Đào Rỗng Gia Sản, Tiểu Thư Nhà Tư Bản Gả Cho Thủ Trưởng Cứng Rắn - Chương 143: Cô Em Chồng Này, Có Chút Tài Năng!
Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:57:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gái chừng mười tám mười chín tuổi, đôi mắt to sáng, lấp lánh ánh sáng linh động, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn, khi bên khóe miệng hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, đều toát lên vẻ thanh xuân phơi phới.
Cô ôm chầm lấy cánh tay Tô Nguyệt, thiết cọ cọ, ngọt ngào gọi: “Chị dâu, cuối cùng em cũng gặp chị !”
Tô Nguyệt Cố Nam Tinh tươi sáng hoạt bát, trong lòng ấm áp.
“Nam Tinh, em tới đây?”
“ , em đến !”
Cô đang học tại Học viện Y khoa Kinh Thị, đến kỳ thực tập, đặc biệt xin đến Bệnh viện Quân khu Đảo Quỳnh thực tập.
“Anh trai em trong thư khen chị thành tiên nữ hạ phàm luôn ! Nói chị ở vách núi cứu , một đấu với đặc vụ, một xây dựng cái xưởng lớn thế , nuôi sống quân tẩu cả khu gia thuộc!”
Cố Nam Tinh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trong mắt lấp lánh là những ngôi nhỏ sùng bái.
“Chị dâu, chị ngày càng lợi hại , bây giờ chị chính là thần tượng duy nhất của em! Còn lợi hại hơn cả mấy minh tinh điện ảnh nữa!”
Sự tâng bốc hề che giấu khiến Tô Nguyệt cũng chút ngại ngùng.
“Anh trai em quá lên đấy.”
“Mới !”
Cố Nam Tinh lắc đầu như trống bỏi.
“Em đến , chị dùng một ly dọa cho tên tổ trưởng xa họ Mã sợ tè quần! Chị dâu, chị quá ngầu! Mau kể cho em , chị thế nào ?”
Cô tràn đầy tò mò với thứ trong xưởng d.ư.ợ.c, kéo Tô Nguyệt hỏi đông hỏi tây.
Đặc biệt là khi mảnh ruộng thí nghiệm tràn đầy sức sống , tiền là một vùng đất phèn chua mặn mà ai cũng chê bai, mắt cô càng trợn tròn hơn.
“Chị dâu chị dâu, mau đưa em xem! Em thật sự , chị thế nào để đất phèn mọc cục vàng!”
Nhìn sự nhiệt tình của cô em chồng, Tô Nguyệt cũng lây nhiễm, gật đầu.
“Được, , chị đưa em xem ‘tụ bảo bồn’ của chúng .”
Hai đang về phía núi , mặt đụng một bóng đang hốt hoảng chạy tới.
Là chị Lý.
Chị chạy đến mức thượng khí tiếp hạ khí, mặt đầy vẻ lo lắng.
“Xưởng trưởng! Không ! Cô mau… mau đến ruộng thí nghiệm xem !”
Trong lòng Tô Nguyệt thót một cái.
“Sao ? Từ từ .”
“Là lô nhân sâm giống đó!” Chị Lý gấp đến mức sắp , “Mấy hôm mưa to liên tiếp mấy ngày , sáng nay chị Tôn qua xem, lô giống quý giá nhất đó, lá héo rũ hết cả, rễ… rễ hình như thối hết ! Chị Tôn đang gấp đến mức lóc ở đó kìa!”
Sắc mặt Tô Nguyệt đổi, lập tức tăng nhanh bước chân.
Cố Nam Tinh cũng thu nụ mặt, vẻ mặt nghiêm túc theo.
Đợi các cô chạy đến ruộng thí nghiệm, quả nhiên thấy chị Tôn phụ trách trông coi khu vực đang xổm ở đầu ruộng, lau nước mắt đ.ấ.m chân .
“Đều tại , đều tại ! Xưởng trưởng tin tưởng như , giao việc quan trọng thế cho , hỏng bét…”
Trước mặt chị , đám nhân sâm giống Tô Nguyệt đặt nhiều kỳ vọng, dùng nước linh tuyền tỉ mỉ chăm sóc, giờ phút đang ủ rũ cụp lá xuống, phần gần rễ thể thấy vết nước màu nâu đen rõ ràng.
Cả mảnh ruộng đều tràn ngập một mùi khó ngửi hỗn hợp giữa bùn đất và thực vật thối rữa.
Hà Tổng công trình sư cũng kinh động, đang chắp tay lưng, lông mày nhíu thành một cục, bên bờ ruộng.
“Chuyện đây? Lô giống là bảo bối của xưởng chúng , nếu c.h.ế.t hết thì tổn thất lớn lắm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-tieu-thu-nha-tu-ban-ga-cho-thu-truong-cung-ran/chuong-143-co-em-chong-nay-co-chut-tai-nang.html.]
