Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 223: Còn Có Người Khác

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:20:04
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Lão Đại hoảng hốt chạy tìm Tô Hà: "Đại tiểu thư, ở cửa thôn đ.á.n.h , đám tai dân đập nát cả nồi!"

Tô Hà 'xoạt' một cái bật dậy, chạy nhanh hậu viện, leo lên thang, cầm kính viễn vọng quan sát.

Chỉ thấy cửa thôn một mảnh hỗn độn, nhiều đang đ.á.n.h lộn với , ít trốn trong nhà xem, nửa thôn đều ồn ào náo động.

Bọn họ đang ở chân núi, tạm thời vẫn an .

Tô Hà trong lòng lo lắng, Liễu Bạch tìm thấy .

Từ khi về chuyện tai dân ăn chặn lương thực, nàng cảm thấy sẽ chuyện rắc rối.

Người Thanh Sơn Thôn đều tên trộm đêm qua chính là kẻ trộm hai hộ ở Song Quan Thôn. Nàng nghĩ , hai hộ trộm ở Song Quan Thôn đều sâu trong thôn, còn vét sạch ngân lượng cất giấu trong nhà chỉ một đêm mà ai . Đây khả năng là quen gây án. Đám tai dân căn bản cơ hội sâu bên trong, khả năng trộm cắp là nhỏ.

Trước khi Liễu Bạch lên đường hôm qua, nàng dặn báo quan xong thì tìm tung tích đám tặc nhân đêm qua, tìm chân tướng sự việc.

Không nàng xen chuyện khác, chỉ là những cũng là đồng hương chạy nạn từ phương Bắc đến như bọn họ. Nếu nàng dẫn gia đình chạy nhanh, gian hỗ trợ, lẽ bọn họ còn chẳng bằng những . Nhìn đồng hương đối xử như , Tô Hà chỉ nghĩ đến một câu: Thỏ c.h.ế.t cáo buồn.

Nàng thấy cảnh tượng .

Gà Mái Leo Núi

Tô Hà mặt mày nặng trĩu bước xuống thang, gọi Hà Lão Đại và Hà Lão Nhị gọi những ở Điền Viên Thôn tập hợp , ở cùng sẽ an hơn.

Cửa thôn bên hỗn loạn. Cơn giận kìm nén bấy lâu của tai dân bỗng chốc bùng nổ. Tên Oai Chủy nhổ đờm lúc sớm đ.á.n.h đến thổ huyết, giờ phút đang hôn mê.

Những phát cháo ở cửa đều đ.á.n.h, ngay cả nhà Chu Trưởng thôn cũng đập phá cửa.

“Bọn súc sinh lòng lang sói , ăn chặn lương thực của chúng , còn nhổ đờm đó, quả thực khinh quá đáng! Không cho chúng sống, thì cùng c.h.ế.t!”

Tên tráng hán cầm đầu nhấc bổng Oai Chủy lên quăng sang một bên, dẫn đầu xông căn nhà ở cửa thôn và bắt đầu đập phá. Đám tai dân phía cũng bắt chước theo.

Đám thôn dân ở cửa thôn ngăn cũng dám ngăn, chỉ lóc gào thét ở cửa lo lắng. Một dám tự xông tính sổ, bèn chạy đến nhà Trưởng thôn để Trưởng thôn mặt.

Liễu Bạch lúc dẫn Quan Đạt hai đến cửa thôn, thấy tai dân bạo động, liền nhanh ch.óng báo quan.

“Các ngươi hãy ẩn náu ở bên ngoài một lát, tìm , đó sẽ tiếp ứng các ngươi.”

Liễu Bạch bảo hai trốn xa, còn cưỡi ngựa tìm Tô Hà.

Tô Hà bên vẫn luôn theo dõi tin tức ở cửa thôn, thấy Liễu Bạch về một , liền vội vàng nghênh đón.

“Đã tìm , chỉ còn hai kẻ, bọn họ vụ ở Song Quan Thôn do bọn họ gây .”

“Hãy báo quan , sẽ thành, tìm đưa họ .”

Tô Hà gật đầu, trong gọi Vương Trí , tìm Chu Thị mượn xe ngựa nhà họ. Mọi cùng giúp đỡ thắng xe, một khắc , Vương Trí đ.á.n.h lừa xe theo Liễu Bạch. Đến cửa thôn, hai quản ai khác, trực tiếp xông lên quan đạo, đón Quan Đạt hai một cách thuận lợi. Vương Trí đ.á.n.h xe nhanh ch.óng Liễu Bạch bỏ phía , nhưng cũng vội, cứ theo tốc độ của .

“Huynh bên trong, màn thầu và nước chỗ là dành cho các ngươi đấy. Cứ yên tâm ăn .”

Vương Trí hô to một tiếng, tự lấy màn thầu từ trong n.g.ự.c gặm. Hà Hoa tỷ , cứ theo tốc độ nhanh nhất của lừa mà đưa hai đến nha môn là .

