Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 296: Ra Đề Thi
Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:33:36
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc dù là , Tô Hà vẫn tiến hành cuộc họp buổi sáng trong mười phút, năm bọn họ lúc mới bộ khỏi nhà.
Mọi hết đưa Mộc Đầu đến học viện, Mộc Đầu sát bên cạnh tỷ tỷ , con đường vốn cảm thấy xa, hôm nay thoắt cái đến.
Mộc Đầu định cáo biệt tỷ tỷ, liền thấy bên cạnh dừng một chiếc xe ngựa. Chiếc xe kim bích huy hoàng, chỉ thiếu mỗi việc hai chữ " tiền" lên thôi.
Năm Mộc Đầu tiểu béo t.ử (thằng bé béo) bước xuống từ xe ngựa, thấy Mộc Đầu liền vui vẻ reo lên.
“Tô , cũng đến trường !”
Mộc Đầu cứng họng, khóe miệng khẽ co giật, giả vờ như quen, nhưng Từ Văn Viễn chẳng hề khách sáo chút nào, chạy lon ton đến.
“Tô , chúng cùng thôi.”
Hết cách, Mộc Đầu đành giới thiệu với tỷ tỷ.
“A tỷ, đây là bạn học của , Từ Văn Viễn, chúng đều học ở lớp Ất.”
Từ Văn Viễn sớm thấy trong đoàn đưa Tô Triệt học hôm nay thêm một nữ t.ử, tò mò sang. Vừa thấy vị tỷ tỷ thật dịu dàng, kỹ hơn, mắt của Mộc Đầu giống hệt tỷ tỷ của .
“Chào , Từ Văn Viễn, sớm Mộc Đầu nhắc đến , ngờ hôm nay gặp.”
Từ Văn Viễn kích động xác nhận, “Thật ạ? Tô nhắc đến ư? Hắc hắc, Tô tỷ tỷ. Mộc Đầu cũng nhắc đến tỷ, tỷ lợi hại.”
Tô Hà khuôn mặt chút ngượng nghịu của , bắt đầu ‘thương nghiệp hồ xuy’ (khen quá lời theo phép xã giao).
“Ừm, thật ? Ta cũng bình thường thôi, nhưng Mộc Đầu là một đứa trẻ lạc quan, hoạt bát, hào sảng và đại khí, hôm nay gặp, quả nhiên là . Sau Mộc Đầu nhà mong chiếu cố nhiều hơn.”
Từ Văn Viễn ánh mắt tin tưởng của Tô Hà, trong lòng dâng trào xúc động. Chỉ thấy dùng sức vỗ n.g.ự.c, lớn tiếng cam đoan.
“Tô tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm , sẽ chăm sóc Tô , quan hệ trong lớp, đều thích .”
Mộc Đầu lặng thinh đảo mắt trắng dã, thích tiền của , đồ ngốc.
“A tỷ, chúng đây.”
Mộc Đầu trực tiếp cáo biệt tỷ tỷ, tiện thể lôi bạn học ngốc nghếch .
Tô Hà mỉm vẫy tay với hai , đợi đến khi còn thấy bóng dáng bọn họ nữa mới về nha môn.
“Bân ca, gần đây nha môn vụ án nào ?”
Vương Bân xong sắc mặt chút ngưng trọng, “Hôm qua thất lạc một đứa trẻ. Đây là đứa thứ ba trong tháng . Đại nhân tức giận, hạ lệnh thành truy bắt, hai ngày nay cổng thành kiểm tra cực kỳ gắt gao. vẫn tìm thấy.”
Lại nhân phiến t.ử! Tô Hà nheo mắt, “Liễu Nương chuyện ? Hôm nay nàng sẽ về, bảo nàng với trong thôn, quản thúc con cái cho kỹ.”
“Đã , khi đứa trẻ đầu tiên mất tích thì trong thôn . May mắn là thôn chúng ở chân núi, ngoài cũng dễ, đám ở Thanh Sơn thôn cũng canh chừng nghiêm ngặt.”
Tô Hà gật đầu, trong lòng nghĩ ngày mai về thăm Miêu Miêu.
“Mộc Đầu học về các ngươi nhớ đón đưa, yên tâm về . Các ngươi cũng cẩn thận một chút, nhất là hai cùng .”
Cả ba đều đáp lời, khi nha môn, bốn liền tản , mỗi nơi cần đến.
Tô Hà trực tiếp tìm Cát tri huyện, đúng lúc Sư gia cũng đang ở thư phòng.
“Đại nhân, Tô Hà Hoa đến trình diện, trễ một tháng, xin đại nhân thứ tội.”
Cát tri huyện ha hả bảo Tô Hà dậy.
“Không cần đa lễ, chuyện ở Kinh thành đều , ngươi giúp Ngô Thượng thư tìm hung thủ thật sự, nha môn huyện Quảng Nguyên chúng cũng khen ngợi, ha hả, ngươi rạng danh cho Quảng Nguyên .”
