Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 205: Tiểu Lão gia Đang Sợ Hãi

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:46
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thật ? Các con gặp như thế nào?”

“Chính là đứa tiểu hài t.ử , nó là hậu nhân của Bác Võ gia gia. Cha của đứa bé đó trông giống đại ca, tên là Vương Tiền, cũng cùng họ với chúng . Kim Quý liền đoán lẽ là thích, chạy đến nhà xem, vị lão nhân giường trông giống , nếu chúng đang ở đây, còn tưởng là đó đấy.”

Nước mắt Vương Đại Minh lập tức trào , y kích động ngay về phía sân viện thuê nhỏ, lão thôn trưởng Chu , y quên sạch sẽ.

Vương Toàn Quý ngược vẫn còn chút lý trí, khi chào hỏi trưởng thôn Chu, chân thành xin .

“Gia gia, vì thở dài?”

Trưởng thôn Chu trong lòng tiếc nuối, “Ngươi cứ xem , ngày mai, thôn Ngũ Ngư sẽ đến xây nhà .”

“Tại ? Vị lão gia thuê thôn Thanh Sơn chúng giúp việc ?”

Trưởng thôn Chu hít thở vài cái liền điều chỉnh tâm trạng, “Hài t.ử ngốc, thôn Ngũ Ngư thích của bọn họ, ngươi xem, nếu là ngươi chọn, ngươi sẽ chọn chăm sóc thích, là chiêu mộ lạ.”

Tiểu tôn t.ử chợt hiểu , cũng tiếc nuối theo, “Sớm nên xác nhận lượng với vị lão gia , như thôn Thanh Sơn chúng đều thể kiếm bạc.”

Trưởng thôn Chu ha ha lớn, “Quả hái non ngọt, đang vội gặp , ngươi ngăn , thể sẽ tạm thời đồng ý theo ý ngươi, nhưng khi bình tĩnh , họ sẽ hiểu . Ấn tượng của thôn Thanh Sơn trong mắt họ sẽ .”

Trưởng thôn Chu xong xoa đầu tôn nhi để an ủi.

“Về thôi, mai tính.”

Bên Vương Đại Minh vội vã trở về sân viện nhỏ, Vương Kim Quý đưa nhà trong xe ngựa , chỉ còn thiếu Vương Đại Minh và Vương Toàn Quý hai .

“Mau lên , thu xếp xong hết . Văn nương là hiểu chuyện, còn mang theo chút gạo tẻ và bột mì, chúng còn mua hai con gà từ hàng xóm bên cạnh. Vừa kịp lúc mẻ bánh bao đầu tiên cũng xong, chúng tin vui nên để chúng lấy .”

Tôn thị lớn tiếng gọi Vương Đại Minh chạy tới. Đợi hai lên xe, xe ngựa lập tức khởi hành.

Vương Đại Minh xe liền nắm lấy tay Tôn thị, khá kích động xác nhận.

“Ngọc Xuân, nàng cũng , là huyết mạch của tiểu thúc Bác Võ. Chỉ là hai chúng ai lớn hơn, tính cách thế nào, chỉ cần đừng giống Nhị Minh là . Nghe nhi t.ử của giống Phú Quý, ha ha ha, chúng thêm một đứa nhi t.ử.”

“Ngọc Xuân, chúng cứ thế , vẻ vội vàng, mới hai con gà, nhiều như , khó coi quá.”

“Ngọc Xuân, ...”

“Được , mau im miệng . Ta còn mang theo hai hộp bánh ngọt do Hà Hoa để , một gói đường đỏ, Kim Quý ngươi thể , nhân sâm Hà Hoa tặng cho chúng cũng mang theo. Ngoài còn hai trăm cân gạo tẻ, năm mươi cân bột mì. Lại thêm một trăm cái bánh bao nóng hổi nữa.”

Tôn thị lườm lão gia nhà một cái, tỏ vẻ chịu nổi. Người ở cùng Nhị Minh lâu quá, càng ngày càng 'nương' .

Nhắc đến Nhị Minh, Tôn thị thấy tiếc nuối.

“Nhị Minh thật là đáng tiếc, hơn hai tháng nữa mới gặp . Ngươi tiểu thúc t.ử trật chân từ lúc nào .”

Phải Vương Nhị Minh giấu giếm kỹ, ngay cả tẩu tẩu ruột cũng .

Kỳ thực Vương Nhị Minh nào thông minh và điềm tĩnh như . Hắn thương khi giả vờ té ngã. Do cúi quá mạnh, thắt lưng trẹo, đó cố gắng thẳng, vết thương càng trở nên nặng hơn.

Vương Nhị Minh vẫn còn ở trong y quán, đang hầu hạ đút cơm. Vì tất cả chi phí đều do nhà họ Trần trả, nên ngày nào cũng mẩy, lúc đòi ăn đường, lúc đòi ăn thịt, uống nhiều nước xong cứ cách một khắc tìm đỡ phóng uế.

Khiến trong y quán giày vò ít, lão đại phu của Nhân Tế Đường thấy Vương Nhị Minh là đau đầu.

Khi Tô Hà dẫn tìm đến, đang la lối chuyện nhà xí.

