Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-04-25 22:06:13
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Binh hồi thành
Ba bước cửa ngửi thấy mùi cơm quen thuộc, Tô Hà còn ngửi thấy cả mùi canh cá thơm lừng.
Nàng bỗng dưng đói đến phát hoảng, Mộc Đầu múc sẵn nước chờ đợi.
“A tỷ, biểu ca, hai mau rửa tay, ăn cơm , nước tắm tụi con đun sẵn . Tỷ, nước nóng trong mộc dũng cũng đổ đầy, chờ tỷ ăn xong thì mau nghỉ ngơi.”
Đứa nuôi uổng công. Tô Hà dùng xà phòng thơm rửa sạch tay xong liền lao bếp ăn uống.
Liễu Bạch chỉ xới cơm cho tất cả , mà còn chu đáo múc cho ba một bát canh cá.
“Ta và Mộc Đầu ăn . Mấy món các ngươi cứ ăn hết , ăn xong thì tắm rửa.”
Ba mệt đến mức còn sức để chuyện. Vương Lương ăn liền ba bát cơm mới cảm thấy như sống .
“Bạch ca, may mà và Mộc Đầu, thật là mạng mà. Trận mưa đá hại c.h.ế.t , mệt đến mức thở nổi, tay cũng rách hết .”
Vương Lương đưa lòng bàn tay cho xem, nó dằm gỗ đ.â.m rách nhiều chỗ.
Gà Mái Leo Núi
Lúc , một vết thương tím bầm.
“Ngày mai chúng mang theo vải băng, quấn c.h.ặ.t t.a.y . Lương T.ử tay thương , ngày mai nhất định cẩn thận, những vật dính m.á.u tuyệt đối đừng chạm . Dễ nhiễm trùng.”
Vương Lương liền căng thẳng, chỉ đến lây nhiễm ôn dịch, chứ nhiễm trùng là từ ngữ gì.
Cánh tay Vương Trí cũng cứa một vết, giờ cũng lo lắng vô cùng.
“Hà Hoa tỷ, tỷ vải băng ? Chúng .”
“Ta , ngày mai sẽ đưa cho các . Ta ăn no , tắm đây.”
Tô Hà lâu mệt đến thế . Giờ nàng ăn no chỉ ngủ ngay lập tức, nhưng ngửi thấy mùi hôi , nàng chỉ đành cố gắng chống cơn buồn ngủ để tắm .
Nửa canh giờ , Tô Hà giường và ngủ ngay lập tức.
Hai Vương Trí thấy Tô Hà phòng ngủ, liền thản nhiên tận dụng đêm tối tắm rửa bằng nước giếng ngay bên cạnh giếng.
Mộc Đầu nghiêm nghị canh ở cửa phòng tỷ tỷ. Đệ sợ tỷ tỷ đột nhiên , hai bên giếng vấy bẩn mắt.
Cứ như Mộc Đầu vẫn yên tâm, thỉnh thoảng thúc giục hai .
“Hai tùy tiện dội sơ qua là , ai thèm quan tâm hai tắm rửa sạch sẽ .”
Vương Trí và Vương Lương , gian nhào tới Mộc Đầu. Hai kéo luôn Mộc Đầu giếng để tắm.
Mộc Đầu hề phòng dội cho một nước giếng lạnh buốt. Nhìn hai biểu ca đáng ghét, bắt đầu phản công.
Liễu Bạch lặng lẽ cửa phòng Tô Hà, ba đ.á.n.h trận nước.
Một lát , cửa chính đột nhiên mở . Ba bên giếng hề , Liễu Bạch nhanh ch.óng chạy tới xem, hóa là Vương Binh đang dắt ngựa trở về.
Câu đầu tiên Vương Binh, đầy bùn đất, với Liễu Bạch là.
“Tiểu Bạch, gì ăn ?”
Vì đường quan đạo băng đá kịp dọn dẹp, Vương Binh mất gấp đôi thời gian mới thành.
Nếu Sở Sở lo lắng đói bụng, nhét cho một gói điểm tâm, chịu nổi nữa .
“Có, bánh màn thầu, bánh bao thịt đảm bảo no bụng.”
