Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 213: Nỗi Phiền Muộn Của Triệu Thanh Lệ

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:54
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi cả khách điếm trở về vẻ yên tĩnh, Tô Hà đóng cửa sổ . Giờ nàng dám ăn những món nặng mùi như nữa, chỉ thể ăn chút cá tuyết khô và uống chén canh gà để bồi bổ.

Lần , nàng tìm một nơi vắng gần đó, bóc tách và ngâm sẵn những món nặng mùi . Đến khi ăn thì chỉ cần lấy thể dùng ngay, ăn xong cất gian, tăng hiệu suất tiết kiệm thời gian.

Cũng bao giờ mới cơ hội như , tạm thời chỉ thể tích trữ thêm nước nóng đun sôi mà thôi. Lại tháo các loại gia vị sẵn, đến lúc đó chỉ cần đổ nước là xong.

Trong lúc Tô Hà đang miên man suy nghĩ, tiếng gõ cửa vang lên, “Hà Hoa, ở trong đó ?”

Là giọng của biểu ca.

Tô Hà chạy mở cửa, “Bân ca, chuyện gì ?”

Vương Bân thấy Tô Hà thì thở phào nhẹ nhõm. Ban đầu bọn họ hề để ý đến tiếng ồn ào bên ngoài, mãi đến khi Liễu Bạch nhắc một câu, Hà Hoa lầu gặp chuyện gì , thấy thế liền lo lắng. Mẫu dặn dò bảo vệ cho , còn chu đáo bằng Liễu Bạch.

“Không , bên ngoài náo động, đến xem thế nào. Không chuyện gì là , khóa cửa nghỉ ngơi cho khỏe.”

Vương Bân cũng nán lâu, thấy đóng cửa liền rời .

Tô Hà biểu ca nhắc nhở, nàng lấy hai con gà réo rắt, một con gắn ở cửa sổ, một con gắn ở cửa . Chỉ cần xông , Tô Hà lập tức thể tỉnh giấc.

Nghĩ đến cảnh trong phim truyền hình, bọn trộm dùng nước bọt ướt giấy cửa sổ thả hương mê man , Tô Hà liền chăm chú những tờ giấy dán cửa sổ , tìm trong gian mấy cái tủ lớn áp sát giấy cửa sổ. Nếu kẻ gian đến, dù dùng nước bọt ướt thế nào cũng vô ích. Nếu chúng dùng d.a.o, thì càng , tiếng va chạm giữa d.a.o và ván gỗ lập tức thể Tô Hà tỉnh táo.

Làm xong những biện pháp bảo vệ , Tô Hà an tâm ngủ, đêm đó nàng ngủ ngon giấc.

Sáng hôm , nàng thức dậy với tinh thần sảng khoái, còn kịp uống một chén nước đun sôi để nguội còn ấm khi Vương Bân và những khác đến.

“Biểu ca, sáng nay chúng uống canh thịt dê . Huynh mang theo ngân lượng ?”

Tô Hà trêu chọc Vương Bân. Hắn giờ thê t.ử, ngân lượng đều do Chu thị quản lý. Lần ngoài việc Chu thị cấp cho chút chi phí nào .

Vương Bân im lặng móc từ trong lòng một cái túi gấm đưa cho Tô Hà.

Tô Hà thấy, ôi chao, ba bốn mươi lượng bạc vụn, cũng tệ.

“Ta còn mang theo một tờ ngân phiếu một trăm lượng, nương là để đề phòng lúc cần kíp.”

Tô Hà giơ ngón cái lên, cữu mẫu quả nhiên là hào phóng.

“Vậy lát nữa các mua chút gạo và bột mì mang về, nhớ ghi sổ sách, kim ngạch dự phòng trong sổ sách ba mươi lượng thì thu thêm tiền từ . Đừng ý định tự bỏ tiền .”

“Được , bà cô lắm điều. Muội cứ để dành sức mà uống nhiều canh thịt dê .”

Vương Bân giật túi gấm của tiêu sái gọi món.

Tô Hà nhảy tưng tưng theo , “Vậy mua thêm một cái bánh mặt trắng nữa, hai món cùng là tuyệt hảo!”

Ăn xong bữa sáng miễn phí một cách thỏa mãn, Tô Hà tinh thần phấn chấn bước Triệu phủ.

Vẫn là nha Tự Nhi dẫn đường như hôm qua, đường Tô Hà cảm thấy gì đó kỳ lạ, tiểu nha luôn cố ý vô tình lén nàng.

“Tự Nhi, ngươi chuyện gì hỏi chăng?”

Tự Nhi đang định lén tiếp thì giật , ngờ nàng tên .

“Hà Hoa cô nương, nô tỳ , cô nương cũng là nha trong phủ ?”

Tự Nhi ánh mắt ôn hòa của Tô Hà, chẳng hiểu nghi vấn trong lòng.

, là nha thô sử ở phòng giặt, Lão phu nhân rủ lòng thương, cho chuộc rời khỏi phủ.”

Tự Nhi ngờ Tô Hà dễ chuyện như , định hỏi thêm vài câu thì thấy Trương ma ma cách đó xa.

Tự Nhi theo bản năng rụt đầu , rụt rè hành lễ cáo lui.

Tô Hà thấy mà buồn , ngờ Trương ma ma uy nghiêm như trong phủ.

“Trương ma ma, ở đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-213-noi-phien-muon-cua-trieu-thanh-le.html.]

Trương ma ma cảm thấy vô cùng cạn lời, hai rõ ràng chỉ cách năm trượng, cớ gì khoa trương như .

