Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 208: Mỗi Nhà Đào Một Giếng Nước

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời của Trưởng thôn Chu khiến những mặt đều im lặng. Tuy họ ở phương Nam, nhưng phương Nam cũng giàu , nghèo khó. Mỗi ngày đều kẻ vung tiền như rác và những nghèo đủ ăn.

Thôn Thanh Sơn của họ, ở khu vực lân cận tính là nghèo, nhưng giàu thì quả thực thể tới. Họ chỉ hơn thôn Ngũ Ngư một chút. Thôn Song Quan ở bên quan đạo tuy thích của những hộ giàu , và cả từ nơi khác đến, nhưng những bao giờ thiếu bạc, thể đến phương Nam định cư đều là những kẻ bản lĩnh.

Chỉ riêng về bò và la, cả thôn Thanh Sơn của họ cũng chỉ năm con bò, la thì nhiều hơn một chút, tám con. Nhìn thì vẻ ít, nhưng họ hơn tám trăm , còn hộ di cư mới tới chỉ bảy mươi ba , mà lượng gia súc họ sở hữu còn nhiều hơn họ.

Thực lực mạnh yếu quá rõ ràng.

Thấy trấn áp, Trưởng thôn Chu thêm một câu, "Họ còn một thớt ngựa, đích hỏi , là do Trần gia tặng. Danh tiếng Trần gia hẳn các ngươi đều , đám các ngươi khống chế là khống chế . Chúng duy trì mối quan hệ , mới dễ bàn chuyện khác."

Lời thốt , những trong phòng còn nhắc đến chuyện thuê tá điền nữa, "Được , rõ cả chứ, ai về nhà nấy ."

Mấy lão già trong phòng đều ngoan ngoãn rời . Trưởng thôn Chu đợi hết mới thở dài. Y dứt khoát quyết định ngày mai để đại nhi t.ử nhậm chức cho xong, từng một đều chịu yên .

Tô Hà cùng nào nỗi phiền lòng của Trưởng thôn Chu. Họ đang bàn bạc chuyện xây nhà, họ cần xây mười ba căn, lượng gạch ngói đều lớn, cần đặt .

Vương Đại Thành ở đây lâu, lò gạch trong thành nhận đơn hàng lớn đều đợi một tháng. Ngoại công và những khác chuyện chút sốt ruột, đợi nửa tháng còn , một tháng thì sẽ trùng với thời gian xuân cày mất.

Tô Hà lập tức quyết định ngày hôm sẽ đến Triệu phủ bái kiến Trần thị, tiện thể hỏi luôn chuyện lò gạch.

Mọi việc giao cho Tô Hà, đều thả lỏng, yên tâm bắt đầu nghiên cứu xem mỗi nhà cần dùng bao nhiêu gạch ngói. Lần , đều xây nhà t.ử tế, cỏ tranh và bùn đất sẽ dùng đến, cả thôn Thanh Sơn cũng thấy ai ở nhà tranh.

"Hà Hoa, nhà đào giếng ?"

Vương Lão Ngũ suốt một buổi chiều hỏi Tô Hà nhiều câu hỏi, thậm chí còn xin cả bản vẽ nhà của Tô Hà. Y cũng lười động não, quyết định chỉ chỉnh sửa một chút cơ sở của Tô Hà.

Nhà y đông , nên cần nhiều phòng hơn.

"Cần, căn nhà chúng cần một cái giếng sâu mười lăm mét."

"Được, sẽ thông báo với , là mỗi nhà đều đào."

Lần ngay cả Vương Lão Ngũ cũng tiếc bạc. Mọi đều từng trải qua hạn hán, khi chạy nạn đều dùng nước giếng nhà Tô Hà nên nếm cái lợi.

Hiện giờ mỗi nhà ít nhất cũng bảy, tám trăm lượng bạc, nên việc bỏ hai mươi lượng để đào giếng chẳng ai phản đối.

Tô Hà ăn tối xong thì về phòng nghỉ ngơi. Mọi đều tập trung trong một căn phòng khác để công việc may vá.

"Ta , phương Nam thì , nhưng quen cái giường , vẫn thích sập sưởi của chúng hơn. Rộng rãi."

Mã thị ghế đẩu nhỏ quần áo, cử động một lát là thấy lòng bàn chân lạnh ngắt. Nếu là ở sập sưởi thì mấy, lạnh thì thêm củi, mệt thì thể dựa tủ sập, việc thì ngả lưng ngủ luôn.

"Ta cũng ngủ quen, cứ cảm thấy cái giường vững chãi."

"Đợi nhà chúng xây xong sẽ việc may vá sập sưởi. Ta tính toán kỹ , sẽ dành riêng một căn phòng, xây hai cái sập sưởi lớn, trong Điền Viên chúng sẽ cùng sang chơi."

Chu thị học theo Tô Hà, dùng ba mẫu đất để xây nhà, bên ngoài dùng tường bao , bên trong một nửa là nhà, một nửa trồng khoai lang.

"Ta cũng xây một cái, chúng luân phiên sang chơi nhà ."

Kim thị giờ đây cũng tiền nên khí thế hơn. Nghe ý tưởng của các tẩu tẩu, nàng động lòng, dứt khoát cũng học theo mà .

Trong phòng vang lên tiếng , đều đang mơ mộng về cuộc sống tươi trong tương lai.

