Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những di dân khó chọc

Khi Vương Tiền dẫn nhi t.ử trở về, kịp quen với gần hết. Lúc thấy bước , tất cả đều hướng về phía cửa mà .

Trong sân chợt im lặng, Vương Tiền cũng sững sờ.

“Cha, chúng nhầm chỗ ?”

Vương Thủy Minh cũng thấy nghi hoặc, lẽ là quá mệt nên hoa mắt, nhà nhiều như chứ.

đợi Vương Tiền trả lời, trong sân bắt đầu phá lên. Thủy Sinh là to nhất, nó chỉ mà còn chạy ngoài cào má trai : “Đồ ngốc, nhà mà cũng nhận .”

Thôi , thấy thằng bé thì đây là nhà .

Vương Thủy Minh cũng màng gì nữa, xông lên tóm lấy cù lét. Tên nhóc dạy dỗ là , dám chuyện với ca ca như thế.

Bên Vương Thủy Minh đang đuổi bắt , Vương Tiền cũng thấy thê t.ử và nữ nhi .

“Là đường về . Ha ha, đường vất vả , đói bụng , trong bếp để phần cơm cho các đấy.”

Vương Phú Quý thấy động tĩnh liền chạy ngoài, chỉ tò mò vị đường rốt cuộc giống đến mức nào.

Gà Mái Leo Núi

Hai sâu sắc, cùng giật .

Vương Tiền còn hiểu chuyện gì đang xảy , lúc thấy một giống hệt , lập tức sợ hãi lùi hai bước. Trời ơi, từng mẫu sinh đôi mà.

Kiều nương vội vàng chạy tới giải thích, Vương Phú Quý ha hả chạy bếp lấy cơm cho hai cha con Vương Tiền.

Trên bàn lập tức nhường chỗ trống. Lúc Vương Thủy Minh vị cha thứ hai với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Hai cha con Vương Tiền cảm thấy vô cùng gượng gạo. Rõ ràng là ở nhà , nhưng còn câu nệ hơn bất cứ ai.

Đợi hai vội vàng ăn xong, tiến hành tự giới thiệu một nữa.

Sau khi ăn cơm, Vương Tiền cuối cùng cũng thích nghi hơn một chút. Vương Phú Quý còn nhiệt tình kéo Vương Tiền thẳng để so sánh.

Chu thị trượng phu ngày thường vốn trọng của giống như một đứa trẻ mà vui đùa, cũng nhiệt tình hùa theo.

“Phú Quý, Tiền đường thấp hơn ngươi một chút, trắng hơn ngươi một chút. Ngươi tai nốt ruồi, Tiền đường .”

“Tẩu t.ử sai, Thiết Đầu cũng giống Thủy Minh. Ta , rốt cuộc vẫn là một nhà, thể sai .”

Kim thị tổng kết , cả nhà Vương Tiền Vương Phú Quý cùng những khác thiết, mặt cũng nở nụ ngượng ngùng.

Một đêm ngủ ngon giấc, sáng sớm trời rạng, mười một lùa mười con la, chín con bò và một con ngựa lên đường. Vì súc vật nhiều, tốc độ của thể nhanh hơn, mãi đến một giờ chiều mới tới thôn Thanh Sơn.

Tô Hà mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, lũ bò quá khó dẫn dắt, giữa đường còn chạy mất hai , may mà Liễu Bạch ở đó, liều mạng đuổi về.

Đợi đến khi Tô Hà tìm sân viện nhỏ mà thuê, mất thêm nửa canh giờ nữa.

Tô Hà thật sự mệt khát, cửa kêu lớn.

“Đại cữu, chúng về , nước uống ?”

Tô Hà thấy trong sân phản ứng, vội vàng xông tới vỗ một cái vai Vương Phú Quý: “Đại cữu, thấy về ?”

Vương Tiền đang chuyên tâm mài d.a.o, lát nữa chuẩn tiếp tục cắt cỏ. Lúc đột nhiên khác vỗ một cái, sợ tới mức suýt nữa d.a.o cắt tay.

Tô Hà thấy đại cữu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt tươi nhếch lên liền cứng .

“Hà Hoa, gọi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-207.html.]

Phía truyền đến một thanh âm quen thuộc, Tô Hà đột ngột đầu , Vương Phú Quý đang lưng nàng. Tô Hà đột ngột đầu đang mài d.a.o.

Vương Phú Quý ha hả, hiếm khi thấy cháu gái vẻ mặt hoảng hốt như , thật sự là thú vị.

Vương Tiền thấy cũng mỉm , cuối cùng cũng kinh nghiệm giống .

Nửa canh giờ , Tô Hà ăn màn thầu trong bếp xong câu chuyện cảm động về cuộc hội ngộ của , nàng thật sự bỏ lỡ một chuyện lớn .

Hèn chi nàng thấy thằng nhóc Thủy Sinh thiết đến , hóa một nhà.

Từng lúc nàng chỉ cách chân tướng một bước chân mà thôi.

