Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 302: Nhắm Trúng Vương Trí

Cập nhật lúc: 2026-04-22 22:33:42
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hà dẫn Hà Huệ Như xuống chiếc bàn nhỏ của , Bình Nương lanh lẹ dâng lên một bầu rượu trái vải (rượu Lệ Chi).

“Đại tiểu thư, đây là rượu tự , nếm thử xem hợp khẩu vị . Ngoài còn một ít bánh gạo, giờ vẫn còn nóng hổi đây!”

Tô Hà cẩn thận quan sát rượu trái vải màu vàng nhạt, đầu tiên là ngửi vài , đó thử nhấp vài ngụm.

Mùi trái cây thơm nồng, độ ngọt .

“Làm tệ, một ít bán ở quán ?”

Bình Nương Tô Hà thiết, lấy hết can đảm tự tiến cử.

“Đại tiểu thư, , m.a.n.g t.h.a.i , để dành chút bạc cho đứa trẻ.”

Tô Hà kinh ngạc bụng Bình Nương còn lộ rõ, nàng nhận .

“Muội m.a.n.g t.h.a.i bao lâu ? Nếu thoải mái thì về nhà nghỉ ngơi , yên tâm, tiền tháng sẽ cắt xén của . Bên chỗ ngoại tổ mẫu chuẩn nhiều đường đỏ, cứ tự nhiên lĩnh một phần, các cũng là Điền Viên thôn, cần câu nệ.”

Thấy chủ nhà hòa nhã như , trái tim Bình Nương đang treo ngược cũng buông xuống, nàng xoa bụng đáp.

“Đại tiểu thư, hai tháng , m.a.n.g t.h.a.i thấy khó chịu gì, việc .”

“Vậy , đợi quán mở, thấy cơ thể thì mỗi ngày cứ đưa một ít đến.”

“Vâng. Đa tạ Đại tiểu thư, xin phép ngoài.”

Bình Nương vui vẻ đóng cửa .

Tô Hà dậy lấy một hộp mứt quả , “Thẩm, chúng uống rượu ăn chút mứt nhé.”

Hà Huệ Như hề khách sáo, tự rót một ly.

“Vị thanh ngọt lắm, thích hợp cho bọn nữ nhân chúng uống.”

“Nếu thẩm thích thì lát nữa mang một ít về cho Sở Sở uống, hẳn là cũng thích.”

Tô Hà ăn một miếng ô mai mơ, vốn là nàng mua cho Chu thị ăn, nàng tự nếm thử thấy ngon nên giữ một ít.

“Hà Hoa, cũng vòng vo với nữa. Muội giờ đây một lòng đều đặt lên Sở Sở. Con bé cũng còn nhỏ nữa, hôn sự nơi chốn khiến lòng nóng ruột.”

Hà Huệ Như kéo ghế gần Tô Hà, nắm lấy tay nàng khẩn thiết .

“Hà Hoa, thẳng với , nhắm trúng Vương Trí. Muội giúp dò hỏi ý tứ cữu mẫu xem .”

Tô Hà suýt miếng ô mai tắc nghẹn, nàng dám tin Hà Huệ Như nhắm trúng Vương Trí.

“Thẩm, vì lẽ gì?”

Hà Huệ Như mím môi , trải lòng với Tô Hà.

“Từ khi chuyển đến Điền Viên thôn, đều đối xử thiện với hai con . Trong tiệc thành của Đại Lực, Nhị Lực, cảm động khi chứng kiến, thôn chúng thật là hạnh phúc. Hôm đó Sở Sở với , con bé ngưỡng mộ Tình Tình, cũng thích ngôi làng . Thế nên mới động lòng.”

Tô Hà hiểu một chút, ý là cảm thấy Điền Viên thôn , Sở Sở gả thôn.

“Thẩm, trong thôn chúng đều là dân đen chân lấm tay bùn, cam lòng ? Hơn nữa, tại là Vương Trí?”

Hà Huệ Như khổ một tiếng, “Sĩ Nông Công Thương, nếu tính như , chúng còn bằng dân đen chân lấm tay bùn nữa là. Hơn nữa, Hà Hoa, các cũng dân thường thuần túy, các còn việc trong nha môn, là hưởng bổng lộc của triều đình.”

“Về phần tại là Vương Trí, ích kỷ. Ngươi xem, cả đời chỉ duy nhất Sở Sở, nếu Sở Sở giống , cũng chỉ sinh nữ nhi. Vậy thì nàng gả cho nhi t.ử độc nhất chẳng là chuốc lấy tai ương , chi bằng chọn gia đình đông con cháu. Hơn nữa đại ca của Vương Trí một nhi t.ử, giờ Văn Nương đang mang thai, thể thấy Cữu mẫu ngươi thiếu tôn nhi, như Sở Sở nhà nếu gả sẽ chịu áp lực quá lớn.”

Hà Huệ Như thấy Tô Hà đáp lời, trong lòng vô cùng thấp thỏm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-302-nham-trung-vuong-tri.html.]

