Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 249: Đào tẩu
Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ Ngọc , các phu nhân phía đều tán đồng.
Họ thể đến tham gia Bách Hoa yến đều là nhờ Hà Huệ Như, hôm nay Hương di nương mất mặt chính thất của họ như , họ cũng chẳng cần kiêng nể gì nữa, ai sợ Chu Thiên Phúc.
“Gọi phu xe tìm kiếm, xem thử ai dám ngăn cản chúng tìm gian phu! Tìm thấy chúng sẽ báo quan.”
Đám hẳn tin rằng Hương di nương dám cả gan tư thông với tình lang, họ chỉ cần một cái cớ mà thôi.
Tô Hà cảm thấy phấn khích, chuyến hôm nay thật đáng giá.
Vừa lúc Trần thị bình tĩnh , lập tức dẫn Trương ma ma chạy đến, cùng các phu xe xông .
Chẳng hiểu , Tô Hà đầu Hà Huệ Như một cái, lúc nàng đang mỉm .
Chính thất lớn, ban đầu vẫn ở cùng , nhưng một lúc thì tản . Tô Hà đảo mắt, cố gắng nhớ sơ đồ bố cục lúc .
Thư phòng ở nhỉ?
Tô Hà theo Triệu Thanh Lệ tìm kiếm lung tung một hồi, chẳng mấy chốc mệt lử.
Hai họ đến sương phòng nghỉ ngơi, Tô Hà đột nhiên thấy Hương di nương chạy vụt qua cửa.
“Đại tiểu thư, Hương di nương lén lút chạy qua kìa.”
Triệu Thanh Lệ bật dậy ngay lập tức, “Đi, chúng xem.”
Hai lén lút theo, phát hiện Hương di nương rẽ biến mất khỏi tầm mắt họ. Tô Hà và Triệu Thanh Lệ vội vàng chạy tới rẽ theo, kết quả cả hai đều kinh ngạc.
Bên là một bức tường. Nơi thắp đèn, hai bức tường gì bất thường.
“Hà Hoa, nàng biến mất ?”
Triệu Thanh Lệ thể tin một biến mất như . Tô Hà sờ soạng khắp nơi cũng tìm thấy cơ quan nào, xem Hương di nương Chu Lão gia sủng ái, Chu Thiên Phúc ngay cả mật thất cũng cho nàng .
Tô Hà đoán nàng chính là báo cho Chu Lão gia .
Hai tìm kiếm lâu vẫn thấy, bên ngoài tiếng gọi. Triệu Thanh Lệ cau mày với Tô Hà, “Hà Hoa, chúng thôi, đoán chừng đến .”
Tô Hà thử thêm nữa, “Đại tiểu thư, đưa đôi hoa tai cho , đó ngoài giúp kéo dài thời gian một chút, sẽ thử .”
Triệu Thanh Lệ dứt khoát tháo hoa tai đưa cho Tô Hà, chạy ngoài.
Lúc bên trong chỉ còn Tô Hà, nàng lặng lẽ lấy đèn pin chiếu qua, cuối cùng phát hiện một cái lỗ nhỏ ở góc tường. Tô Hà lục tìm trong gian, tìm thấy một sợi dây sắt nhỏ chọc , nhưng phản ứng.
Chắc là dây sắt quá mềm. Tô Hà suy nghĩ một chút, Hương di nương thể dùng công cụ gì nhỉ, ưu tiên hàng đầu là trang sức .
Nàng chọn vài chiếc từ hộp trang sức, thử từng cái một, cuối cùng thấy tiếng "cạch" một cái, cả bức tường mở .
Tô Hà định bước thì thấy tiếng bước chân tới. Chẳng còn cách nào khác, nàng đành rút trâm vàng chạy vội ngoài, chốc lát bức tường khép .
“Tìm thấy , tìm thấy ! Đại tiểu thư, hoa tai của tìm thấy !”
Tô Hà giả vờ kinh hỉ chạy hô to, chạy nửa đường thì gặp vài tiểu tư mặt mày cau tới. Tô Hà lướt qua họ và chạy ngoài.
Mọi đang nhao nhao hướng về phía đàn ông trung niên xuất hiện ở cửa, Từ Ngọc vẫn là đầu.
Người đàn ông trung niên mặc áo lụa màu xám, hình vạm vỡ, trông vẻ dễ chọc .
Đây chính là Chu Thiên Phúc.
Tô Hà chạy cảm nhận ánh mắt dò xét của Chu Thiên Phúc.
“Đại tiểu thư, hoa tai của tìm thấy .”
Tô Hà giả vờ thấy, lấy hoa tai đeo giúp Triệu Thanh Lệ. Triệu Thanh Lệ phát huy diễn xuất, tỏ vẻ vô cùng mừng rỡ khi thấy hoa tai, “Hà Hoa, nhờ cả, đôi hoa tai là Văn nhi cha nó tặng cho đấy, nếu tìm thấy e rằng đêm nay ngủ yên mất.”
Trần thị liếc nàng một cái, “Đã lớn còn lo nghĩ, mau cất kỹ .”
Tô Hà cũng chuyện phiếm với hai , nhưng thỉnh thoảng vẫn cảm nhận ánh mắt thăm dò của Chu Thiên Phúc.
“Chu Thiên Phúc, ngươi cho chúng một lời giải thích!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-249-dao-tau.html.]
