Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 313

Cập nhật lúc: 2026-04-25 22:06:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phần Thưởng Của Top 3

Tiền Kha sắp đến nơi, chính là đầu tiên bên tay trái.

“Cái , cùng nguyên cáo để điều tra, ừm, điều tra, con vịt, , điều tra con gà mất bằng cách nào, tiên tìm hiểu tình hình nuôi gà của các nhà hàng xóm xung quanh, ừm, kiểm tra lượng gà của nhà hàng xóm, đó nhất là tìm con gà đang gây tranh cãi, yêu cầu hai bên đương sự rõ đặc điểm con gà trống , ai rõ nhất, đó chính là chủ nhân của nó.”

Tiền Kha lung tung xong, liền tự tát miệng , thứ quỷ quái gì mà thế .

“Người tiếp theo.”

“Ta nghĩ nên gọi thêm một đồng sự cùng, khi hỏi rõ sự tình từ nguyên cáo, dẫn về nhà, hỏi thăm các nhà hàng xóm xung quanh. Thông thường tình huống đều là do quen gây , dĩ nhiên cũng khả năng nguyên cáo dối, hãm hại khác.”

Vị bổ khoái chính thức kinh nghiệm.

“Người tiếp theo.”

“Ta thì nghĩ nên phái một tiên trấn an nguyên cáo, đó tìm hai đến nhà nguyên cáo tìm hiểu tình hình, hỏi nguyên cáo và cáo đây ân oán gì , nhân cơ hội tìm mấy đứa trẻ để hỏi, đôi khi lời của trẻ con mới là sự thật. Ngoài , theo quy định trong thành của chúng phép nuôi gà, chúng tuy sẽ chủ động tra xét, nhưng nếu thật sự gặp thì cũng sẽ phạt bạc. Cho nên con gà hoặc là sung công, hoặc là nộp 300 văn.”

Người qua là lão luyện, những quen thuộc quy tắc mà phương pháp xử án cũng thiết thực. Về phần tại ở đợt thứ hai, Tô Hà chừng bốn mươi tuổi, đoán rằng lẽ ít chữ, chịu thiệt thòi vì học vấn thấp.

“Tiền Kha 75 điểm, Vương Tam 75 điểm, Hà Thành 100 điểm.”

Tô Hà dứt khoát thông báo điểm phỏng vấn, ba đều kinh ngạc nàng.

“Đại nhân, vì chỉ 75 điểm?”

Vương Tam ở giữa lộ vẻ phục, tự hỏi bản mạnh hơn gã công sai tạm thời Tiền Kha năng cà lăm nhiều. Cớ họ cùng 75 điểm.

“Ngươi cảm thấy ngươi hơn hai ?”

Tô Hà chẳng hề tức giận, nàng chuẩn sẵn sàng để lắng tâm tư của vị lão luyện .

“Ta, cho dù kinh nghiệm bằng Thành ca, nhưng cũng là công sai chính thức, Tiền Kha trả lời lắp, chẳng logic, vì cùng điểm với ?”

Kỳ thực cũng phục Hà Thành đạt điểm tuyệt đối, nhưng cùng tổ với Hà Thành, nếu còn công việc, sẽ dễ dàng đắc tội với đồng sự.

“Tiền Kha trả lời trôi chảy, còn nhiều lời vô ích.”

Vương Tam trong mắt chút đắc ý, chuẩn yêu cầu Tô Hà cộng thêm điểm cho , đáng tiếc Tô Hà cho cơ hội.

trả lời đầu tiên, đầu tiên luôn chịu thiệt thòi hơn một chút. Hai ngươi chỉ thêm thời gian suy nghĩ, mà còn thể tranh thủ lúc trả lời để tổng kết lời , thêm câu trả lời của . Còn một điểm nữa, đây là khảo thí, liên quan gì đến công sai tạm thời công sai chính thức. Ngươi tự cho là công sai chính thức, tại ngươi trong quy tắc rõ trong thành phép nuôi gà? Nói nghiêm khắc, hôm nay chỉ Vương Thành là đạt chuẩn. Điểm cộng của ngươi chỉ một, đó là tìm thêm đồng sự cùng xử án. Câu trả lời cũng coi như trôi chảy.”

“Còn về Tiền Kha, tư duy của vấn đề, thể lời một phía của mất, hỏi thăm hàng xóm, còn bắt đầu từ con gà, một nuôi lớn một con gà nhỏ nhất định sẽ quen thuộc với nó, cho nên phương pháp của điểm đáng khen. Hơn nữa, là công sai tạm thời, nha môn đầy ba tháng, trả lời như tuy , nhưng cũng tệ.”

“Còn ngươi, xem tài liệu thấy ngươi bổ khoái bốn năm, ngươi hài lòng với bản ? Theo , Tri huyện đại nhân chuẩn thi hành chế độ đào thải, công sai chính thức cũng khả năng chuyển thành công sai tạm thời, công sai tạm thời cũng cơ hội chuyển thành công sai chính thức. Mọi hãy dựa bản lĩnh của .”

