Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:20:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không tỉnh táo biểu ca

Có Vương Lan Lan gia nhập, căn phòng càng thêm náo nhiệt, ruột của Vương Lan Lan, Kim Đào Tử, kinh nghiệm, lúc đang kể cho cần mua sắm những gì.

“Quần áo may bốn bộ, ngoại trừ hỉ phục màu đỏ, những bộ còn các con chọn màu thích.”

“Vốn dĩ nhà trai chịu trách nhiệm mời trong thôn ăn cơm, nhưng tình hình nhà Đại Lực nhân sự đủ. Bà nội Đại Lực thuê ngoài, nhưng khuyên ngăn . Chúng tìm mấy tỷ tay nghề cùng , ăn một bữa thật náo nhiệt. Phú Quý nhà thẩm, tay nghề ngươi , tính luôn cả ngươi.”

Chu thị lập tức đồng ý, “Được, sẽ đến từ sáng sớm.”

“Ngoài , nồi niêu xoong chảo cho nhà mới, tất cả đồ đạc trong tân phòng, vốn dĩ đều do nhà gái chuẩn , nhưng Đại Lực hai đứa mua gần đủ . Lát nữa sẽ xem thử, nếu thiếu gì thì tìm Lý thợ mộc nhé, tay nghề của ông khá , một tháng rưỡi cũng đủ thời gian . Hai đứa tiểu cô nương các con cần bận tâm.”

Kim Đào T.ử tháo vát, hôm qua xem mặt thành công, hôm nay sắp xếp thỏa việc.

“Các con chỉ cần mua những thứ thích thôi, may thêm vài bộ quần áo cho phu quân các con mới là quan trọng nhất. Còn bà nội Đại Lực, Lan Lan, kích cỡ của Đại Nữu cũng lấy , trong một tháng rưỡi tới, các con chỉ cần bận rộn với những việc .”

Mắt Vương Tình Tình hoe đỏ, trong lòng vô cùng cảm động.

Nàng qua một đêm mất gia đình, qua một đêm, nhiều tộc nhân bao dung nàng đến thế.

Đêm đó Vương Tình Tình ngủ ngon, sáng sớm trời hửng sáng dậy. Lý lão đầu sớm thắng xe ngựa xong, đợi Vương Tình Tình chuẩn xong thì khỏi thôn. Lý Hương Nhi cũng theo. Đi cùng còn gia đình Vương Lan Lan, họ đông , còn tính toán chỗ để đồ đạc, nên cả nhóm ba chiếc xe ngựa.

Tô Hà bên thì chậm rãi rời giường, hai như thường lệ đến bến tàu ăn bữa sáng, thắng xe ngựa chuẩn lên đường, khỏi cổng thành thì gặp nhóm Vương Tình Tình.

“Hà Hoa tỷ tỷ, và Lan Lan chuẩn mua vải bông để may hỉ phục.”

Trong lòng Tô Hà cũng cảm thấy vui mừng cho họ, nàng hào phóng đưa chìa khóa trạch viện ở Trường Thủy nhai cho Vương Tình Tình.

“Vậy các cứ ở thành hai ngày , hôm nay mà vội vã về thì quá gấp gáp. Đây là chìa khóa trạch viện của , cầm lấy, các chen chúc một chút vẫn ở đủ.”

Gà Mái Leo Núi

“Cảm ơn Hà Hoa tỷ tỷ.”

Hai nàng dâu tương lai vui vẻ cảm ơn, Tô Hà hai hạnh phúc mà thấy tự hào. Lần đầu tiên mai mối mà thành công thế , xem nàng cũng chút thiên phú.

Hai bên cáo biệt xong, ai đường nấy.

Năm canh giờ , Tô Hà cuối cùng cũng về đến nhà.

Xe ngựa tự Hà bá lo liệu, thấy Thúy Nương chuẩn nấu cơm, Tô Hà duỗi lưng, dặn dò một câu, “Thúy Nương, mua hai giỏ thịt và rau, ngươi chia một nửa cho ngoại . Tối nay món thịt xào ớt nhé. Với cho một món canh củ cải.”