“Tiền biểu cữu gọi ở thôn Ngũ Ngư đến giúp xây nhà, chúng mời ở thôn Thanh Sơn. lão Ngũ bọn họ thì mời, như cũng , hai bên đều thể chăm sóc. Mọi đều rõ là bao cơm, ở thôn Ngũ Ngư họ cũng sẽ tự mang cơm theo. cả nhà biểu cữu đều ăn cùng chúng . Vừa lúc mang về mười cỗ mã xa đầy hàng hóa, chúng cần mua của trong thôn nữa. Lương thực của họ cũng còn nhiều, bán thì keo kiệt.”

Chu thị nghĩ đến chuyện mua lương thực vẫn còn thấy vui, phương Nam , ai nấy đều nhiều tâm cơ.

“Không , cũng nghĩ đến vụ xuân cày cấy, lương thực tích trữ của những sẽ quá dư dả, mười cỗ mã xa đều chất đầy . Chỉ là mã xa bây giờ chỗ để, đành dỡ xuống ruộng thôi.”

Nói đến chuyện Tô Hà cũng thấy bất đắc dĩ. Tối hôm tiểu lão gia quá vui mừng, nhà xí cẩn thận vặn thêm cái eo nữa, dưỡng thương ở y quán tròn một tháng . Vừa dưỡng xong là thể trực tiếp đến thôn Thanh Sơn ở nhà mới.

Nghĩ đến lúc bọn họ rời , tiểu lão gia đến mức nước mũi nước mắt tèm lem, Tô Hà cũng dở dở .

“Cữu mẫu, tiểu lão gia vặn thêm một nữa, chỉ thể dưỡng ở y quán một tháng. Lúc , đại phu ở y quán đều sắp tới nơi .”

Chu thị hỏi rõ nguyên do xong, cũng ha hả theo.

Tôn thị và Trịnh thị từ ruộng đồng trở về, lúc bước bếp Tô Hà về tiểu lão gia, cũng cảm thấy buồn .

Trịnh thị chẳng hề sốt ruột chút nào, "Đương gia cứ ở y quán là nhất, mấy hôm nay tai thanh tịnh nhiều, ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn."

Tô Hà xong còn thấy đau lòng cho Tiểu ngoại công. Vị thế của y trong nhà , chỉ ca ca ruột mới thể nâng lên , đáng tiếc giờ đây Ngoại công thêm một (Tiểu ngoại công mới).

Vị thế của Tiểu ngoại công quả thật đáng lo ngại.

Hóa , ngày hôm trò chuyện về tuổi tác, mới phát hiện Vương Đại Thành hóa mới chỉ năm mươi bảy tuổi, bằng tuổi Vương Nhị Minh. Tính kỹ theo tháng, y thậm chí còn nhỏ hơn Vương Nhị Minh nửa tháng.

Tô Hà Ngoại công cùng Tiểu ngoại công mới nhậm chức đang bước từ ngoài sân, khỏi nhỏ một giọt lệ đồng cảm cho Vương Nhị Minh, vô cớ thăng lên thành Nhị ngoại công.

Thật sự quá t.h.ả.m .

Vương Nhị Minh ở tận y quán hắt xì ngớt, sợ đến nỗi vội vàng gọi Tiểu Đông nấu canh gừng cho y uống.

Tiểu Đông sờ sờ hai lượng bạc của Tô Hà, nhiệt tình đáp lời.

Trưởng thôn Chu bên cũng đang tổ chức một cuộc họp nhỏ tại nhà. Trong phòng còn mấy vị bô lão trong thôn.

"Trưởng thôn, cũng nên tranh thủ một chút. Chuyện xây nhà chúng chẳng chút lợi lộc gì, cày cấy cần thuê giúp việc, kiểu gì cũng chiếu cố thôn Thanh Sơn chúng nhiều hơn."

Những dân gốc ở thôn Thanh Sơn khu vực chân núi mà đỏ mắt ghen tị. Mười tám văn một ngày cơ mà, nhà nào hai một tháng là một lượng tám mươi văn.

Con vịt đến tay cứ thế bay , vạn vạn ngờ thôn Ngũ Ngư cướp mất.

Trước đây họ lên thành công, hai mươi, ba mươi văn một ngày thì , nhưng chịu nổi chi phí cũng lớn, ăn uống và chỗ ở đều tốn mười mấy văn, cộng thêm tiền lộ phí , một hồi còn thoải mái bằng mười tám văn .

Trưởng thôn Chu cũng câm nín, y sớm dò hỏi rõ ràng. Những chuyển đến từ biên ải, đông như thiếu một ai, còn thể định cư bộ tại thôn của y, căn bản hạng dễ trêu chọc.

Mấy lão già cũng thật ngây thơ, thật sự cho rằng mặt mũi của trưởng thôn như y lớn hơn trời ? Nếu mặt mũi y tác dụng, thôn Ngũ Ngư xuất hiện ở đây.

"Ta hỏi rõ , họ chín con bò, mười con la. Sau khi xuân cày, chúng chắc mượn . Các ngươi ngàn vạn đừng gây căng thẳng với họ, điều đó chẳng lợi gì cho chúng ."

 

Loading...