Tô Nguyệt xổm xuống, cẩn thận từng li từng tí bới lớp bùn đất bên cạnh một cây giống .
Dưới lớp bùn đất ướt sũng, rễ cây vốn trắng nõn biến thành màu nâu đen, chạm là đứt, mềm nhũn nát bấy.
Thối rễ diện rộng.
Tình hình còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng.
Ngay khi bó tay hết cách, bầu khí nặng nề, một giọng lanh lảnh kiên định đột nhiên vang lên.
“Chị dâu, bây giờ cũng vô dụng, mau ch.óng nghĩ cách cứu chữa!”
Mọi theo hướng phát tiếng , chuyện là Cố Nam Tinh nãy giờ vẫn xổm bên cạnh quan sát kỹ lưỡng đất đai và rễ thối.
Cô dậy, phủi bùn đất tay, Tô Nguyệt, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
“Thối rễ là điển hình của nhiễm nấm, độ ẩm đất quá lớn dẫn đến rễ thiếu oxy, vi khuẩn kỵ khí sinh sôi nảy nở mạnh trong môi trường ẩm ướt kín gió mới gây hiện tượng .”
“Chỉ tháo nước là đủ, còn bắt buộc lập tức diệt khuẩn!”
Cô một tràng đạo lý rõ ràng, thuật ngữ chuyên ngành cái nối tiếp cái , khiến các quân tẩu mặt đều đến ngẩn .
Ngay cả Hà Tổng công trình sư cũng dừng bước, kinh ngạc cô gái nhỏ vô danh .
Tô Nguyệt cũng chút bất ngờ, cô ngờ cô em chồng trông vẻ hoạt bát hiếu động , kiến thức lý thuyết vững chắc như .
Cố Nam Tinh để ý đến ánh mắt của , cô đến giữa ruộng, chỉ điểm giang sơn, giọng vang dội.
“Bước thứ nhất, lập tức đào rãnh thoát nước sâu hơn xung quanh luống, độ sâu hơn ba mươi phân, nhất định tháo cạn bộ nước đọng!”
“Bước thứ hai, bảo đến bếp lò nhà ăn thu gom tro bếp về, trộn thêm một lượng nhỏ vôi sống, rắc đều lên gốc của từng cây nhân sâm giống. Tro bếp giàu ion kali, thể thúc đẩy bộ rễ phát triển, vôi sống thể nhanh ch.óng đổi độ pH của đất, ức chế nấm sinh sôi!”
“Bước thứ ba, cũng là bước quan trọng nhất!” Cô về phía Tô Nguyệt, “Chị dâu, trong kho d.ư.ợ.c liệu của xưởng chúng t.h.u.ố.c tím (Kali pemanganat) ?”
Tô Nguyệt gật đầu: “Có.”
“Tốt quá!” Mắt Cố Nam Tinh sáng lên, “Lập tức lấy tới, pha loãng thành dung dịch nước theo tỷ lệ 1:800, tiến hành tưới gốc khử trùng cho tất cả các cây dấu hiệu thối rễ! Tốc độ nhanh, động tác nhẹ, tổn thương bộ rễ khỏe mạnh còn ! Nếu đợi sợi nấm xâm nhập rễ chính, thần tiên cũng cứu sống !”
Một bộ phương án chỉnh “thoát nước, tráng rễ, diệt khuẩn” ba bước, cô một cách đấy.
Logic rõ ràng, mắt xích c.h.ặ.t chẽ.
Thậm chí ngay cả kiến thức bệnh lý thực vật mà cô nhắc tới, đều là lĩnh vực mà Tô Nguyệt - vị tiến sĩ y khoa thế kỷ 22 cũng từng nghiên cứu sâu.
Tô Nguyệt cô em chồng thần thái bay bổng mắt, trong lòng kinh ngạc vui mừng.
Đây là một sinh viên y khoa chỉ kiến thức sách vở?
Đây rõ ràng là một thiên tài kết hợp giữa lý thuyết và thực tiễn!
Cô .
“Đều thấy ?” Tô Nguyệt dậy, vỗ tay, cao giọng với các quân tẩu còn đang ngẩn .
“Cứ theo lời Nam Tinh ! Lập tức hành động!”
Sau đó, cô xoay , đến mặt Cố Nam Tinh, đưa tay xoa đầu cô .
“Nam Tinh, em hứng thú với mảnh đất ?”
“Từ hôm nay trở , mảnh ruộng thí nghiệm , quyền giao cho em.”
“Em, chính là Giám đốc kỹ thuật ở đây!”
Cố Nam Tinh ngây ngay tại chỗ, cô chỉ mũi , dám tin hỏi: “Em? Chị dâu, em ? Em chỉ là bàn việc binh giấy…”
“Chị em , thì em !” Tô Nguyệt mắt cô , giọng điệu cho phép nghi ngờ, “Mạnh dạn mà , xảy bất cứ vấn đề gì, chị gánh cho em!”