Tô Hà cứ thế chìm giấc ngủ an lành cùng với tiếng chuyện trò rôm rả của cuộc hội họp bên cạnh.

Ngày hôm , trời tờ mờ sáng, Tô Hà tỉnh giấc, chuẩn lên thành .

Tô Hà mở mắt thở dài, ngày nào cũng bôn ba đường thế , lúc nàng chút hối hận vì chọn một thôn ở gần hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-208-moi-nha-dao-mot-gieng-nuoc.html.]

Lần ít hơn, chỉ Tô Hà, Liễu Bạch, Vương Tân và Vương Phát Tài bốn , những khác đều đang tranh thủ thời gian xây nhà.

Tô Hà đám gia súc trong chuồng ngựa tạm thời, đến hoa cả mắt, dứt khoát lớn tiếng gọi.

"Ngưu Ngưu! Ra đây. Có việc !"

Không một con la nào đáp lời nàng, Tô Hà bĩu môi, sang với Liễu Bạch ở phía .

"Gọi ngựa của ngươi , Ngưu Ngưu xem ."

"Díu! Díu! Díu! Díu! Díu!!!"

(Ai ? Chủ nhân thể chấp nhận nổi.)

Chỉ thấy con la ở giữa cực kỳ ngạo nghễ, nhấc vó đổ chậu thức ăn của chính nó, kêu đá con la bên cạnh, dáng vẻ vô cùng kiêu căng.

Tô Hà khoanh tay lớn tiếng gọi, "Rốt cuộc , tìm con la khác đây."

Ngưu Ngưu chịu nổi, một tiếng "Díu" ngắn ngủi căn bản thể diễn tả hết tâm trạng phức tạp của nó.

Vương Tân trực tiếp dắt nó , chọn xe ngựa của Tô Hà và thắng nó . Tô Hà cưỡi con la Ngưu Ngưu , Vương Tân cũng dùng la của nhà . Còn Liễu Bạch và Vương Phát Tài thì đ.á.n.h xe ngựa thuê về trả.

Vì là xe , nên chỉ mất hai tiếng rưỡi tới nơi.

Vừa đến nơi, Tô Hà liền để Liễu Bạch và Vương Phát Tài trả xe , đó Vương Tân quán trọ quen thuộc đặt phòng. Vương Tân khăng khăng ba đại trượng phu sập lớn chung là đủ, y bao sập nữa. Y đặt cho Tô Hà một phòng hạng ba, một là đủ.

Xong xuôi, hai ăn xong bữa sáng ở quán ăn ven đường, Tô Hà liền bảo Vương Tân đưa nàng đến Triệu phủ.

Gà Mái Leo Núi

Nhắc đến Triệu phủ, cần đến bố cục của huyện Quảng Nguyên.

Đơn giản là sáu con phố và hai bến tàu.

Phố Trung Tâm, phố Vĩnh An, phố Quỳ Hoa, phố Xương Minh, phố Hối Nguyên, phố Trường Thủy.

Bến Thiên Thủy, bến Hành Dương.

Sáu con phố chính kẹp giữa vô ngõ nhỏ, nối liền hai bến tàu và nha môn huyện ở trung tâm, tạo nên huyện Quảng Nguyên.

Phố Trung Tâm đương nhiên là nơi nha môn tọa lạc. Khu vực gần bến tàu là nơi phức tạp, là lựa chọn hàng đầu của các gia đình quyền quý.

Trừ phố Hối Nguyên và phố Trường Thủy, ba con phố còn đều là nơi ở của các đại tộc trong vùng. Triệu gia vì quan hệ thông gia với Trần gia nên mua một tòa trạch viện ở phố Quỳ Hoa để ở.

Vương Tân đ.á.n.h xe chở Tô Hà, hỏi đường, cuối cùng cũng tìm Triệu phủ.

Tuy nhiên, họ đến là cổng chính. Xe dừng định, Tô Hà liền bước xuống. Nàng định ngay lập tức. Quy tắc của các gia đình giàu đưa thiệp mời . Bọn họ phận thấp kém, loại chân đất thì cần thiệp mời riêng, Tô Hà dự định với gác cổng, xem chừng Trần thị lúc nào tiện thì nàng sẽ .

Kết quả, Tô Hà bước tới báo danh tính, gã gác cổng tỏ vô cùng kích động, "Ngươi chính là Tô Hà Hoa, Trương ma ma dặn, đến cứ trực tiếp trong."

Thật bất ngờ. Tô Hà biểu ca vẫn đang đợi , dặn dò gã gác cổng một câu.

Rồi nàng vội vàng chạy , "Biểu ca, gác cổng bây giờ thể , chi bằng về nghỉ ngơi , tiện thể đợi Liễu Bạch và Phát Tài ca."

Vương Tân suy nghĩ một lát, "Vậy về dặn dò họ một tiếng, sẽ đợi ở cổng, một chúng cũng yên tâm."

Tô Hà cảm thấy như trở những ngày xưa, vui vẻ hẹn với biểu ca, "Được, sẽ với gác cổng một tiếng, lát nữa đến vẫn như cũ, bên trong đợi nhé."

Vương Tân biểu đang tươi rạng rỡ, mặt cũng nở nụ , "Được, , đợi sẽ ."

Tô Hà từ chối, nhẹ nhàng cáo biệt Vương Tân bước cổng lớn.

 

Loading...