Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 230: Tự mình viết
Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:20:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Hà dáng vẻ của Trần thị, liền nghề phụ của vững chắc .
“Đệ ngày thường còn sách, nên chỉ chép cho bấy nhiêu. Bản thảo còn vẫn đang ở trong thôn, mấy ngày sẽ bảo gửi qua cho Lão phu nhân.”
“Vậy ngươi hãy kể , ngươi kể chuyện cũng tệ, kể cho chúng xem, A Viên, ngươi gọi thêm điểm đến, đồ bàn ăn hết .”
Trần thị thể đợi vài ngày, dù thoại bản là do Tô Hà , bọn họ trực tiếp là .
Nghe Tô Hà kể chuyện, Trương ma ma vô cùng kích động. Nàng chữ nhiều, bình thường xem thoại bản còn nhờ tiểu thư nhà giải thích, Trần thị chỉ lo một , nàng chẳng kịp xem chút nào.
“Ta ngay đây, Hà Hoa, ngươi chờ chút, sẽ nhanh.”
Trương ma ma xách váy chạy ngoài, Tô Hà , dáng vẻ vội vã kỳ thực giống Doanh Doanh, thảo nào Trần thị yêu chiều Doanh Doanh như , lẽ là thấy hình bóng của Trương ma ma thời trẻ.
“Lão phu nhân, thấy thoại bản của bán ?”
“Ngươi đừng lo, cứ giao cho , bảo đảm sẽ đường tiêu thụ, chỉ là những đoạn tiếp theo ngươi gấp rút gửi cho .”
“Lão phu nhân, chúng chia lợi nhuận năm năm?”
Tô Hà thấy em ruột cũng tính toán rõ ràng, một vài quy tắc vẫn nên thì hơn.
“Được, cứ quyết định . Ngươi chỉ cần phụ trách , phụ trách bán.”
Trần thị hề bận tâm, lúc nàng còn thoại bản của Tô Hà sức hấp dẫn lớn đến nhường nào.
“Đến , đến , Hà Hoa, ngươi bắt đầu , kể từ đầu, Tiểu thư, đoạn đầu đều .”
Trương ma ma đáng thương Trần thị, Trần thị mềm lòng đồng ý, thế là chủ tớ hai cùng về phía Tô Hà.
Được, khổ mệnh chính là nàng .
Tô Hà hắng giọng, bắt đầu kể từ Hoàng Xuân Nhi ở tuổi mười sáu lãng mạn.
Kể đến đoạn hai vượt qua muôn vàn trắc trở, Trần thị và Trương ma ma ôm cảm động rơi lệ, họ vui mừng cho đôi trẻ, tình nhân cuối cùng cũng thành quyến thuộc.
Kể đến tên thư sinh thi đỗ Trạng nguyên, một đường thăng tiến, bọn họ vui mừng cho Hoàng Xuân Nhi, lựa chọn của nữ chính là đúng đắn, đây là một cái kết đại đoàn viên.
Kể đến tên thư sinh và nữ nhi đại quan nảy sinh tình cảm, nữ nhi đại quan chịu , mở miệng yêu cầu thư sinh hưu thê, mà tên thư sinh từ chối. Hai tức giùi mắng c.h.ử.i.
“Gian phu dâm phụ, loại xứng quan, vứt bỏ thê t.ử tào khang!”
“Chính xác, nữ nhân cũng là tiện nhân, hiểu đạo lý ‘sính vi thê, bôn vi ’ (cưới là vợ, lén lút là ), còn dám mơ tưởng đến vị trí chính thê.”
Tô Hà lý trí giữ cách với hai , nàng sợ vạ lây vô cớ.
Tô Hà tiếp tục kể tên thư sinh vì để nhường chỗ cho tình nhân, thiết kế cho Hoàng Xuân Nhi uống t.h.u.ố.c, một năm Hoàng Xuân Nhi bệnh c.h.ế.t, tình nhân thuận lợi bước cửa, khi m.a.n.g t.h.a.i còn hại c.h.ế.t nhi t.ử của Hoàng Xuân Nhi.
“Cẩu nam nữ đều thứ !”
“Rầm!”
Tô Hà vội vàng sang, may mà ngọc trâm vỡ.
Dù Trần thị xem thoại bản xong, kể một nữa vẫn tức giận, Trương ma ma càng tức đến mặt mày biến dạng, mắng c.h.ử.i tên thư sinh gọi là Lý Minh Sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-230-tu-minh-viet.html.]
Gà Mái Leo Núi
“Đồ cẩu quên gốc, Tiểu thư, tên thư sinh mà Nhu Nhi tiểu thư thích họ Lý chứ?”
Tô Hà dở dở , đây thuần túy là giận cá c.h.é.m thớt.
“Đáng lẽ như , tên đó họ Từ, nhưng chúng cảnh giác, vẫn nên nhờ lão nhị dò hỏi thêm, nếu thật sự là kẻ vong ân phụ nghĩa thì thể chấp nhận .”