“Ôi chao, Tiểu Đông , Tiểu Thành ở đó ? Lão già sắp tiểu tiện lên giường , lũ các ngươi thật vô lương tâm, một ai thèm quản .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-205-tieu-lao-gia-dang-so-hai.html.]

Tô Hà còn thấy thấy thanh âm của tiểu lão gia nhà . Lúc đầu nàng còn giật thầm nghĩ, chẳng lẽ y quán đen tối đến , chỉ lo thu ngân lượng mà chẳng thèm ngó ngàng đến bệnh nhân ư.

Gà Mái Leo Núi

Mấy bước , chỉ thấy vị tiểu lão gia đang giường bệnh của y quán, mặt mày hồng hào, trung khí mười phần mà gào thét, nước bọt văng tung tóe. Khi gã gào mệt thì còn tự uống nước để nhuận giọng.

“Lão gia, chúng đến thăm đây.”

Vương Nhị Minh uống một ngụm nước, chuẩn tiếp tục gào thét, nhưng thấy là Hà Hoa tới, tiểu lão gia lập tức òa nức nở.

“Oa oa oa, Hà Hoa, cuối cùng các ngươi cũng tới . Số khổ quá mà, nếu các ngươi tới nữa là gặp !”

Vị đại phu bên cạnh chịu đựng hết nổi, bước nhanh tới chỗ Tô Hà : “Ngươi là cháu gái của Vương Nhị Minh đúng ? Mau đưa , y quán của chúng nhỏ bé, chứa nổi vị đại Phật .”

Vương Nhị Minh thấy đại phu còn ghét bỏ , gã càng lớn hơn. Cửa y quán tụ tập thêm nhiều , đều chỉ trỏ về phía Vương Nhị Minh.

Vương Lương thấy ông nội bắt đầu trò, vội vàng khuyên can.

“Ông nội, nếu còn như , cháu sẽ mách đại lão gia đấy.”

Đối với lời đe dọa vô ích của tiểu tôn t.ử, Vương Nhị Minh biểu thị gã căn bản sợ hãi.

“Tên tiểu t.ử thối, còn dám chuyện với ông nội ngươi như .”

Vương Nhị Minh nhặt lấy cây gậy gỗ dùng để gãi ngứa bên cạnh, nhắm thẳng về phía Vương Lương mà vồ tới.

Tô Hà bất đắc dĩ thở dài: “Đại phu, lão gia nhà thể về nhà tĩnh dưỡng ?”

“Có thể! Ta sẽ kê t.h.u.ố.c cho, bệnh của , chỉ cần thoa t.h.u.ố.c thêm nửa tháng, giường tĩnh dưỡng hai tháng là . Về chỉ cần cẩn thận một chút. Nếu các ngươi lo lắng, hai tháng đưa đến tái khám là .”

Vị lão đại phu kích động gật đầu, sợ Tô Hà tin bệnh tình của Vương Nhị Minh khá hơn: “Ta lập tức kê t.h.u.ố.c đây, Tiểu Đông! Mau! Kê t.h.u.ố.c cho Vương Nhị Minh nửa tháng, , một tháng! Kê nhiều thêm một chút!”

Khóe môi Tô Hà vô ngữ giật giật, tiểu lão gia nhà nàng quả thật quá đỗi đáng ghét .

“Lão gia, cần ở đây thêm một đêm, sáng mai chúng sẽ về ngay. Ta sẽ đưa các ăn chút gì đó, lĩnh xe la của nhà , mua thêm mấy cỗ mã xa, còn mua gạo và bột mì nữa. Lão gia, đều nhớ , ráng kiên trì thêm một ngày nữa thôi.”

Vương Nhị Minh thấy yêu quý đến , liền vui vẻ gật đầu liên tục.

“Hà Hoa, lời ngươi, sẽ ở cái y quán rách nát thêm một ngày. Ngày mai ngươi nhớ tới đón sớm đấy nhé.”

Tô Hà vội vàng gật đầu, vị tiểu lão gia lẽ cũng sợ hãi , dù nơi đây đất khách quê , ở bên, mà bản còn thương.

“Người yên tâm lão gia, để Lương biểu đây bầu bạn với ?”

Vương Lương hít một khí lạnh, đây chính là một khổ sai việc. Vương Nhị Minh ghét bỏ liếc tôn t.ử một cái, quả quyết từ chối.

“Hà Hoa, ngươi đưa tên tiểu t.ử thối , nó thấy tức giận. Ta chuyện gì sẽ gọi Tiểu Đông.”

Tô Hà gật đầu, với lão đại phu bên cạnh.

“Đại phu, phiền một đêm nữa. Tiểu lão gia nhà thương nên chút sợ hãi, vì mà tính tình chút ương ngạnh, mong thông cảm.”

Tô Hà đưa hai lượng bạc: “Cái cứ coi như tiểu lão gia nhà mời thêm một món ăn trong bữa cơm tối, một chút tấm lòng nhỏ, đại phu đừng từ chối.”

Lão đại phu bạc trong tay, sắc mặt hơn một chút. Bọn họ đều là công, tiền công mỗi tháng đều cố định, bạc Tô Hà cho đối với những công như họ chính là lợi ích thiết thực.

Bên , tiểu lão gia định mở miệng gì đó, thấy Hà Hoa dám nữa. Thôi, cứ lời Hà Hoa .

 

Loading...