Tô Hà tự nhận giọng điệu bình thản, nhưng vẫn khiến Vương Tam ở biến sắc, áp lực của tăng lên đột ngột, ngay cả Vương Thành vốn đang vui vẻ cũng cảm thấy gấp gáp.

“Vương bổ khoái tuy kinh nghiệm phong phú, quen thuộc quy tắc, nhưng chúng cũng thể để lớp học vấn quá yếu kém. Sau kỳ thi , nha môn sẽ đặc biệt mở lớp học chữ, thời gian thể đến giảng nhiều hơn.”

Vương Thành vội vàng gật đầu đồng ý.

“Ba vị còn dị nghị gì ?”

“Thuộc hạ dị nghị.”

Ba hành lễ cung kính lui xuống.

Tô Hà uống một ngụm nhuận họng, tiếp tục phỏng vấn tổ thí sinh cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-313.html.]

Tô Hà phỏng vấn xong liền trực tiếp dùng bữa cùng Cát tri huyện và sư gia.

Ba cùng đến t.ửu lầu gần đó dùng bữa, hai món mặn, hai món chay và một món canh, ba ăn vặn.

Cuối cùng dĩ nhiên là Tô Hà nhân lúc âm thầm thanh toán. Cát tri huyện và sư gia giả vờ trách cứ đôi câu, ha hả chấp nhận.

Ba về nha môn nghỉ ngơi một khắc, bắt đầu vòng thi thứ ba.

Mãi đến bốn rưỡi chiều, tất cả mới thi xong .

Tô Hà uống mạnh mấy ngụm nước nghỉ ngơi một lát, đưa danh sách thành tích cho Cát tri huyện.

Danh sách ba tờ, đây là xếp hạng theo thứ tự khảo thí, Cát tri huyện xem qua đại khái, hài lòng gật đầu.

“Hà Hoa, ngươi về nghỉ ngơi hai ngày , danh sách cứ để sư gia sắp xếp dán thông báo là .”

Tô Hà liền dứt khoát cáo từ, nàng quả thật mệt rã rời, ngày mai nàng một lời nào.

“Hà Hoa, ở đây.”

Vương Tân đợi Tô Hà ở cổng nha môn, đợi lên xe ngựa liền đưa về nhà. Vì quãng đường xa, Tô Hà chỉ ngậm một viên kẹo bạc hà, nhắm mắt dưỡng thần.

Về đến nhà, cơm canh cũng chuẩn xong, sáu món mặn và một món canh, Liễu Bạch còn món bánh ngô bắp (ngọc mễ bặc bặc) mà Tô Hà yêu thích nhất.

“Nước bạc hà nguội.”

Liễu Bạch múc một bát lớn đưa cho Tô Hà, Tô Hà uống cạn mấy ngụm lớn, cái đầu căng thẳng lập tức thư giãn, cả phấn chấn trở .

“Sống .”

Tô Hà vốn tưởng giám khảo thể nhẹ nhàng hơn một chút, nào ngờ cũng mệt đến thế.

Nàng ghế dài ở giữa sân nghỉ ngơi, bảo năm Vương Tân ăn .

Mộc Đầu lo lắng tỷ tỷ: “Tỷ, tỷ trúng nắng ?”

Tô Hà nghiêng đầu an ủi : “Không , tỷ tỷ chỉ là quá mệt vì giám khảo hai ngày nay thôi, nghỉ một lát là .”

Gà Mái Leo Núi

Mộc Đầu đưa tay sờ trán tỷ tỷ, thấy nhiệt độ bình thường, lúc mới yên tâm bếp ăn cơm.

Tô Hà cứ thế thả lỏng hai mươi phút, cảm thấy năng lượng trong hồi phục một chút, dậy bếp. Lúc ăn gần xong.

Tô Hà cầm lấy một cái bánh ngô bắp định ăn, kết quả Liễu Bạch đưa tay ngăn .

“Cái nguội , trong nồi còn cái nóng, để lấy cho ngươi.”

Vương Tân chăm chú tay của hai , ánh mắt ngẩn , giây liền chằm chằm Liễu Bạch.

Trong đầu nghĩ nhiều, nhiều điều từng bỏ qua nay chợt hiện mắt.

Tô Hà vui vẻ cầm lấy cái bánh ngô bắp nóng hổi mà gặm, vị ngọt thơm của ngô bắp lập tức khiến nàng cảm thấy đói.

“Hà Hoa tỷ, chúng hạng mấy?”

Vương Lương vô cùng tò mò, ba đầu thể nghỉ thêm một ngày, nếu lọt top ba, sẽ về thôn thăm nhà.

“Tân ca trong top ba, hai thì đều ở hạng mười mấy.”

Vương Tân gật đầu: “Xem thể về thôn .”

 

Loading...