ!"

Một phụ nữ trung niên khác cũng phụ họa theo, ngữ khí kích động: "Nếu Ninh nha đầu lanh lợi, nhắc nhở động tĩnh, thì gà bay mất dạng từ lâu ! Công lao thuộc về bà ? Nằm mơ ! Cho ai cho ai, đến lượt các đây cãi cọ ? là da mặt dày hơn thớt!"

"Phải đấy! Mặt to thật, thịt mà cũng dám đòi?"

Trong đám đông một thanh niên nhổ toẹt một cái, đầy vẻ khinh bỉ: "Chính cái gì trong lòng ? Lúc bắt nạt hiền lành thì oai phong lắm, xảy chuyện dùng mấy đồng tiền bẩn thỉu lừa gạt qua chuyện? Đừng mơ! Ai đồng tình với các thì kẻ đó là đồ ngốc!"

Không một ai lên tiếng bênh vực họ.

Cả bãi đất trống im phăng phắc, chỉ tiếng gió thổi lá cây xào xạc.

Vương Xuân Hoa và Lý Thúy Thúy c.h.ế.t trân tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, môi run rẩy nhưng thốt nổi nửa chữ.

Những ánh mắt xung quanh như những mũi tên nhọn, đ.â.m khiến họ dám ngẩng đầu lên.

Cuối cùng họ những tranh miếng thịt nào, mà còn mất sạch thể diện.

Gà rừng mười ba con, nhưng cả thôn hơn một trăm miệng ăn, chia mỗi mấy miếng?

Thiếu sáu nhà bà , khác thêm nửa muỗng canh, coi như là hời .

Nhà bà sáu miệng ăn, trẻ con nhiều, sức ăn lớn, tính chỉ riêng nhà bà chiếm một phần nhỏ.

Mỗi bữa cơm bàn, tiếng bát đũa khua khoắng liên hồi, nồi cơm lúc nào cũng cạn tiên; lũ trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, lượng cơm ngày một tăng, ăn uống chẳng chút khách sáo, đũa gắp thoăn thoắt là đĩa sạch trơn.

Nga

Vương Xuân Hoa mỗi đống bát chất bên bếp, trong lòng mừng lo —— mừng vì lũ trẻ ăn ngon, chứng tỏ cơ thể khỏe mạnh; lo vì lương thực khan hiếm, thịt càng là vật hiếm lạ, một bữa mặn xong là tính toán chi li suốt mấy ngày.

Lần chia thịt gà rừng, nếu nhà bà chia một phần như bình thường thì cũng chỉ đủ dính kẽ răng, còn nếu lấy nhiều hơn một chút, khác miệng nhưng trong lòng chắc chắn sẽ thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-sau-dai-tieu-thu-suy-dung-bung-di-tuy-quan/chuong-390-long-nguoi-huong-ve-ke-ac-trang-tay.html.]

Người khác ăn ít một miếng thì c.h.ế.t đói ?

thật, còn dám há miệng đòi hỏi.

Trong lòng Vương Xuân Hoa đầy rẫy ủy khuất, nhưng dám lớn tiếng biện minh.

kẻ tham lam, cũng chừng mực, nhưng cái cớ của trong nhà quá nhiều, ngày thường nơi chốn nhường nhịn, khép nép, hôm nay chẳng qua vì con cái mà tranh thêm một ngụm canh nóng, trở thành bia đỡ đạn cho chỉ trích thế ?

Môi bà run nhè nhẹ, ánh mắt mơ hồ, mở miệng nhưng những âm thanh ùa tới xung quanh ép đến nghẹt thở.

Sắc mặt Vương Xuân Hoa xanh mét, môi run rẩy, xung quanh là những lời khen ngợi Tô Thanh Chỉ và Thẩm Nay Hòa.

Những âm thanh đó hết đợt đến đợt khác, như gió lùa tai, mang theo nhiệt độ nhưng một chút ấm áp.

cao vỗ tay : "Nếu hai đứa nó, chúng đến cọng lông gà rừng cũng chẳng thấy!"

Lời dứt, lập tức phụ họa: "Người chịu chia thịt cho là nhân nghĩa lắm !"

Trong giọng điệu tràn đầy sự cảm kích và kính nể, như thể Tô Thanh Chỉ và Thẩm Nay Hòa là Bồ Tát sống, mang đến cam lộ cứu khổ cứu nạn.

Lại gật gù đắc ý: "Mọi xem, giữ riêng cho , lúc nào cũng nghĩ đến cả thôn!"

Từng lời khen ngợi như mưa rào rơi xuống, tâng bốc hai lên tận mây xanh.

Không một ai một câu công bằng.

Không ai nhắc đến chuyện "nhà bà sáu miệng ăn cũng chẳng dễ dàng gì", cũng ai hỏi xem "lũ trẻ nhà Vương Xuân Hoa ăn no ".

Toàn bộ khung cảnh náo nhiệt vô cùng, duy chỉ sự im lặng của bà là lạc lõng.

Vương Xuân Hoa đẩy góc, lưng tựa bức tường đất bên sân phơi, ngón tay vô thức cào mặt tường thô ráp.

Một câu cũng nên lời, bên tai là những lời nịnh nọt, như thủy triều nhấn chìm bà .

Cơn thủy triều đó lạnh lẽo và mãnh liệt, dâng quá n.g.ự.c, nghẹn ứ nơi cổ họng, khiến bà gần như nghẹt thở.

Thịt gà nhiều, trong thôn mấy chục con , Tô Vạn Sơn cân nhắc hồi lâu, dứt khoát bảo mấy thím thịt gà, c.h.ặ.t nhỏ, ném thêm mấy củ cải , trực tiếp bắc một cái nồi lớn ở sân phơi, hầm một nồi canh gà củ cải thật to.

Củi lửa nổ lách tách, nước trắng xóa ngừng bốc lên từ mép vung, mùi thơm theo gió lan tỏa khắp nơi, khiến lũ trẻ cứ quẩn quanh bên nồi, mắt chằm chằm cái chảo sắt lớn, sợ bỏ lỡ bất kỳ sự đổi nào.

Mấy thím phiên khuấy nồi canh, sợ cháy đáy nồi, cũng sợ thịt hầm quá nhừ sẽ ảnh hưởng đến phần chia.

Đến giờ cơm trưa, mỗi chia một miếng thịt, một muỗng canh, hai lát củ cải, vặn đủ phần, thiếu một ai.

Tô Vạn Sơn tự cầm muỗng, múc từng bát một, động tác nhanh nhẹn, thần sắc nghiêm túc.

 

 

Loading...