“Hà Hoa, là thật lòng, Sở Sở cũng đồng thuận. Ngươi quá khứ của , nhưng đó là do ép buộc bất đắc dĩ. Ta thề, dù chúng sống thế nào, cũng sẽ oán hận. , nếu lầm thuộc về phía nhà trai, chúng sẽ mang đứa trẻ .”

Tô Hà dở dở . Vị Hà phu nhân suy nghĩ xa xăm đến .

Nàng nhớ lời từng đây về việc "bỏ cha giữ con", xem Hà phu nhân tiếp thu . Chỉ là ngờ, nàng nhắm đến của chính .

“Sở Sở xuất giá, sẽ cho năm vạn lượng tiền hồi môn. Ngươi cũng căn nhà xây lớn, chỉ dùng hai ba gian, phần còn đều để cho đôi trẻ.”

Tô Hà sự hào phóng của Hà Huệ Như cho kinh ngạc, ngờ Hà phu nhân vẫn còn giữ nhiều bạc đến thế.

“Việc , quả thật hỏi Cữu mẫu, ngoài , lẽ còn cần đến thành trấn hỏi ý Vương Trí, dù đây cũng là đại sự cả đời của . Thẩm, ý tứ của thẩm rõ, nhưng một chuyện .”

“Quá khứ của thẩm, cũng cần nhắc đến với Cữu mẫu. Dù Vương Trí là biểu ruột của , lừa gạt .”

Hà Huệ Như đương nhiên , ai thông gia là kẻ từng g.i.ế.c cơ chứ. trong lòng nàng hiểu rõ, Tô Hà chắc chắn sẽ .

“Được, Hà Hoa, thẩm đành chờ tin từ ngươi .”

Hà Huệ Như thất vọng rời , rõ ràng cảm thấy việc thể thành. Tô Hà cũng trì hoãn, lập tức đến nhà Kim thị.

Lúc chỉ Văn Nương và Kim thị ở nhà. Tô Hà nghĩ chuyện càng ít càng , nên nàng tìm cớ gọi Kim thị sang phòng bên cạnh.

“Hà Hoa, chuyện gì thế?”

Tô Hà nhận thấy Kim thị vẻ căng thẳng, nàng vội an ủi: "Cữu mẫu, chuyện , chỉ là quá nhiều . Chuyện là như thế ..."

Tô Hà kể hết quá khứ của Hà Huệ Như cùng với ý định của nàng cho Kim thị .

Kim thị xong, hồi lâu nên lời: "Hà t.ử quả thật dễ dàng gì. Nói như , nàng vài ngón quyền cước ?"

Tô Hà mạch suy nghĩ của Kim thị cho kinh ngạc. Điều ... lẽ là , nếu thì nàng giải quyết hai Chu Vạn Phúc.

“Việc , việc hẳn là thế, hỏi kỹ. Cữu mẫu, thấy nên trả lời thế nào?”

Kim thị trả lời, mà còn hỏi ngược Tô Hà.

“Hà Hoa, ngươi nghĩ ? Văn Nương cũng là do ngươi chọn, ngươi mắt . Ngươi xem cô nương Sở Sở đó thế nào?”

Tô Hà cảm thấy buồn , Vương Trí cưới vợ, hỏi ý kiến nàng.

“Thời gian quen bọn họ lâu. Hiện tại thấy Sở Sở tệ, Hà thẩm cũng là . Nếu chỉ xét điều kiện, Sở Sở chắc chắn là . Hơn nữa, của hồi môn của nàng hậu hĩnh, nếu thành chuyện, cả đời cần lo nghĩ.”

“Thế nhưng, một điều kiện là chuyện với , và còn một điều nữa, nghĩ cần hỏi ý kiến của Vương Trí, xem bản ý gì.”

Kim thị gật đầu. Tuy Hà Huệ Như dính đến mạng , nhưng ngay cả Tri huyện cũng bỏ qua cho nàng , cho thấy nàng là kẻ đại ác. Vả , đường chạy nạn, bọn họ cũng từng dính đến mạng , ai cũng nỗi bất đắc dĩ và chua xót riêng.

, ý kiến gì, chỉ chờ ý kiến của nhi t.ử và trượng phu thôi.

Kim thị nghĩ liền đến thành trấn tìm nhi t.ử.

“Ôi chao, Cữu cữu ngươi dậy quá sớm , thế thì xong , giờ ai báo tin cho A Trí , sớm nhất cũng đến mai.”

Tô Hà khẽ một tiếng: "Mấy hôm nay đang truy bắt bọn buôn . Cữu mẫu, đợi về hỏi . Nếu kết quả, sẽ lập tức tìm về báo tin."

Kim thị tuy nóng lòng nhưng nghĩ cũng đành chờ đợi.

“Ta tìm Cữu cữu ngươi , qua cho ông chuyện.”

Kim thị dứt lời rời , nhưng nghĩ đến nàng dâu đang ở nhà một .

“Cữu mẫu cứ , bầu bạn với Văn Nương, chúng cũng lâu gặp .”

Gà Mái Leo Núi

 

Loading...