Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:13
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

NGƯỜI HƯỞNG LỢI LỚN NHẤT

Trần thị vẻ mặt rõ ba chữ: “Ngươi điên .”

“Chu phu nhân t.h.ả.m thương đến nhường nào, giờ đây chỉ còn là góa phụ cùng con thơ. Chu Thiên Phúc còn mang hết đồ quý giá , đồ đạc trong Chu phủ cũng nha môn phong tỏa. Nghe nàng chỉ còn đồ hồi môn của thôi.”

, căn nhà Tri huyện đại nhân cũng sẽ thu hồi.”

Tô Hà uống một ngụm sữa, sang phân tích cho hai .

“Khi Chu Thiên Phúc còn sống, nàng lợi gì ? Nữ nhi nàng thành cô gái lớn tuổi gả . Nhi t.ử cũng cưới nữ nhi nhà quyền quý, chỉ thể cưới nữ nhi nhà địa chủ, nàng lẽ nào hận? Hơn nữa, Hương di nương kiêu ngạo đến thế? Một tiểu mà dám đối đầu với Chính thất, chẳng Chu Thiên Phúc chống lưng ?”

“Bây giờ cả hai đó đều c.h.ế.t, nàng thanh tĩnh hơn ? Giờ ai còn dám cho nàng chịu ấm ức? Không còn ?”

Trần thị và Trương ma ma ngẩn một lúc, do dự gật đầu, lời chừng hề vấn đề.

“Nếu là , chắc chắn sẽ dẫn theo con cái chạy đến nơi khác định cư, bắt đầu từ đầu. Nữ nhi cũng dễ gả chồng hơn.”

“Hơn nữa, về phần hồi môn, lẽ đây nàng còn thường xuyên bù đắp đó ít. Còn bây giờ? Nàng bán những hạ nhân dư thừa , đóng cửa tự sống cuộc sống riêng của , ngân lượng trong tay đều dùng cho con cái. Nàng đáng thương chỗ nào? Ta còn cảm thấy cuộc sống an nhàn của nàng mới bắt đầu mà thôi.”

Trần thị và Trương ma ma xong kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt. Thật nực , Chu phu nhân mất chồng, mất phần lớn gia tài, mà cuộc sống hơn .

Trần thị Tô Hà nhắc đến hồi môn, liền nhớ chuyện phiếm từng .

“Ngươi thế, nhớ . Trước đây Chu Thiên Phúc những năm đầu nghèo, còn là một gã góa vợ một nhi t.ử và một nữ nhi. Chính là phụ của Hà Huệ Như chê, còn bồi thêm một khoản hồi môn lớn để gả nữ nhi cho y. Nhờ đó y bạc mua một chiếc thuyền ăn, Chu gia mới phất lên như thế.”

Trương ma ma chợt tỉnh ngộ, kích động vỗ hai tay, “ , điều ăn khớp . Chu phu nhân quả thật là đáng nghi ngờ nhất.”

nàng chỉ là một nữ t.ử yếu ớt, thể g.i.ế.c c.h.ế.t hai , Chu Thiên Phúc vóc dáng hề nhỏ.”

Tô Hà hai tay dang , nàng cũng nghĩ . Dù thì chuyện cũng chẳng liên quan đến nàng, kẻ c.h.ế.t là kẻ đáng c.h.ế.t, nàng chi bằng đừng tốn tâm trí suy nghĩ kỹ gì.

Chu phủ

Lúc , cửa Chu phủ mở toang. Chẳng mấy chốc, mấy môi giới từ nha hành áp giải một đám , bỏ . Chu Sở Sở trong góc những tên hạ nhân kiêu căng ngày nào nay như ch.ó c.h.ế.t trôi dẫn , trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

“Nương, con ở đây nữa, chúng mua một căn nhà nhỏ .”

Chu Sở Sở chạy về hoa sảnh tìm ruột. Vườn hoa lúc vẫn , nhưng thêm vài phần yên tĩnh hơn .

Lúc Hà Huệ Như một bộ y phục khác, nàng đang nhàn nhã đếm bạc. Xử lý đám nô bộc độc ác , tổng cộng thu ba vạn tám nghìn hai trăm lượng bạc.

Bán hạ nhân hơn một nghìn lượng bạc, còn là tìm thấy trong phòng của đám hạ nhân đó. Đặc biệt là Chu quản sự, mấy năm nay theo Chu Thiên Phúc bôn ba khắp nơi, cũng kiếm ít lợi lộc. Nàng vốn tưởng rằng ba vạn lượng bạc tìm hết mức , ngờ y còn sắm hai trang trại và hai trăm mẫu ruộng đất bên ngoài.

Ha ha, xem cả Chu phủ , chỉ nàng là nghèo nhất.

Giờ đây, tất cả những thứ đều trong tay nàng . Hai ngày nay nàng nhanh ch.óng bán chúng .

“Sở Sở, con yên tâm, hai ngày nữa chúng sẽ ở đây nữa. Hai con chúng sẽ rời khỏi Quảng Nguyên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-257.html.]

Rời khỏi Quảng Nguyên?

