Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 209: Trương Ma Ma Cư Xử Khác Biệt
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:50
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu phủ mới nhỏ hơn Triệu phủ ở Hoài Hà một chút, nhưng khắp nơi đều mang vẻ duyên dáng tinh tế của phương Nam. Tô Hà bước qua một tiểu hoa viên, ngang ngó dọc, tùy tiện một góc độ nào cũng là một bức phong cảnh tuyệt mỹ.
Nơi thật thích hợp để chụp những bức ảnh xinh đăng lên mạng xã hội.
Tô Hà ngoài mặt giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng tiếc nuối thêm mấy theo nha nội viện.
Đi mười phút thì đến nơi. Tô Hà từ xa thấy bóng dáng quen thuộc , kịp đợi nha báo tin, Tô Hà nhiệt tình vẫy tay chào đến.
"Trương ma ma! Là về !"
Nha dẫn đường trợn mắt há hốc mồm Tô Hà phi thẳng trong. Chờ nàng hồn thì Tô Hà chạy xa , nàng vội vàng ngăn cản, trong phủ nào cho phép hành động vô phép tắc như .
Nàng sợ Trương ma ma trách mắng nên vội chạy tới giải thích. Ai ngờ, nàng thấy Trương ma ma rạng rỡ, thậm chí còn ôm chầm lấy Tô Hà Hoa. Lại gần kỹ, trong mắt Trương ma ma dường như còn cả lệ hoa.
Nha dẫn đường kinh ngạc. Chẳng lẽ Trương ma ma vốn nghiêm khắc đổi tính nết ?
Ai ngờ giây tiếp theo, Trương ma ma nghiêm mặt , "Hứa Nhi, nơi còn việc của ngươi nữa, trở về việc ."
Nha dẫn đường rụt cổ , vội vàng rời . Đi mấy bước, nàng như ma xui quỷ khiến đầu , chỉ thấy Trương ma ma vẻ mặt ôn nhu ôm nửa Tô Hà Hoa bước .
Lúc nha dẫn đường hiểu. Trương ma ma đây là cư xử khác biệt . Tô Hà Hoa rốt cuộc lai lịch gì?
Trương ma ma dẫn Tô Hà trong, miệng ngừng trách móc Tô Hà lòng đổi .
"Nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, đến đây mấy ngày mà chịu đến thăm chúng . Ta ngươi còn nhớ dẫn cả la , xem chúng còn chẳng bằng một con súc sinh."
Tô Hà Trương ma ma trừng mắt mấy đầy vẻ oán trách, khiến nàng chút ngượng ngùng. Xem Trương ma ma đến phương Nam cũng vui vẻ như , giờ thì nàng quan trọng chứ.
Xem kìa, nàng Tô Hà đến cũng yêu mến.
Tô Hà mở miệng, chỉ vài bước khiến Trương ma ma trở .
Hai bước nội thất. Trần thị vẫn chiếc ghế quý phi quen thuộc, thứ trong phòng đều khiến Tô Hà cảm thấy quen.
"Tô Hà Hoa bái kiến Lão phu nhân, gần một năm gặp, Lão phu nhân, ngài vẫn thật mỹ lệ."
Tô Hà hành lễ một cách ôn nhu và trang trọng, đang chờ Trần thị lên tiếng, thì một đôi tay ấm áp đỡ nàng dậy.
Tô Hà ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vặn đối diện với ánh mắt từ ái và ẩn chứa lệ quang của Trần thị.
"Hài t.ử, chúng gặp . Con vẫn ưu tú như ."
Gà Mái Leo Núi
Lời nàng thích . Tô Hà toét miệng , "Không dám nhận lời khen của Lão phu nhân. quả thực vẫn , hiện tại thể trở nên ưu tú hơn sự chỉ dạy của Lão phu nhân và Trương ma ma."
Trương ma ma bên cạnh mắng một câu, "Nha đầu mặt dày nhà ngươi, chút khiêm tốn của khuê nữ nhà ngươi chẳng học chút nào."
Chỉ thấy Tô Hà phất tay, "Ôi (ái), chúng là quan hệ gì, còn bày đặt mấy thứ khách sáo chi. Ta ưu tú đến mức nào đều là điều ai cũng thấy rõ. Suốt chặng đường khen ngợi , lỗ tai sắp mọc chai đây."
Trần thị xong suýt chút nữa nước bọt của sặc. Tô Hà giật , vội vàng đưa tay vỗ lưng Trần thị.
Trương ma ma nguýt Tô Hà một cái đỡ Trần thị trở ghế quý phi ngay ngắn. Tô Hà cũng khách sáo, tự kéo một cái ghế đến gần.
Trong phòng chỉ ba bọn họ, Trương ma ma cũng kéo ghế chung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-209-truong-ma-ma-cu-xu-khac-biet.html.]
"Hà Hoa, chuyện của A Văn, đa tạ . Hôm nay chút muộn , ngày mai mẫu Văn nhi sẽ đích đến tạ ơn ."
Tô Hà đáp ứng, "Tốt quá, Lão phu nhân. Ta còn gặp Đại tiểu thư bao giờ. Văn thiếu gia đến ạ?"
