Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 255: Hương Di Nương Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:11
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc họp coi như kết thúc viên mãn.

Đêm đó, Tô Hà ngủ một . Sau khi Giao Giao, tiểu gia hỏa Miêu Miêu lớn lên nhiều, nó cũng còn bám lấy Tô Hà như nữa.

Lại mất ngủ. Tô Hà dứt khoát gian vẽ tranh. Đến bức thứ ba mươi, nàng cuối cùng cũng cảm thấy buồn ngủ.

Sau một đêm ngủ ngon, sáng sớm hôm nàng trở thành giáo viên mỹ thuật.

Tô Hà những đến, vô cùng kinh ngạc, “Yến Chi, tỷ cũng học ?”

Yến Chi ánh mắt của đổ dồn về phía , e lệ, nhưng vẫn lấy hết dũng khí , “Hà Hoa, tỷ thử.”

Tô Hà vui vẻ gật đầu, nếu Yến Chi thể học , nàng sẽ vui hơn bất cứ ai.

“Hay quá, biểu tỷ, tỷ cứ bên cạnh .”

Tỷ Vương Lan Lan cũng ở đó, Yến Chi Tô Hà đưa đến bên cạnh dạy riêng thì vô cùng ngưỡng mộ, nhưng họ hề cảm thấy bất mãn trong lòng. Nếu đổi là họ, đương nhiên cũng sẽ ưu tiên chăm sóc tỷ ruột thịt của .

Hạnh Hoa và Vương Tình Tình im lặng theo.

Những đến đều là nữ t.ử, Tô Hà chào hỏi từng bắt đầu ngay lập tức.

“Khi chúng vẽ chân dung, đôi mắt là quan trọng nhất. Trong một tháng tới, chúng chỉ vẽ một con mắt thôi. Vẽ xong chúng mới học những thứ khác.”

“Trước hết, chúng hãy lấy b.út than . Đầu tiên chúng vẽ hai đường vòng cung phác thảo hình dáng con mắt, đó...”

Tô Hà dạy vẽ. Sau khi vẽ hai , nàng liền cho giải tán.

Năm Yến Chi trợn tròn mắt, “Hà Hoa, chúng luyện tập như thế nào?”

“Tự luyện tập. Các ngươi tìm một , chỉ vẽ mắt của đó thôi. Khi nào cảm thấy vẽ khá thì mang tranh đến tìm . Chốc nữa sẽ thành. Hai ngày nữa nếu các ngươi thắc mắc gì thì cùng lên thành tìm . Vẽ vời cần luyện tập nhiều, chỉ khác giảng thì vô ích.”

Tô Hà xong, chia cho mỗi vài tờ giấy tuyên thành bảo họ về nhà tự luyện tập. Đương nhiên Yến Chi cần , nàng ở ngay đây.

“Hà Hoa, thể vẽ ?”

Tô Hà bận tâm, “Có thể chứ, nhưng lát nữa sẽ . Tỷ thể tìm mà tỷ thể thấy hằng ngày, sẽ dễ quan sát hơn, ví dụ như Lưu Phu Tử, nàng ở ngay sát vách tỷ, hoặc là Điềm Điềm.”

Mọi đề nghị của Tô Hà đều Yến Chi từ chối, nàng chỉ vẽ Tô Hà.

“Hà Hoa, chờ vẽ xong sẽ tìm .”

Tô Hà chỉ thể sờ mũi cùng Liễu Bạch lên đường.

Trên đường thành, Tô Hà trực tiếp gian vẽ tranh. Quen tay việc, chỉ hơn năm canh giờ nàng vẽ thêm mười lăm bức nữa.

Rửa sạch tay khỏi gian, Tô Hà cảm thấy cả rút cạn.

Trước khi xuống xe, nàng ăn hai miếng sô cô la. Tiêu hao trí lực quá lớn.

