Đào Rỗng Gia Sản, Tiểu Thư Nhà Tư Bản Gả Cho Thủ Trưởng Cứng Rắn - Chương 46: Tân Gia, Tiệc Trà Của Các Quân Tẩu

Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:53:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Bắc Thần dùng vài câu và một nắm kẹo cưới nhẹ nhàng hóa giải sự náo động ở cửa.

Đợi đám giải tán, cổng khu gia đình cuối cùng cũng khôi phục sự yên tĩnh ngày thường, chỉ còn tiếng lá cây đa xào xạc trong gió nhẹ.

Tô Nguyệt từ cửa lẻn nhà, còn kịp thở một , một trận tiếng động cơ “bạch bạch bạch” từ xa tới gần, một chiếc xe tải chở hàng chậm rãi dừng ở cổng tiểu viện.

“Đồ nội thất đến .” Cố Bắc Thần bước nhà, cởi mũ xuống, thuận tay đặt lên cái tủ cạnh cửa.

Tô Nguyệt gật đầu, căn phòng trống trải, trong lòng cũng sinh vài phần mong đợi. Lần , cuối cùng cũng chút dáng vẻ của một ngôi nhà .

“Lão Cố! Bọn tới đây!”

Ngoài cổng sân truyền đến hai giọng nam sảng khoái.

Tô Nguyệt ngước mắt , chỉ thấy hai đàn ông cao lớn đĩnh đạc xấp xỉ Cố Bắc Thần đang sải bước , mặt treo nụ nhiệt tình.

“Nào, giới thiệu với em một chút.” Cố Bắc Thần ôm lấy vai Tô Nguyệt, giới thiệu với cô, “Đây là Phó đoàn trưởng Chung Khiếu Thiên, đây là Đoàn trưởng đoàn ba Lục Chấn Đình.”

Anh với hai : “Đây là nhà , Tô Nguyệt.”

“Chào chị dâu!”

“Chào em dâu!”

Chung Khiếu Thiên và Lục Chấn Đình đồng thanh hô lên, giọng vang dội, mang theo trung khí đặc hữu của quân nhân.

Tô Nguyệt mỉm gật đầu với bọn họ.

“Ái chà, hai ông tướng thô kệch các , đừng dọa em dâu sợ!”

Cùng với một giọng nữ lanh lảnh, hai quân tẩu ăn mặc giản dị nhưng tinh thần mười phần cũng theo .

Họ cửa, mắt như đèn pha, đồng loạt rơi Tô Nguyệt, đ.á.n.h giá từ xuống .

“Ái chà chà, Lão Cố, đây chính là cô vợ nhỏ từ Hộ thị tới của ?” Người phụ nữ để mái tóc ngắn gọn gàng, giọng cũng vang, cô tự nhiên đến mặt Tô Nguyệt, ha hả , “Người thật còn mọng nước hơn trong lời đồn nhiều! Khuôn mặt nhỏ nhắn , dáng , chậc chậc, phúc khí của Đoàn trưởng chúng thật tồi!”

Người phụ nữ phía vẻ văn tĩnh hơn, dáng vẻ trắng trẻo thanh tú, bổ sung: “Còn , làn da , non như trứng gà bóc vỏ . Mấy lớn lên ở vùng biển dãi nắng dầm mưa như chúng , so .”

Cố Bắc Thần bọn họ khen ngợi, khóe miệng lạnh lùng ngày thường, lúc cũng nhịn nhếch lên.

Anh giới thiệu: “Đây là vợ của Chung Khiếu Thiên, Từ Thải Hà. Đây là vợ của Lục Chấn Đình, Lý Xuân Diễm. Sau em cứ gọi là chị dâu là .”

“Chị dâu Thải Hà, chị dâu Xuân Diễm.” Tô Nguyệt lời gọi theo.

“Ấy, em dâu thật ngoan!” Từ Thải Hà là tính tình sảng khoái, trực tiếp đưa tay nắm lấy tay Tô Nguyệt, cảm giác như nhà thêm một cô em gái xinh , thiết thôi.

Tài xế xe tải nhảy xuống xe, cùng Cố Bắc Thần và mấy đàn ông bắt đầu dỡ đồ nội thất xuống.

Tủ quần áo gỗ lớn mới tinh, bàn vuông chạm hoa văn đơn giản, còn ghế dựa đồng bộ, tốn tâm tư chọn lựa.

Tô Nguyệt đang định tiến lên xem gì giúp một tay , Từ Thải Hà một phen kéo .

“Đi , em dâu, đàn bà con gái chúng đừng ở đây vướng tay vướng chân!” Từ Thải Hà nháy mắt với cô, giọng hạ thấp xuống một chút, nhưng vẫn rõ ràng rành mạch, “Để mấy gã đàn ông thô kệch bọn họ việc đổ mồ hôi ! Phụ nữ mà, lười đúng lúc, nếu đàn ông thương , em đúng ?”

Tô Nguyệt , vui vẻ.

Lời quả thực trúng tim đen của cô.

Cô vốn là yên hưởng thụ, đối với “đạo trị chồng” vô cùng tán thành.

“Chị dâu đúng!” Cô thật lòng thật phụ họa.

Lý Xuân Diễm bên cạnh cũng che miệng : “Nghe chị Thải Hà là chuẩn sai, chị chính là ‘đại sư lý luận’ của khu gia đình chúng đấy. Đi, em dâu, sang nhà chị nghỉ một lát, uống ngụm nước, đợi bọn họ xong, chúng về.”