Cái giọng hát tuồng thì phí quá.

“Đến thì đến , gì mà hò hét lớn tiếng thế, chim ch.óc trong phủ đều ngươi dọa bay hết .”

Tô Hà kinh ngạc khả năng "mở mắt lời xằng bậy" của Trương ma ma. Nơi nào chim ch.óc, đến một cục phân chim cũng chẳng thấy.

“Ma ma, đừng khẩu thị tâm phi ( ngược lòng ) nữa. Đêm qua ngủ mơ thấy ?”

Trương ma ma Tô Hà ôm lấy , những lời hổ cũng chậm trễ mà lườm Tô Hà một cái.

“Đại tiểu thư đến , lát nữa lẽ cần ngươi giúp đỡ. Ngươi hãy chuẩn tâm lý .”

Đây là lời nhắc nhở bụng của Trương ma ma, Tô Hà mỉm thu vẻ mặt, nghiêm chỉnh đáp lời.

“Ôi, kẻ năng lực thì nên nhiều thôi, xuất sắc như , nơi nào cũng thể thiếu .”

Trương ma ma lẩm bẩm khinh thường, thật là lo lắng thừa cho con nha đầu c.h.ế.t tiệt .

Không lâu thì đến nơi, hai điều chỉnh nét mặt, đồng loạt nở nụ đoan trang, hợp lẽ.

“Xin thỉnh an Lão phu nhân, xin thỉnh an Đại tiểu thư.”

Tô Hà cùng Trương ma ma hành lễ.

Triệu Thanh Lệ bên cạnh mẫu , nghiêm túc đ.á.n.h giá Tô Hà Hoa . Nàng mặc y phục bình thường, b.úi tóc đơn giản, chỉ một chiếc trâm cài ngọc lan trang sức.

Trừ đôi mắt sáng ngời và lý trí , đây chỉ là một nữ nhân nhà nông bình thường.

Triệu Thanh Lệ c.ắ.n môi, thật sự thể giúp nàng ?

“Đứng dậy . Hôm nay quy củ thế , Hà Hoa. Thanh Lệ đến để cảm ơn ngươi, Thanh Lệ?”

Gà Mái Leo Núi

Triệu Thanh Lệ mẫu khẽ đẩy một cái mới hồn. Nàng cố gắng nở một nụ hòa nhã, lấy một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ t.ử đàn chuẩn sẵn.

“Đây là tặng cho ngươi, một tòa tiểu trạch ở phố Trường Thủy. Nghe Nhị ca các ngươi định cư ở thôn Thanh Sơn, nay ngươi duyên với Triệu phủ, mẫu yêu thích ngươi, mong ngươi thể thường xuyên đến thăm .”

Tô Hà nhận lấy bằng hai tay, khách khí cảm ơn, nhưng mở xem.

Nàng Triệu Thanh Lệ đang vẻ tiều tụy, thăm dò hỏi một câu: “Trước khi đến, mấy ở nhà còn hỏi thăm Văn thiếu gia, gần đây Văn thiếu gia sự ?”

Triệu Thanh Lệ Tô Hà nhắc đến quý t.ử của , khuôn mặt vốn ưu sầu liền nở nụ : “Văn Nhi sự đều , nhờ phúc các ngươi chăm sóc. Lần Văn Nhi cũng đến, nhưng Nhị cữu sắp xếp cho nó một vị võ sư, vì thế đành ở nhà chờ đợi.”

Vậy thì chuyện của Trần Văn. Thế còn chuyện gì khiến nàng tiều tụy như ?

Phu quân nàng trăng hoa ư?

Tô Hà nghi ngờ bao lâu, Trần thị nháy mắt với Trương ma ma. “Đại tiểu thư, thấy Nhu Nhi và Huệ Nhi tiểu thư cùng đến chơi? Lần Nhu Nhi tiểu thư còn đến uống sữa mà.”

Triệu Thanh Lệ bỗng nhiên bật nức nở, dáng vẻ khiến Tô Hà đỗi kinh ngạc. Nàng luôn nghĩ nữ nhân gia tộc danh giá đều nội liễm và kín đáo, việc gì cũng đoan trang, ngờ Đại tiểu thư chân thật như .

Trần thị cũng nhịn mà đỡ trán, đứa nữ nhi quả thật uổng phí sống đến tuổi , từ nhỏ bộ dạng ngu ngốc như thế.

44_“Đại tiểu thư gặp khó khăn gì ? Ở đây đều là nhà, Đại tiểu thư cứ , chúng cùng góp ý.”

Triệu Thanh Lệ thút thít, cuối cùng cũng kiểm soát cảm xúc sự phục vụ của Trương ma ma.

“Là Nhu Nhi, con bé mười bảy tuổi , đang định chọn rể cho nó, mà nó để ý đến một thư sinh sa sút, thi năm năm mới đậu Tú tài thì tiền đồ gì chứ? Thường ngày con bé tỏ vẻ hiểu chuyện, nhưng mới phát hiện nó là một con lừa bướng bỉnh, cứng đầu cứng cổ, lời nó một câu cũng lọt tai.”

Chuyện cũ rích như ? Tô Hà chút thất vọng.

Nàng còn tưởng là phu quân ngoại thất, mười tám năm mới phát hiện, đúng lúc phân nhà cần phân chia tài sản, hai phe đ.á.n.h đội trời chung.

Loại chuyện tình yêu của tiểu thư nhà giàu và thư sinh nghèo nhan nhản ngoài chợ, ngờ cháu ngoại của Lão phu nhân thực sự theo.

 

Loading...