Hai đến bến tàu ăn cơm trưa để tiết kiệm thời gian. Ăn xong, Tô Hà tiếp tục vẽ, một buổi chiều nỗ lực, cuối cùng khi mặt trời lặn, nàng đến nha môn nộp năm mươi bức chân dung.

Thực nàng vẫn còn ba mươi bức trong tay, nhưng nàng quen để chút đường lui cho bản .

Ngày mai vẽ thêm một buổi chiều là xong.

Vẽ xong cũng đúng lúc ăn tối, Tô Hà cách cửa cũng thể cảm nhận thở cuộc sống xung quanh.

Trong ngõ hẻm những bán hàng gánh gồng vội vã về, còn những phụ nữ thò đầu gọi lớn con cái về ăn cơm. Khói bếp bay lên từ ống khói của nhà.

Bữa tối hôm nay vẫn là Tô Hà và Liễu Bạch cùng ăn. Quan Tiếu ở đây, Vương Kim Quý khi xong việc vội vã về thôn cùng Vương Lương.

“Cá kho tàu, thịt xào ớt, canh bí đao. Muội ăn thử xem.”

Liễu Bạch mang lên hai bát cơm trắng. Tô Hà nhận lấy gắp ngay một miếng thịt trong đĩa thịt xào ớt. Độ cay , độ dai, đúng như món thịt xào ớt mà nàng hình dung.

“Ngon quá, chỉ riêng đĩa thôi thể ăn hết hai bát cơm .”

Tô Hà gắp một miếng thịt ăn một miếng cơm, sự mệt mỏi của cả ngày đều vị cay của đĩa thịt xào ớt xua tan.

Gà Mái Leo Núi

Liễu Bạch lặng lẽ Tô Hà ăn hết nửa bát cơm mới bắt đầu ăn.

Món ăn ngon khiến vui vẻ.

Ăn cơm xong, Tô Hà dạo chợ.

Lúc trời vẫn tối hẳn, bến tàu vẫn náo nhiệt. Hai xách theo một chiếc đèn l.ồ.ng chậm rãi dạo.

Lúc Tô Hà đang nghĩ nên bán khoai lang nướng trong thành . Khoai lang ngoài đồng trồng , nhưng trong gian của nàng nhiều. Sau mùa thu hoạch thì thể danh chính ngôn thuận mang .

“Kẹo mạch nha ngon đây, ba văn tiền một thanh nhé, kẹo mạch nha, kẹo mạch nha ngọt ngào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-255-huong-di-nuong-xuat-hien.html.]

Tô Hà về phía tiếng rao, một bà lão đang chiếc ghế đẩu, ôm một hũ kẹo mạch nha rao bán.

Lúc nhỏ Tô Hà thích ăn món nhất. Kẹo mạch nha ăn sâu răng, ngoại bà thấy bán là mua cho nàng ăn.

Đối với Tô Hà, đây là ký ức vui vẻ của tuổi thơ.

“Lão bà bà, hũ bao nhiêu bạc, mua hết.”

Lời của Tô Hà khiến bà lão kinh ngạc luống cuống. Bà hũ kẹo mạch nha, ước chừng lượng.

“Cô nương, chỗ chắc còn bán hai trăm thanh nữa, cụ thể cũng . Nếu cô nương mua hết, tính cô sáu trăm văn, cái hũ sành tặng cô luôn.”

Tô Hà lấy sáu tiền bạc từ trong n.g.ự.c, bù thêm hai mươi văn tiền hũ sành.

“Lão bà bà, mấy cái que gỗ nhỏ cũng cho luôn nhé.”

Tô Hà đặt bạc lòng bàn tay bà lão. Đôi tay thô ráp, nàng chiếm tiện nghi của già ở tầng lớp .

Bà lão cẩn thận đếm tiền, thấy dư hai mươi văn thì kiên quyết nhận.

“Nha đầu, cô cho nhiều .”

“Không nhiều . Bà nhận lấy bạc mau về nhà .”