Tô Hà một cách ý tứ, vấn đề chính.
“Hà Hoa nhất định sẽ nỗ lực, sẽ cố gắng rạng danh nha môn chúng .”
“Đại nhân, là như , tháng chúng sẽ khảo hạch Nha Môn Thủ Tắc. Ta học thuộc bộ , thể thỉnh cầu khảo quan ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-296-ra-de-thi.html.]
Cát tri huyện và Sư gia kinh ngạc Tô Hà.
“Thuộc hết ? Một ngàn điều ngươi đều học xong ư?”
“Vâng, đại nhân thể khảo hạch , hoặc thể để từ đầu.”
Sư gia Tô Hà đầy tự tin, từ giá sách phía lấy một cuốn Nha Môn Thủ Tắc, trực tiếp hỏi bất chợt.
“Điều thứ mười tám.”
“Nha Môn Thủ Tắc điều thứ mười tám, tất cả nhân viên nha môn.........”
“Điều thứ hai trăm linh sáu.”
“......”
“Điều thứ bốn trăm tám mươi ba.”
“......”
“Điều thứ sáu trăm sáu mươi mốt.”
“......”
Tô Hà ngừng nghỉ một giây nào, gần như ngay khi Sư gia xong , nàng lập tức thuộc lòng một cách trôi chảy. Sư gia chăm chú kiểm tra cuốn thủ tắc, phát hiện Tô Hà sai một chữ nào.
Cát tri huyện thoáng thấy ánh mắt kinh ngạc của Sư gia, trong lòng hiểu rõ Tô Hà hề thuộc sai.
“Được , Hà Hoa, ngươi khả năng khảo quan, chỉ là nhà của ngươi cũng cần tham gia kỳ thi, vạn nhất thì ?”
Chuyện Tô Hà cũng chuẩn .
“Đại nhân, nghĩ qua , chuẩn một ngàn đề. Mỗi mười đề một tờ giấy. Nói cách khác, mỗi một điều trong thủ tắc đều khả năng trở thành đề thi. Sau đó, ngày thi, do hai vị đại nhân tự rút đề, rút trúng đề nào thì đề đó sẽ là đề thi. Trong ngày thi, chỉ phụ trách duy trì trật tự tại hiện trường.”
Cát tri huyện suy nghĩ cẩn thận một lúc, nếu như , dù Tô Hà Hoa đề thi cũng thể gian lận cho nhà nàng, bởi vì điều nào cũng thể là đề thi.
Điều giống như việc học trò xin thầy cô khoanh vùng trọng điểm cho kỳ thi cuối kỳ, nhưng phạm vi thi là cả quyển sách , gian lận cũng tìm cách. Cát tri huyện hài lòng gật đầu.
“Được, chuyện đề thi giao cho ngươi, ngươi cần bao lâu thời gian?”
Tô Hà trong lòng vui mừng, một thời gian ước chừng.
“Mười ngày là đủ , đại nhân, hôm nay về sẽ bắt đầu đề, xong sẽ mang đến cho ngài và Sư gia xem xét. Nếu chỗ nào cần sửa đổi, sẽ sửa .”
Sư gia hài lòng Tô Hà Hoa, lên tiếng nhắc nhở.
“Ngươi cũng cần gấp gáp, thật đây chỉ là một tiểu khảo nghiệm nội bộ, liên quan đến khảo hạch chính thức. Trần đại nhân nửa năm sẽ tiến hành kiểm tra đột xuất một , mà chỉ còn hai tháng nữa là đến tháng Sáu .”
Đã hiểu, chẳng qua là ôn tập cấp tốc kỳ thi thôi.
“Vâng, đại nhân, sẽ bảo các cố gắng học thuộc.”
“Đại nhân, gần đây xuất hiện nhân phiến t.ử, nhân chứng nào , thể đến hỏi thăm, thử vẽ dung mạo của .”
“Ngươi từng thấy mà thể vẽ ?”
“Có thể, cụ thể đạt mấy phần giống, còn xem lời miêu tả của nhân chứng.”
Sư gia vui mừng , “Có, khi đứa trẻ thứ hai bắt , tỷ tỷ của nó thấy, nhưng nó mới sáu tuổi, thể miêu tả rõ ràng .”
Có là , là hy vọng. Tô Hà hỏi rõ địa chỉ xong liền dứt khoát cáo từ.
Gà Mái Leo Núi
“Đại nhân, tìm một đồng bạn cùng , cùng cũng dễ chiếu cố lẫn .”
Cát tri huyện sảng khoái đồng ý, “Đáng lẽ như , các bộ khoái khác trong nha môn khi án cũng hai cùng , thì ngươi hãy tìm của . Người quen hợp tác sẽ thuận lợi hơn.”
Tô Hà khẽ mỉm , cúi hành lễ rời .