Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 215: Có chuyện tìm Tô Hà
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:19:56
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên Trần Nhu vẫn đang ngoan cường kháng cự, chỉ là nàng kẻ ngốc chỉ tuyệt thực. Hôm nay Triệu Thanh Lệ ngoài, nàng trung bộc lén lút dâng thức ăn vặt.
Trần Nhu chịu ăn nhiều, nàng đối kháng đến cùng với mẫu độc đoán của .
“Tiểu thư, giữ cổng vẫn cho nô tỳ ngoài, là lời mềm mỏng với phu nhân . Cứ thế thì thể sẽ suy yếu mất.”
Tiểu Chi Trần Nhu suy yếu, trong lòng cũng run sợ, dùng cách tuyệt thực quả thật đáng tin cậy.
“Không , vẫn đang chờ , thể nhận mệnh.”
Trần Nhu chỉ ăn ba miếng bánh ngọt chịu ăn nữa.
Tiểu Chi ở trong phòng khuyên mãi nhưng thấy Trần Nhu ăn thêm miếng nào. Nàng sợ hãi, vạn nhất chủ t.ử xảy chuyện gì, những hạ nhân như bọn họ chắc chắn kết cục .
“Tiểu thư, là nô tỳ tìm Trần lão phu nhân . Nô tỳ sẽ hối lộ Kim bà t.ử giữ cửa hông, lão phu nhân thương , nhất định sẽ để chịu khổ nữa.”
Trần Nhu cố sức Tiểu Chi đang lệ rơi đầy mặt, trong lòng chút áy náy, cũng chút nghi hoặc, nàng nên chọn cách .
“Trong hộp tiền của lấy 5 lượng, , mang theo 20 lượng . Nếu thể ngoài, hãy đưa cho một phong khẩu tín, cứ , hối hận.”
Tiểu Chi gật đầu đáp lời, giúp Trần Nhu ngay ngắn, đắp chăn tìm bạc chạy .
Một canh giờ , Triệu Thanh Lệ dẫn Trần thị về, cùng còn đại phu.
Lúc Trần Nhu đói đến hôn mê, Trần thị ngoại tôn nữ mặt mũi trắng bệch, bất tỉnh nhân sự, nhất thời đầu váng mắt hoa, đầu giáng cho Triệu Thanh Lệ một bạt tai.
Bên , Tô Hà theo Liễu Bạch về khách điếm, giờ đúng lúc dùng bữa trưa.
Tô Hà mua một phần bánh hạt dẻ, cùng Liễu Bạch tản bộ, “Tiểu Bạch, ngươi ăn gì?”
“Tùy ý.”
“Tùy ý!”
Tô Hà và Liễu Bạch đồng thời đáp lời.
Nàng ngay tên sẽ trả lời như , một vô vị.
Tô Hà ngẩng đầu lườm Liễu Bạch một cái, quyết định tranh thủ kỳ cấm đ.á.n.h bắt cá mà dùng thêm vài cháo hải sản.
“Vậy thì cháo hải sản nhé, ngươi đãi khách.”
Tô Hà bước tới quán cháo xuống, chống cằm những qua bên cạnh, những rốt cuộc lớn lên như thế nào, nhiều kiểu khuôn mặt kỳ lạ đến thế.
Cái khuôn mặt vuông , thật quá vuông vức, thế giới cũng thật quá sơ sài.
Tô Hà mà lắc đầu, Liễu Bạch im lặng thanh toán, thấy cua ở đất, y cũng thêm một con.
“Liễu Bạch, nương ngươi giục ngươi cưới vợ ? Nhà ngươi xây lớn như để gì?”
“Không , đều lớn như .”
“Nhà ít nhất cũng bốn , nhà ngươi chỉ hai, đất đai đều lãng phí hết , đề nghị ngươi dùng để trồng trọt .”
“Không chấp thuận.”
“Ngươi cảm thấy trình độ trồng trọt của thế nào?”
“Cũng tạm.”
“Vậy ngươi tiện thể xem giúp đất nhà . Điền hộ vẫn sẽ thuê, ngươi chỉ giúp xem họ lười biếng .”
“Được.”
“Đợi về ngươi bằng lòng dạy cưỡi ngựa ? Ta học.”
“Tốt.”
Dễ chuyện như , Tô Hà tròng trọc đảo mắt.
“Liễu nương là mẫu ngươi ?”
“Không .”
Hỏi !
“Là nương của ngươi.”
Nụ Tô Hà nhếch lên liền tắt ngúm, tên câm cư nhiên còn lời châm biếm.
“Ngươi thấy hài hước ?”
“Ừm.”
Thôi , vẫn là yên lặng uống cháo .
Tô Hà mặt mày ủ rũ liên tiếp uống ba bát cháo, cuối cùng kết thúc bằng một tiếng ợ.
“Về.”
Gà Mái Leo Núi
Tô Hà quyết định đối đãi Liễu Bạch bằng thái độ lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-215-co-chuyen-tim-to-ha.html.]
“Tạm biệt!”
Tô Hà lạnh lùng đóng sầm cửa phòng , đó lén lút qua khe cửa ngoài, chỉ thấy Liễu Bạch im lặng một lúc, rời .
Tô Hà cảm thấy Liễu Bạch cảm nhận sự lạnh lùng của nàng, nàng đắc ý dậy ngân nga ca hát.
“Haiz, đầy đắc ý.”
Tô Hà hưng phấn tột độ, tiến gian ăn một bữa tiệc trái cây: táo, dưa hấu, dâu tây, việt quất, quýt.
Ăn đến cuối cùng vẫn thấy dưa hấu là ngọt nhất, thời đại cũng dưa hấu, nàng thể trồng.
