Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 251: Chiếm lấy một vị trí

Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ha ha ha ha, cần đa lễ. Tô Hà Hoa, Quan Tiếu hai bức họa nàng mang đến là do ngươi vẽ?”

Tô Hà liếc hai đối diện, cung kính cúi đầu trả lời.

“Đại nhân, là do vẽ. Ta Lão phu nhân Triệu phủ Chu Thiên Phúc trốn, gặp Quan Tiếu báo quan, liền vẽ hai bức họa, hy vọng giúp các vị đại nhân sớm ngày bắt kẻ phản nghịch.”

“Ừm, đây vẽ bằng b.út lông, ngươi dùng công cụ gì để vẽ ?”

“Bẩm đại nhân, là b.út than. Ta nhặt từ trong bếp.”

Sư gia xong bước ngoài. Cát tri huyện với Tô Hà.

“Ở đây giấy Tuyên Thành, lát nữa b.út than đến, ngươi hãy vẽ thêm một bức nữa.”

Tô Hà một tiếng, lấy chiếc b.út than bọc trong giấy dầu từ trong lòng.

“Đại nhân, mang theo . Ta thể vẽ ngay bây giờ.”

Cát tri huyện kinh ngạc, đó , “Vậy ngươi cứ vẽ bàn .”

Tô Hà nhận lấy một tờ giấy bắt đầu vẽ, Cát tri huyện kiểm tra, mà tự xử lý công vụ ở đó.

Hắn đang xem xét tài sản Chu Thiên Phúc để . Không cần gì thêm, Chu Thiên Phúc quả thực giàu , riêng điền trang lớn nhỏ tám cái, còn hàng ngàn mẫu ruộng nước. Cửa hàng trong thành cũng sáu cái. Ngân phiếu bọn họ chỉ thu hai vạn lượng, cùng với vài trăm lượng bạc vụn. Theo lý mà , Chu phủ nên chỉ ngần tiền, xem tên phản đồ sớm chuẩn .

Cát Tri huyện địa khế, trong mắt đầy vẻ tiếc nuối. Bọn họ vẫn còn quá thận trọng. Biết , ngay khoảnh khắc phát hiện sổ sách thì nên bắt . Việc thường là Trần Thực , cứng rắn, Hoàng thượng che chở, việc tịch thu gia sản cực kỳ dứt khoát.

Thằng nhóc thối nhiệm vụ , xem tìm một kẻ thế, cái việc giúp .

Tư tưởng Cát Tri huyện chợt bay xa, Tô Hà gọi hai tiếng, Tri huyện cuối cùng cũng hồn.

“Đại nhân! Ta vẽ xong .”

Cát Tri huyện bức họa Tô Hà đưa tới, vô cùng kinh ngạc. “Ngươi vẽ ?”

Tô Hà gật đầu, “Hà Hoa vẽ kỹ bình thường, xin múa rìu qua mắt thợ.”

Cát Tri huyện bản giấy Tuyên Thành, cảm giác như đang soi gương, tài nghệ vẽ mà còn gọi là bình thường, thì cả Đại Ung chẳng còn ai xuất sắc nữa .

“Ha ha, vẽ , Hà Hoa, hứng thú đến nha môn việc ? Ta ngươi cũng là chữ.”

Gì cơ, nàng thể ăn lương công vụ ?

“Đại nhân, là nữ t.ử, cũng ?” Tô Hà chút kinh ngạc, triều đại đối với nữ giới cũng khá thiện nhỉ.

“Ha ha, Hoàng thượng , chỉ cần là tài năng, đều thể quan. Ngươi từng đến Kinh thành, lẽ , ở Kinh thành cũng Nữ quan, hơn nữa lượng hề ít. Chỉ là ở phương Nam chúng thì ít hơn. Đa đều đến tuổi là xuất giá .”

Tô Hà chút động lòng, nhưng dậy sớm, huống hồ nàng còn thỉnh thoảng về thôn trang ở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-251-chiem-lay-mot-vi-tri.html.]

“Đại nhân, sẵn lòng. Sau đến nha môn việc mỗi ngày ? Nha môn chắc cũng nhiều tranh để vẽ đến ?”

Tô Hà tuy kích động, nhưng vẫn hỏi cho rõ ràng.

“Cái thì, khi nào cần đến ngươi, bọn sẽ tìm ngươi. Ha ha, việc gì ngươi thể chuyện riêng của .”

Ý gì đây, vẫn là nhân công tạm thời . “Đại nhân, đãi ngộ của sẽ như thế nào?” Tô Hà quyết định hỏi cho rõ, việc lương là .

“Ha ha, một tháng hai lượng bạc. Ngày thường và ngày lễ đều thể nghỉ ngơi, nhưng trường hợp của ngươi đặc biệt, khi cần ngươi vẽ hình, ngươi lập tức mặt.”