Chỉ thấy thỉnh thoảng dùng roi nhẹ nhàng vỗ vài cái con lừa, bảo nó giữ tốc độ đều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-223-con-co-nguoi-khac.html.]

Vương Trí nhét miếng màn thầu cuối cùng miệng, kinh ngạc phát hiện đằng xa cưỡi ngựa phi nhanh trở . Chỉ trong chớp mắt, đó ở ngay mắt. Vương Trí giật nhận đó là Liễu Bạch.

“Quay đầu ! Quan binh đến .”

Vương Trí lời Liễu Bạch, vội vàng xuống xe đầu. Vừa đầu xong, cảm nhận tiếng vó ngựa từ xa vọng , chừng nhiều.

“Vương Trí, tăng tốc độ lên, bọn họ sắp tới .”

Vương Trí lòng căng thẳng, bắt đầu điên cuồng quất roi con lừa, nhưng dù nhanh đến mấy cũng thể nhanh hơn ngựa. Chẳng bao lâu , quan binh cưỡi ngựa phía đuổi kịp.

Vương Trí căng thẳng đến mức dám đầu , may mắn là mới khởi hành, nhanh đến cửa Thanh Sơn Thôn. Lúc lẽ Liễu Bạch thông báo cho bọn họ, hai bên cũng còn đ.á.n.h nữa.

Vị Sư gia cầm đầu nhíu mày quanh, thấy cái nồi hất đổ cùng những đang thương, bèn hô lớn một tiếng.

“Trưởng thôn ?”

Chu Trưởng thôn run rẩy xuất hiện. Trong lòng ông hối hận, thế sớm truyền vị trí cho đại ca , giờ chuyện ầm ĩ lên, chức Trưởng thôn của ông sẽ chẳng yên .

“Vì nơi hỗn loạn đến mức ?”

Câu hỏi khiến Chu Trưởng thôn toát mồ hôi lạnh, ấp úng mãi dám . Lần quả thực Thanh Sơn Thôn bọn họ sai lý, thật thì sẽ gặp họa, dối cũng , đám tai dân c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ để ông bừa.

Vị Sư gia thấy đám tai dân đầy phẫn nộ, cùng những Thanh Sơn Thôn ánh mắt né tránh, trong lòng tính toán.

“Trưởng thôn ở , những còn đều lui về nhà .”

Lời Sư gia ai dám phản bác, quan binh phía y là kẻ tầm thường.

Thấy giải tán hết, tên hán t.ử đập bát bước tới.

“Đại nhân, báo quan! Đám Thanh Sơn Thôn xem chúng , mỗi ngày đều ăn chặn lương thực của chúng , cháo gạo của chúng biến thành nước cháo, trong bát chỉ ba bốn hạt gạo. Vừa chúng chỉ yêu cầu nấu cháo đặc hơn một chút, bọn họ c.h.ử.i rủa chúng , còn nhổ đờm nồi cháo, chúng xứng đáng.”

Sư gia xong lập tức lạnh mặt. Cát Tri huyện vốn lo ngại việc xử lý tai dân sẽ gây bạo động, sớm điều phối lương thực gửi đến đây. Không ngờ đám thôn dân vẫn gây rắc rối.

“Chu Trạch Lâm, thật ?”

Chu Trưởng thôn mặt mày tái nhợt quỳ xuống nhận tội. Ban đầu ông thực sự , đến khi thì kịp ngăn cản.

“Tiểu nhân xin nhận tội, vì quản lý thôn dân , cầu Đại nhân tha tội. Người trong thôn chúng thể vì chuyện tai dân đến trộm đồ ngày hôm qua, nên chút bất mãn, chứ cố ý gây khó dễ cho tai dân.”

Sư gia đang định , Quan Đạt bước .

“Đại nhân, chính là tên trộm đêm qua. Chúng đến Thanh Sơn Thôn chín ngày , ngoại trừ ngày đầu tiên ăn no sáu phần, những ngày còn chỉ no một phần. Uống xong nước cháo một lát là tiểu ngay. Chúng lớn thì , nhưng con trẻ trong đội chịu nổi, bởi hôm qua đành liều mạng trộm lương thực. Cầu Đại nhân chủ trì công đạo cho bọn tai dân chúng !”

Quan Đạt quỳ xuống khấu đầu: "Bọn họ chúng trộm đồ ở Song Quan Thôn, nhưng chúng ngay cả cổng thôn còn , lấy bản lĩnh trộm cắp. Chúng chỉ trộm cắp duy nhất một là đêm hôm qua."

Sư gia đầu gọi quan binh phía kiểm tra lương thực. Bọn họ chuẩn lương thực cho mười lăm ngày, nếu tính toán theo dự toán, lúc còn lượng dùng cho năm ngày, nhưng tai dân , lương thực lẽ còn dư nhiều mới đúng.

Hai mươi phút , quan binh kho lương kiểm tra bẩm báo.

“Đại nhân, lương thực bên trong còn đủ dùng cho năm ngày.”

 

Loading...