“Nô tỳ rõ, Đại tiểu thư. Vừa Nhị tiểu thư ăn thịt kho tàu, nô tỳ luôn cả hai món.”

“Có thể.”

Thúy Nương cho phép thì cùng Bình Nương bắt đầu rửa rau.

Tô Hà hậu viện thấy Miêu Miêu , nàng thẳng phòng nghỉ. Ngồi xe ngựa năm canh giờ, cả đau lưng mỏi gối.

Đợi đến khi Miêu Miêu đến gọi, bên ngoài trời tối.

“A tỷ, dậy ăn cơm thôi.”

Tô Hà mở mắt , nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của , từ từ dậy.

“Lại chạy nhảy thế? Ca ca con ngày ngày đèn sách, con thấy lo lắng ? Con chẳng vượt qua ca ca ?”

Trước đây Miêu Miêu còn thấy chột , giờ đây da mặt nàng dày lên , chỉ thấy nàng phẩy tay một cách thản nhiên.

“Mỗi đều điểm giỏi và giỏi, suốt ngày so sánh ý nghĩa gì chứ. A tỷ, tỷ mau dậy ăn cơm , đây mới là chuyện chính sự.”

Tô Hà bật , nàng chuyện gì mà chính sự chứ.

“A tỷ, hôm qua tỷ nhà nên , Hà thẩm thôn Song Quan bắt lợn con, tìm tên trộm .”

“Tìm thấy bằng cách nào?”

Tô Hà dắt tay bếp, "Nói là hàng xóm của hai nhà , họ là hạ nhân của Chu gia trong thành, để trả thù. Hôm qua bắt ."

Hà thẩm thấy hai tỷ đến, liền vội vàng qua bẩm báo.

"Đại tiểu thư, tiểu heo con bắt ba con, nuôi ở mảnh đất vườn nhà . Ta còn bắt hơn chục con gà con, chờ đến Tết năm nay là thể ăn ."

Hà thẩm cảm thấy tân chủ gia nơi nào cũng , nên cũng thật lòng tính toán cho chủ gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-232.html.]

Chủ gia nhà ngày nào cũng tốn bạc mua rau mua thịt. Hà thẩm bạc tiêu hao mà ngày ngày đau lòng. Trước đây khi họ còn ở trang t.ử, hầu như tốn chút bạc nào, gà, vịt, trứng, rau, ngay cả gạo cũng . Tuy họ ăn là gạo cũ, nhưng hạ nhân cái ăn cũng là .

"Ta còn dọn dẹp một mảnh đất trồng rau vườn, trồng một rau ăn hằng ngày, qua một tháng là thể thu hoạch."

"Hà thẩm, thật lợi hại nha."

Lời khen hề tiếc rẻ của Miêu Miêu khiến Hà thẩm nở nụ rạng rỡ.

"Hà thẩm, những chuyện cứ tự quyết là , nhưng những thứ trồng vườn, đừng với núi."

"Vâng, ."

Tô Hà múc cho một bát canh củ cải để nhuận họng, đó cầm lấy một cái bánh bột ngô ăn. Tô Hà cảm thấy thứ còn ngon hơn cả màn thầu, ăn còn mùi sữa thơm lừng.

Bánh bột ngô là do Hà thẩm , bột ngô cũng do hai Hà lão đại tranh thủ thời gian xay. Lúc nàng mua sắm vật dụng thì tiện thể mua một cái cối đá đặt trong phòng chứa đồ. Nghe Tô Hà thích ăn, Hà thẩm dẫn theo hai nàng dâu đủ các loại kiểu dáng mỗi ngày, quyết chí để tân chủ t.ử thấy tài năng của họ.

Tô Hà hài lòng, "Miêu Miêu, ngon ?"

"Ngon lắm, Hà thẩm siêu ngon luôn, Thúy nương và Bình nương cũng khá."

Hà thẩm bên cạnh vui vẻ , Thúy nương và Bình nương mặt cũng tràn đầy hỉ ý.

"Vậy con ăn nhiều nhé, ca ca con ? Còn Yến Chi và Điềm Điềm ?"