Ăn no uống đủ dễ buồn ngủ, chẳng việc gì quan trọng, Tô Hà đắp chiếc chăn hoa nhỏ chìm giấc ngủ thật ngon. Trước khi ngủ còn tiếc nuối vì ở hiện đại mua mặt nạ, vẫn còn thiếu kinh nghiệm.
“Bùm bùm bùm!”
Tiếng đập cửa bất chợt khiến Tô Hà giật tỉnh giấc.
Nàng bật dậy, lúc trong phòng tối sầm, Tô Hà khẽ thở dốc, trong đầu nhất thời nhớ đây là nơi nào.
“Hà hoa ở trong ?”
Tô Hà thấy giọng Trương ma ma, đầu óc lập tức tỉnh táo, nhất định là liên quan đến Trần Nhu .
Đã tìm đến tận khách điếm, xem là vội vàng lắm.
Tô Hà đáp một tiếng vội vàng dậy cất đồ vật hiện đại trong phòng, mở cửa.
Đứng cửa chính là Trương ma ma với gương mặt đầy vẻ lo lắng, “Hà hoa, mau mặc quần áo theo , Nhu tiểu thư tự sát .”
Tô Hà thầm than vạn , kịch bản thật quá cũ rích, nàng khuyên nhủ kẻ mang cái đầu chỉ yêu đương.
“Ôi.”
Tô Hà miễn cưỡng lấy quần áo, Trương ma ma bước thấy vẻ sốt ruột liền đưa tay giúp Tô Hà mặc đồ.
“Thật là nguy , lão phu nhân cũng tức đến ngất xỉu, tên thư sinh cư nhiên còn đến nữa. Đại tiểu thư tức giận bắt nhà lao, phủ đang hỗn loạn cả lên. Hà hoa , chỉ nghĩ đến ngươi, chuyện thể để quá nhiều ngoài . Ngươi nhất định khuyên nhủ Nhu tiểu thư.”
Tô Hà chau mày theo Trương ma ma , khi còn đặc biệt với Liễu Bạch một tiếng, tránh để y tìm thấy nàng.
“Trương ma ma, giỏi việc cho lắm, nếu khuyên , đừng trách nhé.”
Tô Hà dọa tỉnh giấc trong mộng, giờ phút cũng vô tinh thần, nàng chỉ yên.
“Hà hoa, cũng khó ngươi, chỉ là tiểu thư nàng vui, cũng vui, ngươi dỗ nàng vui vẻ là .”
Độ khó căn bản chẳng giảm chút nào, thật là nghiệt duyên.
Tô Hà vô ngữ đến tột cùng, nàng đáng lẽ nên rời khỏi Triệu phủ về thôn Thanh Sơn ngay từ đầu.
Xe ngựa phi nhanh, chẳng mấy chốc đến phủ phu quân của Triệu Thanh Lệ. Người Triệu Thanh Lệ gả là thứ t.ử của tộc trưởng Trần thị, vì phân gia nên cả đại gia đình sống chung.
Hai chị em Trần Nhu và Trần Huệ cùng cha sống ở Phong Hiên, phòng của hai chị em cạnh .
Trương ma ma chê Tô Hà chậm, kéo nàng chạy nhanh trong. Quanh co khúc khuỷu một hồi thì đến nơi.
Khi Tô Hà bước , Trần Huệ đang ôm tỷ tỷ bên giường , Trần Nhu trông như sắp tắt thở, đầu còn băng bó bằng vải trắng, bộ dạng quả thật chút đáng sợ.
“Hà hoa, nơi giao cho ngươi đó.”
Tô Hà vội vàng nắm lấy tay Trương ma ma, “Ma ma, cũng thương xót chút, lấy cho chút đồ ăn, cần lấy sức lực để chuyện với Nhu tiểu thư.”
“Được, lát nữa sẽ mang đến cho ngươi, tên thư sinh cho .”
Trương ma ma dặn dò xong liền chạy , tiểu thư nhà nàng vẫn còn ở phòng bên cạnh, lúc thế nào .
Tô Hà bất lực Trương ma ma khuất chút lưu luyến, chỉ đành gắng gượng bước .
“Ngươi là ai?”
Trần Huệ cảnh giác đến, Tô Hà liếc mắt ánh mắt đối phương liền xem là của bên mẫu nàng.
“Ngươi là Huệ tiểu thư , là Tô Hà hoa, vốn là nha trong phủ ngoại tổ mẫu ngươi. Chúng di cư đến Quảng Nguyên, tình cờ gặp Văn thiếu gia, liền đưa về nhà cùng. Văn thiếu gia hiện tại đang sách chứ?”
Trần Huệ thở phào nhẹ nhõm, nàng , nàng cứu.
“Ta ngươi, đang học hành. Chỉ cần ngươi do nương mang đến, đều hoan nghênh.”
Tô Hà nở nụ xã giao, “Là Trương ma ma mời đến, lão phu nhân ngất xỉu, bảo đến bầu bạn. Trương ma ma đợi lát nữa hãy .”
Nhắc đến Trần thị, Trần Huệ c.ắ.n môi, trong lòng cũng thấy áy náy, ngoại tổ mẫu lớn tuổi, còn lo lắng vì chuyện của bọn họ, quả thật là nên.
“Vậy ngươi , lát nữa Trương ma ma sẽ .”
Tô Hà khẽ lời cảm ơn, im lặng xuống, năng chi, chỉ cúi đầu nghịch túi thơm trong tay.
Qua một khắc đồng hồ, Trần Huệ nhịn nữa, “Ngươi cứu như thế nào?”
Tô Hà tỏ vẻ kinh ngạc, trong lòng thầm, cô nương mắc câu .