Trần thị thấy Tô Hà sảng khoái đáp ứng cũng vui, "A Văn dám cam đoan, nó chỉ mới về sớm hơn các ngươi mấy ngày, hiện giờ vẫn đang bù đắp công khóa. Cậu của nó rằng, nếu bù xong thì phép ngoài chơi."
Tô Hà lộ vẻ đồng tình, nhưng lời thốt vô cùng lạnh lùng.
"Điều tán đồng cách của Nhị gia. Đại tiểu thư chỉ duy nhất một nhi t.ử là Văn thiếu gia, quả thực nên nghiêm khắc hơn. Văn thiếu gia thành tài thì gia nghiệp mới yên tâm giao cho nó. Ta tin Văn thiếu gia nhất định , Văn thiếu gia theo chúng chịu khổ chịu cực, chẳng hề than vãn một lời, trong thôn chúng đều quý mến nó, hài t.ử như nhất định nên đại sự."
Trần thị híp mắt, "Nó còn nhỏ bé như , nào đến thế. Tuy nhiên, thấy Văn nhi trở về quả thực hiểu chuyện hơn nhiều. Cậu nó còn nó cứ như thể đổi tính nết, bỗng chốc trưởng thành. Lần để nó ở nhà khổ , nó cũng ngoan ngoãn đồng ý."
Trương ma ma bất lực Trần thị Tô Hà dỗ dành. Hai cứ thế xoay quanh Trần Văn, thì thổi phồng, thì đón nhận, bầu khí vô cùng náo nhiệt.
"Hà Hoa, khi đó phát hiện Văn nhi bằng cách nào?"
Trương ma ma vội vàng chen một câu, bà thật sự .
Lời thốt , Trần thị cũng chăm chú Tô Hà.
Tô Hà hắng giọng, bắt đầu màn trình diễn của nàng.
"Nói thì dài lắm, thấy Lão phu nhân cùng Trương ma ma lúc cũng vô sự, xin kể chi tiết."
Trương ma ma lập tức ngắt lời, "Chờ chút, để chuẩn chút ."
Nói Trương ma ma liền xông ngoài, chỉ thấy bà lớn tiếng gọi: "Hoàng Liễu, chuẩn ít sữa, hạt dưa cùng quả khô tới, còn cả điểm tâm mới nữa, cũng mang ít qua đây."
Ngoài cửa lập tức đáp lời. Trương ma ma vẻ mặt hưng phấn chạy trở .
"Ta xong , xong . Hà Hoa, bắt đầu ."
Tô Hà thấy bốn con mắt sáng rực của Trần thị và Trương ma ma đang chăm chú , nhất thời chút căng thẳng. Thế là nàng hắng giọng nữa, kể đơn giản từ lúc họ chia tay, nhanh ch.óng tua đến chuyện ở thôn Mai.
"Cũng thật trùng hợp, tiêu đầu thuê quen ở thôn Mai. Hắn giới thiệu cho chúng thuê nhà của thích . Đó cũng là một cái sập lớn chung. Hai gian phòng diện tích gần như ... Cứ trùng hợp như , là đám đó... Ta liền thu bạc của họ, cả nhà chen chúc trong một gian phòng."
"Trong lúc chúng sắc t.h.u.ố.c cho biểu ca, một trong đó vô tình đ.á.n.h rơi một miếng ngọc bội. Lúc đó hiểu xông tới vài ."
Trần thị kích động hỏi ngay, "Có là miếng ngọc tặng cho A Văn !"
" , Lão phu nhân. Chính là miếng tặng. Lúc đó trong đầu lập tức nghĩ đến những lời với chúng trong phủ. Người miếng ngọc quý hiếm, là đồ hồi môn của , mỗi tiểu bối đều một miếng, ngọc bội còn khắc tên của tiểu bối đó. Khi nghi ngờ, chẳng lẽ trùng hợp đến ?"
Trần thị lập tức đỏ hoe mắt, lấy khăn tay bịt miệng nức nở, ngừng gật đầu.
"Lúc nghĩ, liệu cách nào tìm cơ hội cứu . Cho dù trong đó nhân của Lão phu nhân, cứu một bình thường cũng là một công đức lớn."
"Kết quả là trời xanh cũng giúp đỡ , cơ hội quả nhiên chờ đợi! Bọn tự đấu đá nội bộ, thủ hạ g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ cầm đầu. Ta đợi đến nửa đêm thì thấy bốn khiêng hai khác mất."
"Chúng liền bàn bạc với nhà, nhà bên cạnh chắc chắn là bọn buôn , nhân cơ hội nội đấu là cơ hội để cứu . Thẩm là chịu cảnh bọn buôn , cứ nghĩ đến những trói ở phòng bên mà nước mắt cứ rưng rưng đau lòng. Tuy chúng là chân đất, nhưng lòng đều là m.á.u thịt, xem, những nhân mất hài t.ử sẽ đau khổ đến mức nào. Thế là chúng mạnh dạn tay."
Trần thị lập tức rơi nước mắt. Trong những đó cả bà . Lời Tô Hà thật sự chạm đến tận đáy lòng bà. Mấy ngày nay bà ăn ngon ngủ yên, tóc bạc cũng mọc thêm mấy sợi.