Tô Hà ôm hũ sành định gọi Liễu Bạch cầm hộ, kết quả đụng khác.

Nàng theo bản năng xin , “Xin , chú ý phía .”

Đối phương va ngã xuống đất, lẽ khuỷu tay chạm đất nên chút đau, lập tức phát tiếng rên rỉ đau đớn.

Tô Hà đang định đỡ dậy, nào ngờ đối phương vội vàng bò dậy che mặt thẳng về phía .

Tô Hà khó hiểu đó xa, , vẻ quen thuộc.

“Sao thế?”

Liễu Bạch tới hỏi. Tô Hà tiện tay đưa hũ sành cho Liễu Bạch.

“Người kỳ lạ, xem nàng quen mắt ?”

Liễu Bạch lắc đầu, “Không nhận , vẻ là một nữ t.ử.”

Tô Hà lườm một cái. Ai cũng đó là nữ nhân mà.

Không nhớ thì thôi .

“Đi thôi, dạo một vòng cho tiêu cơm về nhà.”

Nàng đang nghĩ đến chuyện về nhà ăn kẹo mạch nha, nóng lòng hương vị kẹo mạch nha của thời đại .

Hai vội vã về nhà, trực tiếp dùng que gỗ nhỏ tự chế kẹo mút mạch nha trong bếp. Mỗi một que, ánh trăng ngẩn ngơ.

Đợi đến khi Tô Hà ăn xong, đang nghĩ xem nên vẽ thêm hai bức tranh nữa , nàng chợt nhớ . Bóng dáng quen thuộc , hình như giống Hương Di Nương.

Không thể nào, lẽ nào bọn họ vẫn còn ở trong thành?

Bên , Hương Di Nương rẽ trái rẽ một con hẻm nhỏ. Nàng một cánh cửa, trái , khẽ gõ cửa. Không lâu cửa mở, nàng nhanh ch.óng chen bên trong.

“Lão gia, khắp thành đều dán tranh vẽ của chúng , những bức họa cứ như khắc từ chính khuôn mặt chúng , giờ đây chúng khỏi thành khó khăn .”

Hương Di Nương lấy bức chân dung xé xuống đưa cho Chu Thiên Phúc xem. Sắc mặt Chu Thiên Phúc đại biến, bức họa vẽ giống như đúc.

Hương Di Nương chút lo lắng. Sớm thì ngay từ đầu nên thuyền ban đêm.

Lúc Chu Thiên Phúc cũng ăn mặc như một thường dân. Sau vài ngày, tiều tụy ít.

Chu Thiên Phúc Quan Tiếu bỏ chạy thì thấy điểm chẳng lành, cho đến hôm Bách Hoa yến, khi y thấy đều đổ dồn về Chính viện, y liền hiểu , y theo dõi từ lâu. Nếu , e rằng cũng còn cơ hội nữa.

, y lấy bốn mươi vạn lượng ngân phiếu chuẩn sẵn, dẫn theo Hương di nương trốn theo đường hầm bí mật.

Lối của mật đạo là một căn nhà khác của y. Hai dám nán , chạy đến khu ổ chuột mà y chuẩn từ để ẩn náu.

Vốn dĩ y đợi phong ba qua mới tính chuyện rời , bởi trong đường hầm vẫn còn nhiều bảo vật, cứ thế bỏ y thực sự đành lòng. Kết quả là giờ đây tình thế trở nên khó xử. Cát Tri huyện đào nhân tài, c.h.ế.t tiệt, y thấy bức họa giật kinh hãi.

Những căn bản cho y đường sống.

“Mau! Tranh thủ lúc bức họa công bố rộng rãi, chúng lập tức rời .”

Chu Thiên Phúc giục Hương di nương lấy hành lý, còn tài sản của y thì luôn gói ghém bên , thể mang theo bất cứ lúc nào.

Hai định khỏi cửa thì thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vọng đến.

 

Loading...