Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 276: Hà Trang
Cập nhật lúc: 2026-04-22 07:55:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cúc Hoa, tới đây gì, mau nghỉ ngơi .”
Tô Hà tán thành Cúc Hoa, “Thẩm, đưa Cúc Hoa nghỉ .”
Cúc Hoa lời can ngăn, bước trong.
“Các bán , ơn dưỡng d.ụ.c coi như dứt. Là do mềm lòng, nhớ tình , nên mới mặt dày để Thuận T.ử chăm sóc các . Nay nghĩ thông, khả năng đó, và Thuận T.ử cũng nên gánh vác áp lực nữa. Phụ mẫu, các dọn .”
Mẹ Cúc Hoa thể chấp nhận việc nữ nhi lớn vốn luôn lời tuyệt tình như , ả gào thét chạy tới kéo Cúc Hoa.
Kết quả Hạnh Hoa chuẩn từ ngăn .
“A tỷ các bán còn ăn dè hà tiện gửi bạc về cho các , các cứ cách vài ngày kiếm cớ đòi bạc, thực chất đều vì cha uống rượu ăn thịt, các căn bản màng sống c.h.ế.t của tỷ . Tỷ, tỷ đừng để ý đến họ.”
“Các hôm nay dọn ngay lập tức.”
Thuận T.ử mặt lạnh , ôm Cúc Hoa rời .
Tô Hà bốn trong gia đình , “Thanh Sơn Thôn chẳng nhà trống ? Biểu cữu, chúng xuất vài lượng bạc, thuê nửa năm. Các hãy dọn . Hộ tịch thể ở Thôn Điền Viên, nhưng các ngươi còn là của Thôn Điền Viên chúng nữa.”
Tô Hà lấy 20 lượng bạc đưa cho Vương Kim Quý, “Kim Quý cữu cữu, bạc nếu dư, cứ mang về. Bảo Thuận T.ử biểu cữu đưa cho họ hai tháng lương thực. Biểu cữu đồng ý nuôi dưỡng, thì đảm bảo cho họ no bụng, còn , đương nhiên là tự lực cánh sinh.”
Ý của nàng là bạc lục soát sẽ trả .
Em trai lớn của Cúc Hoa, vẫn luôn im lặng, đột ngột ngẩng đầu lên, phẫn hận Tô Hà.
“Ngươi tại thích lo chuyện bao đồng? Việc liên quan gì đến ngươi? Ngươi nghĩ tất cả ở đây đều thích ngươi ? Trong lòng họ chắc c.h.ử.i rủa ngươi . Hiện tại họ lời, chẳng qua vì lợi ích để nhận mà thôi.”
Mộc Đầu xông tới bảo vệ Tô Hà, “Tránh xa tỷ tỷ ! Đừng nước tới, mau cút .”
“Mau cút!”
Miêu Miêu theo ca ca xông tới chống nạnh lớn tiếng hô.
“Đại , linh tinh gì ? Mau xin Hà Hoa .”
Hạnh Hoa ngờ nhắm Tô Hà. Tuy nàng hận cha , nhưng là do nàng nuôi lớn, nàng vẫn tình cảm, nàng tự c.h.ặ.t đứt đường lui của .
Em trai Cúc Hoa hất tay Hạnh Hoa , nghển cổ chịu cúi đầu.
Sắc mặt cũng khó coi, tên tiểu t.ử thối dám ly gián.
“Thằng nhóc thối, ngươi linh tinh gì đó?”
“Chúng là lũ bạch nhãn lang, ngươi đừng ở đây mà ly gián. Chúng đều ngày hôm nay là nhờ Hà Hoa, trong lòng chúng đều ghi nhớ. Hà Hoa, đừng để ý đến .”
“Vợ Lão Ngũ, đợi Lão Ngũ về với , ở cổng thôn chúng đặt canh giữ, của Thôn Điền Viên thì cho .”
Gà Mái Leo Núi
Nhà Vương Lão Ngũ ở giao điểm giữa Thôn Điền Viên và Thanh Sơn Thôn, nếu canh giữ cổng, nhà Vương Lão Ngũ là tiện nhất.
Cháu gái khinh thường, Ngoại công cũng còn giữ vẻ hiền hòa.
“Vâng, Đại Minh thúc, lát nữa con sẽ bảo Lão Ngũ ngay.”