Như thể ở thôn trang , nhưng thể ngủ nướng. Tuy nhiên, đây cũng chỉ là tạm thời, nàng định chiếm một chỗ, chờ khi dạy t.ử thì nàng sẽ giải thoát. Về phần chọn t.ử, đương nhiên là chọn từ trong tộc, nước phù sa chảy ruộng ngoài.

“Đa tạ Cát đại nhân, nhất định sẽ cố gắng hết sức.” Tô Hà mặt mày tràn đầy sự trung thành, “Đại nhân, nhất định sẽ đóng góp sức lực cho nha môn chúng .”

Cát Tri huyện vô cùng hài lòng. Vốn dĩ bọn họ định đến Kinh thành để tìm , việc hề rẻ, riêng phí trả năm mươi lượng bạc cho , giờ thì tiết kiệm , ha ha ha ha.

“Đại nhân, hỏi rõ , Quan Tiếu hề dối. Trong vòng một năm gần đây tổng cộng mười lăm nạn nhân, trừ Quan Tiếu chạy thoát, những khác đều c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể chôn ở hậu viện.”

Sư gia vốn dĩ tìm b.út chì than, nhưng bổ khoái (công sai) đột nhiên đến báo rằng tìm thấy t.h.i t.h.ể, nên xử lý xong mới về.

Gà Mái Leo Núi

“Đại nhân, mười lăm nạn nhân gồm nha ký khế ước bán , và các dân nữ lừa gạt. Nha thì , nhưng dân nữ thì nên bồi thường như thế nào?”

Cát Tri huyện thở dài, “Trước hết cứ lấy từ công quỹ nha môn, những tra rõ phận thì gia đình thể nhận sáu mươi lượng. Riêng Quan Tiếu thì cho thêm hai mươi lượng bạc nữa. Nha tuy ký khế ước bán , cũng cấp cho mười lượng bạc . Bảo gia quyến an táng nạn nhân chu đáo.”

Sư gia định công quỹ đủ tiền, nhưng thấy Tô Hà vẫn còn ở đây, đành nghiến răng nhẫn nhịn. Hắn nghiêm trọng nghi ngờ Sư (Cát Tri huyện) bỏ tiền túi .

“Đại nhân, dân nữ một đề nghị, liên quan đến khoản tiền tuất .” Cát Tri huyện và Sư gia đều qua, “Ngươi .”

“Ta Đại nhân nha cũng mười lượng bạc phí an táng. Ý Đại nhân vốn là , nhưng những kẻ thể bán nữ nhi thì đa phần là gia đình . Thuở nhỏ cũng từng nhà dụ dỗ bán , cho nên thấm thía điều . Nếu là nạn nhân, khoản bạc rơi tay cha nhẫn tâm bán . Mười lượng bạc chi bằng trực tiếp do nha môn chi trả cho tiệm quan tài, để nạn nhân thể diện chôn cất an nghỉ.”

“Thứ đến là những nữ t.ử xuất lương thiện như Quan Tiếu, họ lừa phủ, liệu nhà thật sự chăng? Nếu họ cũng là chuyện, thì tâm ý của Đại nhân há chẳng là uổng phí . Hai vị Đại nhân đều nhân từ như , Hà Hoa xin mạo đề nghị, chi bằng hãy hỏi Quan Tiếu xem bản nàng thật sự cần gì.”

Tô Hà xong hướng về hai quỳ xuống, im lặng chờ đợi. “Ha ha, A Minh, Hà Hoa cũng lý, ngươi nghĩ ?”

Cát Tri huyện hỏi Sư gia, Sư gia ha hả gật đầu, “Đại nhân , nếu như , thì chúng hãy theo ý nguyện của nạn nhân.”

Sư gia xong ngoài, xem truyền gọi Quan Tiếu. “Ta ngươi bổ khoái, bổ khoái chính thức của nha môn chúng yêu cầu cao, ngươi ?”

Lúc Cát Tri huyện cũng xử lý công vụ nữa, cảm thấy cần thiết tìm hiểu về thuộc hạ mới của .

Tô Hà nghĩ đến bộ dạng sưng tím mặt mày của Vương Trí, gượng gạo đầy hổ.

“Bọn là dân chân lấm tay bùn, nếu luận về trồng trọt thì tuyệt đối sai, nhưng bổ khoái chính thức thì còn thiếu chút kinh nghiệm. May mà Trần Thực đại nhân tặng cho bọn một con ngựa, mấy của trong thời gian đều đang luyện tập, còn chuyên tâm học một công phu quyền cước, nếu công việc tạm thời thì bọn còn chút tự tin. Các của đều chăm chỉ, siêng năng bù đắp cho sự vụng về, tin tưởng chúng.”

Tô Hà dám khoác, nhỡ Tri huyện chọn tin tưởng nàng, để nàng bổ khoái chính thức, hỏng việc sẽ tìm nàng gây phiền phức. Nàng nghĩ bụng, vẫn nên chắc chắn thì hơn.

Sau cơ hội còn nhiều, cần quá vội vàng.

 

Loading...