Từ Ngọc dù gặp Chu Thiên Phúc cũng sợ, phu gia nàng họ Trần, ở Quảng Nguyên thể là ngang ngược.
“Ha ha, chắc là hạ nhân hiểu lầm . Số cánh hoa bảo đưa về phòng bếp, hôm nay e rằng kịp. Ngày mai các vị phu nhân đều thể thưởng thức Bách Hoa Cao tươi ngon. Mỗi nhà mười khối.”
“Thôi , Hương di nương , cánh hoa chúng dùng để ăn nàng cướp tắm, quả thực là quá kiều quý!”
“Hương di nương đột nhiên cảm thấy khỏe, về phòng nghỉ ngơi . Nàng chữ, nếu đắc tội với Trần phu nhân, mong đừng giận.”
“Nếu như , thì gọi nàng đây dập đầu vài cái với chúng , chuyện xem như bỏ qua.”
“Ha ha, phận thấp kém như nàng , đến đây e rằng ô uế mắt các vị phu nhân. Vậy thì thế , thương thuyền biển của gần đây trở về, ha ha, đá quý vận chuyển từ các nước đều , ngày mai sẽ biếu mỗi vị phu nhân một hộp, chuyện hôm nay xem như bỏ qua. Các vị phu nhân thấy thế nào?”
Gà Mái Leo Núi
Một hộp đá quý bán ít nhất cũng hai, ba trăm lượng, quả thực hào phóng. Tô Hà thấy ánh mắt của nhiều đều sáng rực.
Chu Thiên Phúc chuyện vô cùng khách khí, tay hào sảng, ngay cả Từ Ngọc cũng tìm lý do gây khó dễ.
Người sáng suốt đều Chu Thiên Phúc đang che chở Hương di nương.
Lúc đều mệt mỏi, dù hôm nay cũng đợi bánh ngọt nữa. Sau khi cáo biệt Chu Thiên Phúc và Hà Huệ Như, họ liền cùng rời .
Trần thị cũng dẫn của theo phía .
Vì Trần thị lớn tuổi nhất, nên Chu Thiên Phúc còn đặc biệt chào hỏi, chỉ là Trần thị phản ứng vô cùng lạnh nhạt, mấy để ý mà rời .
Lúc là bốn giờ rưỡi chiều, Triệu Thanh Lệ trực tiếp cáo biệt Trần thị ngay tại cửa, bước cỗ xe ngựa do gia đinh nhà điều khiển để trở về.
Tô Hà lúc thấy Liễu Bạch, nàng lắc đầu với Liễu Bạch tự theo Trần thị xe ngựa, kể phát hiện của , còn dâng cây trâm vàng .
“Ta đoán chừng Cát tri huyện thu hoạch gì, Lão phu nhân, phiền nghĩ cách thông báo cho Cát tri huyện. Ta luôn cảm thấy gì đó kỳ lạ, nhưng rõ .”
Trần thị nghiêm túc gật đầu, “Được, trở về sẽ lập tức cho thông báo.”
Tô Hà cáo biệt ở cửa Triệu phủ, mới chui xe ngựa do Liễu Bạch điều khiển.
Vừa xe ngựa Tô Hà nửa nửa , nàng quyết định ngày mai ngủ nướng một giấc, quá mệt mỏi .
Ai ngờ sáng sớm hôm , Tô Hà Trương Từ gọi .
“Hà Hoa, Cát tri huyện động thủ ngày hôm qua !”
“Cái gì?”
Tô Hà đến tin tức kinh , lập tức giật .
“Rồi nữa? Chu Thiên Phúc bắt ? Người Chu phủ đều ở trong đại lao?”
“Chu Thiên Phúc cùng tiểu của bỏ trốn, Cát tri huyện dẫn tìm thấy mật đạo, đáng tiếc bên trong trống rỗng. điền sản và ruộng đất của Chu Thiên Phúc đều sung công.”
Tô Hà thầm than tiếc nuối, tên họ Chu cũng thật xảo quyệt.
“Chu phu nhân thật đáng thương, tướng công của nàng thà mang tiểu , cũng chịu mang nàng theo.”
Trần thị lộ vẻ mặt 'ngươi hiểu',
“Chính là nàng báo quan trong đêm, ngay cả mật thất nàng cũng . Cây trâm vàng của cũng dùng .”
“Hiện tại chủ nhà là Chu phu nhân . Cát tri huyện vì cảm tạ Chu phu nhân đại nghĩa diệt , chủ động chủ cho nàng và Chu Thiên Phúc hòa ly, căn trạch cũng thuộc về nàng một .”
Tô Hà ngờ chỉ một đêm nhiều biến cố như , Cát tri huyện hành động quá nhanh.
“Trâm vàng của tuy dùng , nhưng Cát tri huyện , ban thưởng cho . Ngài chuẩn thi bộ khoái, ban cho một danh ngạch việc tạm thời, trực tiếp tuyển dụng.”
Tô Hà mừng rỡ, uổng công vô ích.
“Vậy thì quá , nếu thực sự thi cũng chắc đỗ.”
Tô Hà lập tức quyết định rời khỏi Triệu phủ sẽ về nhà ngay, đúng , còn Quan Tiếu.
Nàng còn kẻ thù của bỏ trốn, lát nữa nàng sẽ cho nàng .
Phía Cát tri huyện đang giận dữ, “Vẫn để chạy thoát. Nếu A Thật ở đây, căn bản cần kiêng dè nhiều, cứ xông thẳng là .”