Ngô thị, vợ Lão Ngũ, ngay bên cạnh, Ngoại công điểm danh là ả lập tức đáp lời.
Nhà họ ba nhi t.ử, thực cần đợi Vương Lão Ngũ về, Vương Phát Tài dẫn hai lập tức tìm Lý thợ mộc hàng rào.
Nhìn thấy đều ủng hộ Tô Hà như , sắc mặt bốn cha Cúc Hoa đều .
Tô Hà khẽ một tiếng, Cúc Hoa nhanh chậm .
“Kẻ ghét thì nhiều vô kể, vẫn cứ ăn ngon uống , gia đình kề cận. Loại như các ngươi thể nào ảnh hưởng tới .”
“Việc bên ngoài quản , nhưng ở Thôn Điền Viên, cho phép khinh thị và bạc đãi nữ giới. Cúc Hoa đúng, các bán nàng , nàng và các sớm còn quan hệ gì nữa . Còn về Hạnh Hoa, đúng là liên quan đến các , ngươi thể hỏi xem, bằng lòng đưa bạc cho các ngươi ?”
“Ta bằng lòng. Sau lương thực mỗi tháng, sẽ phụ một nửa, thêm nữa.”
Em trai Cúc Hoa sụp đổ, chỉ Hạnh Hoa mắng:
“Đồ bạch nhãn lang, tỷ tỷ như ngươi!”
Tô Hà lạnh .
“Ngươi lấy mặt mũi mà khác, đây ngươi lời như , chẳng cũng vì tỷ tỷ ngươi thể đưa bạc cho ngươi, còn thể chăm sóc ngươi ? Cúc Hoa ngất xỉu, cũng thấy ngươi xem một cái, Hạnh Hoa chỉ cho một nửa lương thực, ngươi liền mở miệng c.h.ử.i rủa. Theo thấy, ngươi mới là kẻ bạch nhãn lang ơn.”
Hạnh Hoa buồn bã , “Phụ mẫu chỉ nghĩ cho các ngươi, từ nhỏ việc, còn hai thì cần, rõ ràng nhà nghèo như , các ngươi chỉ trông chờ bạc tỷ tỷ mang về. Ta sống cuộc đời như tỷ tỷ.”
Tô Hà dang hai tay , vẻ mặt bất lực.
“Xem các ngươi chỉ thể tự lực cánh sinh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-276-ha-trang.html.]
“Đưa bọn họ ngoài, Kim Quý biểu cữu, mau tìm nhà .”
Vương Kim Quý đáp lời chạy ngoài.
Cha Cúc Hoa còn giãy giụa, nhưng Vương Phú Quý và những khác đẩy ngoài, họ còn khách khí như nữa, ức h.i.ế.p Hà Hoa chính là kẻ thù của họ.
“Tỷ, còn thuê nhà cho bọn họ gì, bọn họ mắng tỷ đó!”
Hạnh Hoa bên cạnh thấy chút hổ, Tô Hà thấy vẻ phẫn nộ hiếm của , mỉm đầy an ủi.
“Chúng đều là giúp Thuận biểu cữu thôi, ngày thường Cúc Hoa cũng đối với chúng . Dù đây cũng là cha ruột, ruột của nàng, thể để họ tự sinh tự diệt. Đợi biểu cữu an cho Cúc Hoa , để tự xử lý .”
Tô Hà xong cúi đầu sắp xếp bạc thu , tiền giấy và bạc vụn tổng cộng một ngàn sáu trăm lượng, còn hai chiếc vòng ngọc, ba chiếc vòng vàng và một chiếc nhẫn vàng đính đá sapphire.
Tô Hà hết tách bạc thuộc về Hạnh Hoa , ban đầu là 319 lượng 5 tiền, Tô Hà tròn cho nàng thành 320 lượng.
“Hạnh Hoa, đây là của , là bộ bạc chúng chia kể từ cổng Túc An Huyện. Muội tự bảo quản cho .”
Hạnh Hoa lau nước mắt, ba tờ ngân phiếu 100 lượng, và 20 lượng bạc vụn. Nàng cẩn thận gói ngân phiếu bằng giấy dầu, cất trong n.g.ự.c. 20 lượng bạc vụn thì bỏ chiếc ví mới may của .
“Hà Hoa tỷ, đa tạ tỷ.”
Tô Hà khẽ thở dài, “Ta bênh vực , nhưng cũng khiến ly tán với cha , chỉ mong sẽ hối hận.”