Chu Sở Sở kinh ngạc. Nàng lớn lên ở đây từ nhỏ, đây là nhà của nàng , tại rời ?

“Nương, con ý đó. Con chỉ ở căn nhà thôi. Chúng mua một căn nhà nhỏ ?”

Chu Sở Sở ôm lấy ruột nũng, nàng .

“Sở Sở, danh tiếng của cha con quá tệ . Con sẽ tìm để gả . Hơn nữa, bà nội con và các vị đó đều loại lương thiện. Chờ các bà nhận tin tức, chúng sẽ khó mà . Hai ngày nay sẽ xử lý thêm một trang trại, chúng thể .”

Chu Sở Sở nghĩ đến bà nội, theo bản năng rụt cổ . Hồi nhỏ bà nội thấy nàng luôn miệng nàng là đồ phá của, còn thường xuyên thừa lúc ai để ý mà cấu véo nàng . Những hầu thấy cũng quản. Cuối cùng vẫn là ruột tắm cho nàng mới phát hiện .

“Vậy chúng ngày mai luôn , nương. Con với ca ca.”

Chu Sở Sở định thông báo cho ca ca. Ca ca vẫn còn ở ngoại viện. Y và tẩu t.ử cùng hai cháu ngoại đều chuyện .

“Sở Sở, cần . Ca ca con sẽ cùng chúng .”

Hà Huệ Như ánh mắt khó hiểu của nữ nhi, thở dài.

“Sở Sở, bây giờ gia cảnh chúng như thế , đành thẳng với con. Ca ca con do sinh . Y là do nha hồi môn của trèo lên giường mà sinh. Hồi đó gả ba năm con, đến năm thứ tư mới khó khăn sinh con, còn tổn thương thể, đại phu khó mà m.a.n.g t.h.a.i nữa. Bà nội con uy h.i.ế.p , nếu nhận Minh Đức, Chu gia sẽ nhận con. Trong lòng hận, lúc đó thể hòa ly, nhưng phần lớn hồi môn của cha con lấy . Với tính cách của y, những trả mà còn thể cướp hồi môn còn của . Vì đành c.ắ.n răng nhận y.”

Chu Sở Sở che miệng . Hèn chi nàng hề quan tâm đến hôn sự của ca ca, mặc kệ y cưới nữ nhi nhà địa chủ. Hóa ca ca con ruột.

“Phụ tại đối xử với chúng như , chỉ vì con là nữ nhi ?”

Hà Huệ Như lắc đầu, “Không , Sở Sở, của con. Y chẳng yêu ai cả, chỉ yêu chính . Con đừng thấy Hương di nương sủng ái hai năm nay, còn Hoa di nương, Mai di nương. Không ai lâu dài .”

“Ta nhẫn nhịn cha con và bọn họ nhiều năm như , chỉ nghĩ đến việc con một nơi an để . Ta hề so đo chuyện gì. con xem phẩm hạnh của cha con là thế nào. Số bạc để y khởi nghiệp, vẫn là bán hồi môn mà . Nữ nhi ngốc, con còn nhớ nhung Chu Minh Đức, y chắc chắn chuyện từ lâu . Con cảm thấy y xa lánh con nhiều ?”

“Con, con chỉ nghĩ ca ca thành , lo cho gia đình nhỏ của , vạn ngờ là như thế .”

Chu Sở Sở ruột bảo vệ . Nàng ngây thơ nghĩ ca ca chỉ là quá bận rộn, hơn nữa hai lớn, nên tránh hiềm nghi. Nào ngờ ca ca là con của thất.

“Cha con cũng là quả báo. Bao nhiêu năm nay, con cái còn sống chỉ Minh Đức và con. Bà nội con cả ngày ở quê lễ Phật, rắc cả đống tiền dầu hương ngoài cũng thấy hiệu quả gì.”

“Sở Sở, con nhớ kỹ. Sau gả cho ai, cũng đừng nghĩ rằng nam nhân sẽ với con cả đời. Y thể nhớ hai ba năm là lắm .”

Cuộc đời Hà Huệ Như coi như định, nàng chấp nhận phận, nhưng nữ nhi nàng nhất định hạnh phúc cả đời, ai thể ngăn cản.

“Hai ngày nay con cứ theo , đừng cả. Nếu ca ca con tìm con, con cần để ý đến y. Ta đối với y là nhân tận nghĩa hết .”

Hai con đang thủ thỉ trong nhà, bên ngoài một bóng lén lút chạy .

Triệu phủ

Gà Mái Leo Núi

Trần thị đang với Tô Hà về việc Tri huyện đại nhân mời các gia đình giàu trong thành đến Chu phủ để “nhặt đồ hời”.

“Chu Thiên Phúc ba chiếc thuyền, vận chuyển về ít hàng hóa . Ta chỉ riêng bảo thạch hơn mười rương, còn những chiếc gương Tây dương, kính viễn vọng nữa. Ngày thường mua một cái tốn hàng trăm lượng bạc, , tất cả đều bán rẻ. Vì ngày mai sẽ đông. Lão nhị cũng , sẽ đưa Trương ma ma cùng cho vui. Hà hoa, ngươi ?”

 

Loading...