“ là nên như thế, Nhu Nhi tiểu thư từng trải qua sự hiểm ác của thế gian, chúng giúp nàng kiểm soát. Hà Hoa, ngươi xem? Ngươi kinh nghiệm đầy đủ, giá như ngươi vẫn là nha thì . Nhu Nhi tiểu thư gả , ngươi nha hồi môn, ngươi ở đó, tin tên thư sinh còn dám nảy sinh ý đồ .”
Tô Hà cạn lời Trương ma ma càn, ngươi thật là nghĩ quá, còn nàng nha hồi môn.
Không ngờ Trần thị thấy điều hợp lý, chủ tớ hai đều tiếc nuối, “Hà Hoa, ngươi rời phủ chứ.”
Chủ đề quá nguy hiểm, Tô Hà quyết định kể nhanh luôn.
“Ha hả, rời phủ chúng vẫn thiết như thường. Vừa nãy kể đến nhỉ, Hoàng Xuân Nhi khi c.h.ế.t hóa còn đầu thai, nàng canh cánh trong lòng về nhi t.ử , thấy con hại c.h.ế.t t.h.ả.m thương, trong lòng thề độc, nếu sống , nàng nhất định cho đôi cẩu nam nữ tay.”
Tô Hà cứ thế kể tiếp nửa canh giờ, cuối cùng cũng kể đến việc tên thư sinh tính kế, lỡ mất khoa cử, còn Hoàng Xuân Nhi thì nhờ sự xuất sắc của bản , gả nhà quyền quý trưởng tức. Từ đó bắt đầu cuộc đời mới của chính .
“Đại khái là như , câu chuyện chia hai tập: Tập là kiếp của Hoàng Xuân Nhi, tập đương nhiên là cuộc đời khác biệt khi Hoàng Xuân Nhi trùng sinh.”
Chủ tớ hai xong bắt đầu thảo luận sôi nổi, Tô Hà cực kỳ kinh nghiệm, bắt đầu ăn uống. Lần chỉ sữa nóng, bên cạnh còn pha một ấm Bích Loa Xuân, Tô Hà mỗi thứ dùng một chút, bánh ngọt tinh xảo, mỗi miếng một ngụm, là hình chữ Phúc hoặc hình hoa lá.
Ừm, ngoại trừ lượng quá ít, khuyết điểm nào khác.
“Hà Hoa, ngươi tiếp chuyện Hoàng Xuân Nhi khi gả nhà quyền quý?”
Tô Hà , hai tay dang , “Lão phu nhân, cái đó cũng . Ta chỉ là một kẻ chân đất mặt bùn, bảo về cách trồng trọt còn thể , chứ chuyện gả nhà quyền quý, quán xuyến việc nhà, tổ chức yến tiệc thì . Lão phu nhân ngược thể .”
“Ta?”
Trần thị sửng sốt, nàng ư?
“Tiểu thư, nhất định , Hà Hoa mới vài chữ, nàng còn , nhất định còn hơn nàng !”
Trương ma ma hổ là đầu bên cạnh Trần thị, nàng còn tự tin hơn cả Trần thị.
“Hà Hoa, ngươi xem?”
Tô Hà gật đầu mạnh mẽ, “Lão phu nhân, thể thử xem. Nếu lo lắng , đến sẽ góp ý cho , câu ‘bàng quan giả thanh’ ( ngoài cuộc sáng suốt) ? Chúng thể thử một đoạn mở đầu xem.”
Trần thị chút động lòng, nhưng đến thì gì.
“Lão phu nhân, bình thường và Trương ma ma xem thoại bản, thấy đoạn nào , cứ tình tiết câu chuyện mà mong . Người hãy hồi tưởng kỹ lưỡng, lật thoại bản cũ, tìm kiếm linh cảm.”
Trần thị lập tức rơi trầm tư, Trương ma ma cũng giúp nàng nghĩ.
“Tiểu thư, quyển thoại bản chúng xem Tết , đàn ông của Ly nương tên Hoàng Thạch ăn xa, mười mấy năm trở về. Một nàng chỉ nuôi lớn ba đứa con, mà còn phụng dưỡng công công bà bà đến già. Cuối cùng khi con cái trưởng thành, Hoàng Thạch xuất hiện, hóa đàn ông phát tài từ lâu, cưới một cô vợ xinh khác, sinh một trai một gái. Lần trở về là để hưu nàng, đưa vợ tộc phổ. Ly nương ròng ba ngày ba đêm, cuối cùng Hoàng Thạch cảm động, cho phép Ly nương , ba cùng chung sống.”
Trương ma ma hồi tưởng tình tiết trong thoại bản, “Lúc đó đại mắng Hoàng Thạch là kẻ bạc tình, còn Ly nương là kẻ ngu xuẩn, cam tâm , hề nghĩ đến con cái của .”
“Phải, nhớ , lúc đó , nếu là , sẽ dùng đao cắt phăng tên Hoàng Thạch , tống cung thái giám.”
Trần thị nhớ đến Ly nương vô dụng , tức giận đập bàn.
“Được, sẽ một câu chuyện về kẻ bạc tình c.h.ế.t t.ử tế.”