Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 258

Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

MỘT NGÀY TRONG THÀNH

Tô Hà kích động, nàng chứ.

“Lão phu nhân, cho cùng. Dù mua nổi, nhưng thể xem, tiện thể bảo vệ hai vị.”

“Điều thì đúng. Ta vẫn hợp với ngươi hơn. Đã , ngày mai ngươi trực tiếp chờ ở cổng Chu phủ giờ Thìn, mã xa thể . Người quá đông, đều dừng xe ở cổng.”

“Tốt, nhất định sẽ đến. Vậy thể dẫn theo một ?”

“Không . Ngươi Tri huyện mặt, vì đưa ngươi , nhưng tất cả hạ nhân đều . Bên trong đều là quan sai đóng giả hạ nhân. Cát Tri huyện chỉ cho phép những thường xuyên nộp thuế đúng hạn .”

Tô Hà hiểu , đây là phúc lợi mà Cát Tri huyện ban cho.

“Vậy Trương ma ma ?”

“Vốn dĩ Cát Tri huyện mời , cùng với vợ chồng lão nhị. lão nhị tức phụ hai ngày nay khỏe, nên dẫn Trương ma ma . Còn ngươi, Cát Tri huyện chắc chắn sẽ đồng ý. Ba chúng cùng xem náo nhiệt.”

Tô Hà Trần thị nhắc đến Cát Tri huyện, mới nhớ việc nàng nhậm chức ở nha môn vẫn chia sẻ.

“Lão phu nhân, Cát Tri huyện mời đến nha môn việc. Một tháng hai lượng bạc.”

“Mời ngươi?”

Trần thị thực sự chuyện .

“Đây, đây là những gì vẽ.”

Tô Hà giả vờ lấy một xấp giấy từ trong n.g.ự.c, thực chất là lấy từ gian.

Trần thị cầm lấy , giật kinh hãi, “Đây chẳng là Chu Thiên Phúc ? Mau cất , mau cất ! Hù c.h.ế.t , cảm thấy y đang trừng mắt .”

Trương ma ma vội vàng cầm lấy đưa cho Tô Hà, “Hà hoa, ngươi tài nghệ sớm, chúng thoại bản cần thuê vẽ minh họa nữa . Sau cứ giao cho ngươi.”

Nụ của Tô Hà cứng đờ, sớm , tự nhiên rước thêm việc.

“Lão phu nhân, kịp vẽ . Ta hiện giờ công việc chính thức . Ta còn sợ thời gian thoại bản nữa cơ. Hai ngày nay bận rộn vẽ vời, thoại bản thêm chữ nào.”

Cái gì, thể như , nàng thu tiền đặt cọc mà.

“Ta thấy ngươi vẫn nên từ chức ở nha môn . Một tháng chỉ hai lượng bạc, ăn uống bao nhiêu. Không đủ mua một bữa điểm tâm. , A Viên, đồ tạ lễ tặng Hà hoa , mau mang tới đây.”

Trần thị vô cùng coi thường công việc ở nha môn, "Nói thật cho ngươi , Cát tri huyện bủn xỉn lắm, nha môn đều nghèo rớt mồng tơi. Ngươi vẫn nên chuyên tâm theo việc, thêm vài quyển thoại bản mới là lẽ ."

Tô Hà bật thành tiếng, ngờ Cát tri huyện trong mắt Trần thị là kẻ keo kiệt như thế.

“Không thể nào chứ, nơi đây là phương Nam cơ mà, các huyện lệnh ở phương Bắc chỗ nào ai nghèo túng, lão phu nhân chẳng năm nào cũng dâng hiếu kính mấy vạn lượng bạc cho tri huyện đó .”

Trần thị nhận lấy hộp gỗ Trương ma ma đưa, tự đặt nó bên cạnh Tô Hà.

“Đó là vì Hoài Hà cách xa, thoạt đầu kịp quản tới, vị tri huyện đó chẳng c.h.é.m đầu , Quảng Nguyên chúng đám Trần Thực nhòm ngó, thấy Cát tri huyện khó mà giàu nổi.”

Bên trong hộp gỗ là một đôi vòng tay ngọc Hòa Điền.

Trần thị cầm lấy tay Tô Hà, đeo vòng ngọc lên tay nàng.

Đôi bàn tay vốn tròn trịa, đầy đặn, nhờ vòng ngọc tôn lên càng thêm vẻ đoan trang, mỹ lệ.

“Đôi vốn là vật thường đeo khi còn trẻ, ngươi đeo lắm, gặp thì đeo nó . Ngoài , hãy may thêm vài bộ xiêm y tinh tế, xem ngươi ăn mặc thế , còn chẳng bằng nha trong phủ nữa.”

Tô Hà bĩu môi, "Lão phu nhân, y phục của mấy chục lượng, mặc nổi. Ta vốn là kẻ chân lấm tay bùn, cần gì tinh tế đến thế, ăn no uống đủ, khỏe mạnh là ."