Cứ như , Tô Nguyệt hai hàng xóm mới nhiệt tình lời nào “khiêng” , chỉ để cho Cố Bắc Thần một ánh mắt dở dở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-rong-gia-san-tieu-thu-nha-tu-ban-ga-cho-thu-truong-cung-ran/chuong-46-tan-gia-tiec-tra-cua-cac-quan-tau.html.]

Có điều, thấy Tô Nguyệt và chung sống hòa hợp, trong lòng vui hơn bất cứ thứ gì.

Đến cổng tiểu viện nhà , Tô Nguyệt bỗng nhiên dừng bước, xoay lấy từ trong túi vải mang theo hai cái hộp tinh xảo và mấy quả táo đỏ rực.

“Hai vị chị dâu, đây là chút đồ nhỏ em mang từ Hộ thị tới, cũng đồ quý giá gì, các chị đừng chê.” Tô Nguyệt đưa đồ cho từng , “Lần đầu gặp mặt, chút tâm ý.”

Từ Thải Hà và Lý Xuân Diễm đều ngẩn một chút.

Các cô đến giúp đỡ thuần túy là xuất phát từ tình nghĩa hàng xóm, căn bản từng nghĩ tới nhận quà cảm ơn gì.

Từ Thải Hà mở hộp xem, mắt đều sáng lên: “Ái chà! Đây là kem tuyết (kem dưỡng da) sản xuất ở Hộ thị nhỉ! Chị mới chỉ thấy họa báo thôi! Em dâu, em cái … cái cũng quá khách sáo !”

Thời buổi , kem tuyết chính là hàng hiếm đắt khách, càng đừng là hàng hiệu.

Lý Xuân Diễm quả táo to tròn, tỏa mùi trái cây mê trong tay, cũng là đầy lòng vui vẻ, từ chối : “Em dâu, cái , bọn chị chỉ là đến giúp một tay thôi.”

“Các chị dâu cứ nhận lấy ạ.” Tô Nguyệt , “Sau em và Bắc Thần sống ở đây, còn nhờ hai vị chị dâu quan tâm nhiều. Đây đều là nên .”

Thái độ cô chân thành, mang theo nửa điểm khoe khoang, khiến thể từ chối.

Từ Thải Hà là thật thà, lập tức cũng từ chối nữa, hào phóng nhận lấy, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Em dâu em yên tâm! Sau việc gì, chỉ cần em ới một tiếng, chị và chị dâu Xuân Diễm của em gọi đ.á.n.h đó!”

Lý Xuân Diễm cũng gật đầu: “! Ba nhà chúng mà, đàn ông là em sinh t.ử, phụ nữ chúng cũng là chị em ruột! Ai mà dám bắt nạt em, tiên hỏi hai bọn chị đồng ý !”

Một phen lời , trong nháy mắt kéo gần cách giữa .

Tô Nguyệt các cô đưa đến nhà Lý Xuân Diễm.

Phòng lớn, nhưng dọn dẹp cửa sổ sáng sủa sạch sẽ, nhiễm một hạt bụi, toát một cỗ khí ấm cúng.

Lý Xuân Diễm tay chân lanh lẹ rót cho Tô Nguyệt một cốc nước đun sôi để nguội, từ trong một cái hộp sắt bốc một nắm lát mỏng màu vàng kim.

“Em dâu, nếm thử cái , đặc sản Đảo Quỳnh bọn chị, dừa lát nướng. Chị tự đấy, bên ngoài mua .”

Tô Nguyệt nhón một miếng bỏ miệng, nhẹ nhàng nhai, thơm, xốp, giòn, mang theo mùi dừa nồng đậm và một tia vị ngọt, trong nháy mắt nổ tung đầu lưỡi.

“Ngon quá!” Mắt Tô Nguyệt sáng lên, thật lòng tán thán, “Chị dâu, tay nghề của chị đúng là tuyệt! Ngon hơn tất cả đồ ăn vặt em từng ăn!”

Giữa phụ nữ với , cách phá băng nhất, gì bằng đồ ăn ngon và chủ đề chung.

Một câu khen ngợi, khiến Lý Xuân Diễm khép miệng, máy hát cũng mở .

Ba ghế đẩu nhỏ, ăn dừa lát, tán gẫu chuyện trời biển.

Từ chuyện hổ của đàn ông nhà lúc huấn luyện, đến chuyện thú vị của các nhà trong đại viện quân khu, đến nấu món gì ngon, chăm con thế nào cho đỡ mệt.

Tô Nguyệt tuy rằng từng chăm con, nhưng cô say sưa ngon lành, thỉnh thoảng chêm vài câu, luôn thể trúng điểm mấu chốt, chọc cho hai vị chị dâu ha ha.

Bên ngoài, tiếng hô hào khiêng đồ nội thất, tiếng của cánh đàn ông đứt quãng truyền đến, hòa cùng tiếng vui vẻ của phụ nữ trong phòng, tạo thành một bức tranh cực kỳ hài hòa sinh động.

Tô Nguyệt bưng cốc nước, Lý Xuân Diễm kể sinh động như thật chuyện Lục Chấn Đình nhà chị uống say ôm sư t.ử đá trong đại viện gọi em, chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái và thả lỏng.

Đến thời đại , đầu tiên loại cảm giác yên thiết thực, hòa nhập tập thể .

Hóa , cuộc sống của quân tẩu, cũng là khô khan và chờ đợi.

Từ Thải Hà đến mức vỗ đùi đen đét, nước mắt cũng sắp chảy .

Lý Xuân Diễm cũng là vẻ mặt ghét bỏ “ nỡ ”, ý bên khóe miệng giấu thế nào cũng .

Tô Nguyệt đang định mở miệng trêu chọc vài câu.

lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng “Rầm”

 

Loading...