"Ca ca xong một trăm chữ cuối cùng sẽ , bảo chúng ăn . Yến Chi biểu tỷ dẫn Điềm Điềm ăn cơm ở phòng bên cạnh."

Tô Hà uống một ngụm canh, lấy thêm một cái bánh bột ngô cho Miêu Miêu, đầu với Hà thẩm, "Hà thẩm, mỗi tháng các đều sẽ nguyệt tiền. Hà bá, Hà lão đại, Hà lão nhị vì nông, mỗi tháng 200 văn. Ba Hà thẩm các ngươi mỗi tháng 150 văn. Còn Tiểu Tinh, nào thấy con cũng đang việc, mỗi tháng cho con 40 văn, chờ con lớn hơn sẽ tăng nguyệt tiền cho con."

Tiểu Tinh chính là cháu gái của Hà bá. Nàng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, bình thường chỉ theo lớn việc, thấy trời nóng còn ruộng đưa nước cho ông, cha ruột và chú út. Tô Hà thấy nha đầu nhỏ hiểu chuyện cũng yêu thích.

Tiểu Tinh vốn bên cạnh ăn cơm, lúc thấy cũng nguyệt tiền, mặt nàng lập tức nở hoa.

"Đa tạ Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư."

"Đa tạ Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư."

Bốn Hà thẩm đều cảm tạ. Để tránh hiềm nghi, Hà bá cùng họ đều ăn cơm trong phòng , trong bếp chỉ nữ quyến.

Người mua về, cho cho nguyệt tiền cũng . Tô Hà ban đầu , là xem thử rốt cuộc gia đình thế nào. Bây giờ thấy họ tệ, nàng cũng nên rộng rãi một chút. Điểm nguyệt tiền , đối với nàng đáng kể.

"Sau , nguyệt tiền còn tăng nữa. Hà thẩm, các ăn cơm , cần vây quanh . Lát nữa nếu Mộc Đầu còn , nhớ giục ."

Hà thẩm gật đầu đáp ứng, dẫn theo tức phụ và cháu gái góc ăn cơm. Họ yên lặng, hề chút tiếng động.

Tô Hà nhanh ăn no, chờ Miêu Miêu ăn xong thì hai sang nhà ngoại bên cạnh.

"Bân Tử, Vương bà mối đến nhà , con là gặp mặt cô nương một ?"

Chân Tô Hà mới bước qua ngưỡng cửa lập tức rụt . Đến đúng lúc , nàng chi bằng về nhà nghỉ .

Không ngờ Vương Bân tai thính, lập tức thấy tiếng bên ngoài, "Ai ở bên ngoài đó?"

"Là và tỷ tỷ chứ ai!"

Miêu Miêu hất tay Tô Hà , xông thẳng .

Tô Hà thở dài, đành cứng rắn tiến .

Vừa cửa, nàng thấy ánh mắt cầu cứu của Yến Chi và Vương Bân. Ngẩng đầu lên, Lão lão và Chu thị đối diện đang dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm nàng.

"Hà Hoa, biểu ca con quá yên tâm , con khuyên một chút ."

"Khụ khụ khụ khụ, cái , Lão lão, kỳ thật đến là để với rằng, thư viện của Mộc Đầu và Thiết Đầu tìm , phu t.ử cũng sẽ đến thôn một tuần nữa. Sau chúng đều học chữ."

Ý gì đây, lớn tuổi như nàng cũng học ?

"Hà Hoa, thì cần chứ?"

Tôn thị lập tức chột . Nàng mấy chục chữ , tuổi thì thôi . Chu thị thì càng rút lui mang tính chiến thuật. Nàng hiện tại chỉ tên , cháu mà vẫn học chữ?

"Ai cũng học, mỗi ít nhất 100 chữ. Lão lão, là trưởng bối, cần gương . Dì út, dì còn trông chừng Thiết Đầu sách, chính dì chữ thì ."

Tô Hà nghiêm túc lên sạp, bắt đầu triển khai cuộc thảo luận gay gắt với Tôn thị. Còn về cô nương , chắc hẳn Tôn thị quên sạch .

 

Loading...