“Sẽ , Hà Hoa tỷ, vĩnh viễn hối hận. Lòng của họ vốn chẳng đặt ở nơi , cái gọi là ly tâm, tỷ là ân nhân của , chỉ lòng cảm kích mà thôi.”
Hạnh Hoa trịnh trọng , Tô Hà mỉm , thêm nữa.
“Hà Hoa, chiếc vòng ngọc chất ngọc cũng đấy.”
Tô Hà quá hiểu giá trị của chiếc vòng ngọc , nhưng Hà Huệ Như xem nhiều, rằng ngọc tệ, hai chiếc vòng ngọc ít nhất thể bán ba trăm lượng. Cộng thêm các món trang sức vàng khác.
Tô Hà tính năm trăm lượng.
Tính thêm 260 lượng bạc lấy từ Đại cữu, tổng cộng là 2040 lượng.
Nàng giữ bạc lâu, lập tức phân chia. Ban đầu 77 , bốn rời , thêm hai mới , tổng cộng là 75 .
Mỗi 27 lượng 2 tiền bạc.
Tô Hà trực tiếp chia xong ở trong bếp.
Hạnh Hoa thêm một khoản bạc nữa túi. Nàng ôm n.g.ự.c, kiên định nghĩ, nàng sai, nàng cần nắm giữ vận mệnh của chính .
Sau khi phát xong bạc , đều tản , chỉ Hạnh Hoa rời.
“Hà Hoa tỷ, vẽ xong đôi mắt . Tỷ rảnh ?”
Tô Hà đôi mắt đầy vẻ thấp thỏm của Hạnh Hoa, ôn hòa gật đầu.
“Mang đến đây, xem vẽ thế nào .”
Đôi mắt mà Hạnh Hoa vẽ khiến Tô Hà sững sờ, nhỉ, nàng cảm thấy đó là một Hà Hoa khác đang thẳng .
“Hạnh Hoa, vẽ là đôi mắt của ?”
Hạnh Hoa thẹn thùng gật đầu, “Hà Hoa tỷ, tỷ ? Ta vẽ lâu.”
“Vẽ , thể vẽ sang con mắt còn .”
Tô Hà cảm thán thiên phú của Hạnh Hoa, tin rằng chẳng bao lâu nữa, thể vượt qua , kế thừa, hiển nhiên rõ ràng .
“Ta sẽ dạy vẽ mũi và miệng nữa. Mũi mỗi đều khác , mũi của ...”
Lát , Hạnh Hoa mới kích động rời .
Nửa canh giờ , Tô Hà vẽ xong kiến trúc trang viên mà nàng thiết kế, Chu Gia Trang chính thức đổi tên thành Hà Trang.
Hai trang viên sát , Tô Hà dứt khoát gộp xây một cái lớn hơn. Vì gần rừng núi, nên Tô Hà vẫn thiết kế tường bao để bảo vệ. Cửa , bên trái là chuồng ngựa, vị trí bên Tô Hà dự định trồng hoa, một vườn hoa nhỏ.
Bên cạnh vườn hoa sẽ đặt bàn gỗ, kèm với ghế gỗ cùng chất liệu. Đến mùa xuân, thể dùng bữa ở đây, thưởng hoa. Mùa hè ăn dưa hấu, mùa thu đặt thêm một chiếc ghế bập bênh, kèm theo một tấm chăn lông cừu dày, cùng một ấm trái cây nóng hổi. Mùa đông, cứ việc đây ăn khoai lang nướng thôi.
Sân là phòng khách, bếp và nhà kho. Sân Tô Hà thiết kế mười căn phòng. Ngoài ba chị em nàng, những phòng còn đều dành cho con cái của dân làng đến ở.
Tuy nàng kết hôn sinh con, nhưng nàng thích trẻ con, nhất là con của .
Nói đến tránh nóng, thì vẫn là Hà Trang xây xong , nơi đây yên tĩnh, cây xanh rợp bóng, chim hót hoa thơm. Tô Hà cảm nhận mùi thơm đặc trưng của cỏ xanh và đất ẩm xung quanh, đột nhiên nàng mong đợi trải qua bốn mùa ở nơi đây.
Nhà cổ đại xây xong cần đợi cả năm để thông gió, chỉ cần đợi vài ngày là thể dọn ở. Tô Hà tính toán thời gian, cảm thấy hy vọng dọn ở trong mùa hè .