Trần thị tức giận dùng ngón tay khẽ gõ lên đầu Tô Hà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-258.html.]

“Ngươi ít nhất cũng mấy ngàn lượng bạc trong , may vài bộ y phục mặc nổi.”

“Mặc nổi, nhưng phù hợp với phận . Đeo vòng ngọc quý giá ắt kèm y phục tinh xảo, cần giày dép cầu kỳ, đó là trâm cài vàng lộng lẫy, một bộ đủ, sẽ cần bộ tiếp theo, cứ thế mãi thôi.”

“Bởi , dứt khoát chẳng sắm sửa gì cả, y phục mặc thấy thoải mái là . Nhà mặc đồ vải thô vá chằng vá chịt, mà ngay cả như thế còn mà mặc. Làm đủ, nếu niềm vui sẽ rời xa ngươi.”

Quan niệm của Tô Hà đối với Trần thị là chuyện từng qua. Từ nhỏ nàng lớn lên trong nhung lụa, y phục và trang sức quý là chuyện thấy hằng ngày, vô cùng bình thường, nàng căn bản nghĩ tới tầng ý nghĩa .

Tuy nhiên điều ảnh hưởng đến việc hảo cảm của nàng dành cho Tô Hà cứ thế tăng vọt.

“Nhìn xem, đây mới là nha đầu do dạy dỗ, như cái kẻ , mang cốt cách tiện nhân cứ cố leo lên .”

Rõ ràng Trần thị nghĩ đến chuyện vui nào đó, sắc mặt đầy giận dữ.

Trương ma ma liếc mắt hiệu cho Tô Hà, nàng hiểu ý liền nhanh ch.óng chuyển đề tài.

“À , lão phu nhân, thoại bản của chúng mấy hôm nay bán ?”

Trần thị , quả nhiên lập tức tươi rạng rỡ.

“Tốt lắm, giao cho thì ngươi cứ yên tâm . ngươi nhanh ch.óng quyển thứ ba, thu hơn hai trăm phần tiền đặt cọc cho quyển thứ ba đó, ngươi mau gấp .”

Tô Hà toát mồ hôi, vị lão thái thái đúng là bậc thầy quảng bá, hơn hai trăm còn thấy mặt mũi quyển sách trả tiền, thoại bản nàng sức hấp dẫn lớn đến .

Ba rôm rả chuyện ăn.

Tô Hà rời Triệu phủ, cùng Liễu Bạch đến t.ửu lầu hẹn để dùng bữa. Món Thần Tiên Kê quả nhiên thơm ngon tuyệt vời, Tô Hà tiếc rẻ bỏ phần nước súp, nàng trả tiền đặt cọc mang phần còn về, nàng định tối sẽ ăn mì và dùng nước súp nước dùng.

Kế hoạch cho buổi chiều chính là ngủ vùi.

Tô Hà ăn no liền vật giường, hôm nay trời nắng , dù ở trong phòng cũng thể cảm nhận mùi nắng, tiếng ồn ào từ xa dường như là âm thanh ru ngủ, cứ thế Tô Hà chìm giấc ngủ.

Đến khi tỉnh dậy trời tối, nàng lười biếng động đậy, mãi đến khi bụng kêu ùng ục mới bò dậy bếp.

“Tiểu Bạch, dùng bữa ?”

Tô Hà ghé sát bếp lò xem, thấy mì cán xong, nước súp gà cũng hâm nóng.

“Ngươi đói sẽ thả nồi ngay, nhanh chín lắm.”

Tô Hà vội vàng gật đầu, "Thả, thả, thả , đói đến mức mềm nhũn ."

Liễu Bạch thấy liền thêm chút củi nhỏ bếp lò, đó từ từ thả mì cán nồi.

Tô Hà sốt ruột cầm bát chờ, nồi mì nước súp gà lớn mà chút nghi hoặc.

“Tiểu Bạch, nước súp chúng mang về buổi trưa nhiều thế ?”

“Ta thêm một nửa nước nóng . Buổi trưa ăn kèm cơm, nước súp vị vặn, nhưng buổi tối chúng ăn mì sẽ thấy mặn, thêm một nửa nước là .”

Gà Mái Leo Núi

Liễu Bạch thả thêm một nắm rau cải xanh nhỏ, đợi rau chín thêm chút hành lá thái nhỏ.

Bữa tối thành.

Tô Hà đợi xuống liền vội vàng gắp một đũa mì, ăn ngấu nghiến bụng. Quả nhiên, hương vị vặn.

Cả hai đều múc một bát ăn , ăn xong thêm từ nồi. Tô Hà ăn liên tiếp ba bát mới miễn cưỡng đặt bát đũa xuống.

“À , Quan Tiếu ? Sao thấy nàng ?”

Tay Liễu Bạch khựng , hờ hững đáp một câu.

“Nàng sợ phiền chúng nên về thôn Biên Quan . Nhà của ca ca nàng cũng ở đó, nàng từ hôm qua. Ta quên với ngươi.”

 

Loading...