Ba Vương Trí thấy đại ca trở về, mừng rỡ khẽ gọi.
Lúc ba cuối cùng cũng kết thúc trận chiến, quần áo xúm xít vây quanh Vương Binh ríu rít.
Tô Hà, chìm giấc mộng, dường như cảm nhận khí vui vẻ trong sân, khóe môi hé nở nụ ngọt ngào.
Sáng sớm hôm , Tô Hà thấy Vương Binh bước khỏi phòng ngủ nam nhân bên cạnh, nàng mới chợt nhớ chuyện thăng chức còn với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-319.html.]
“Binh ca, thăng chức . Sau vụ thu hoạch mùa hè, tám mươi công nhân tạm thời đều thuộc quyền quản lý của . Tri huyện Cát vị trí tổ trưởng tiểu đội của , tự quyết định xem nên giao cho ai.”
Lời thốt , Vương Trí và Vương Lương đều như nổ tung.
“Chọn , Binh ca, lớn hơn Lương t.ử, để .”
Vương Lương suýt lời phát biểu vô liêm sỉ của Vương Trí cho tức c.h.ế.t. Tại cứ lớn tuổi hơn là thăng chức?
“Nói bậy! Ta nhanh nhẹn hơn nhiều, nếu chọn thì chọn . Nếu tin, hỏi Hà Hoa tỷ mà xem, thủ của hơn , cưỡi ngựa cũng nhanh hơn, thi cũng xếp hạng cao hơn , nên chọn .”
Hai hôm qua còn hợp sức trêu chọc Mộc Đầu, giờ phút cãi ầm ĩ. Vương Binh lúc hồi thần , dùng một câu để kết thúc trận chiến.
“Đừng ầm ĩ nữa. Chúng dựa thực lực để tổ trưởng tiểu đội.”
Vương Lương đắc ý Vương Trí.
“Tiểu đội của chúng chính là Hứa Văn Trác. Hắn là thứ tám trong kỳ thi , hơn nữa thủ giỏi, mạnh hơn cả hai .”
Lúc đến lượt Vương Lương ngây . Tại đại ca chọn ngoài?
“Chúng thăng tiến quá nhanh, dễ khiến khác ghen ghét. Nếu hai thực sự thực lực xuất chúng thì , nhưng trong đội ngũ tạm thời, hai chỉ tính là trung bình. Chúng thể quá nổi bật.”
Vương Binh giải thích cho hai , Tô Hà cũng thấy hợp lý.
“Binh ca lý. Tri huyện để Binh ca tự quyết định, rõ ràng là thử thách chúng . Vị trí , cả hai đều thể đảm đương. Sau cố gắng lên. Hai nâng cao thực lực, tương lai sẽ vô lượng.”
Tô Hà nhẹ nhàng an ủi hai . Vương Trí và Vương Lương cũng là lời khuyên. Một lát , hai như chuyện gì xảy mà bếp uống cháo.
“Bạch ca, gói đồ của bỏ thêm vài cái bánh bao thịt , tự thưởng cho .”
Vương Trí gào lên, cầm lấy bánh màn thầu mà gặm. Nhìn vẻ hung hăng đó, vẻ vẫn còn chút phục.
Mọi ăn sáng xong, Tô Hà lấy những dải vải chuẩn sẵn trong phòng, chia cho mỗi một ít.
Mọi giúp đỡ băng bó hai tay, xách theo một túi vải lớn . Những dải vải đều Tô Hà mua là vải trong chuyến thuyền.
Sau khi định cư ở thôn Thanh Sơn, Chu thị dẫn dùng hơn nửa vải để may quần áo. Hai cuộn vải còn Tô Hà tìm cơ hội cất gian. Vốn dĩ mua với giá rẻ, nên giờ dùng cũng thấy tiếc.
Bốn cùng đến chợ. Lần vì Vương Binh quản lý bộ đội ngũ công nhân tạm thời, nên mỗi đều chia vài dải vải.
Mọi cảm ơn, bắt đầu bận rộn dọn dẹp.
Một ngày nhanh ch.óng trôi qua, bến tàu cuối cùng cũng dọn sạch sẽ. Vương Trí bến tàu đổi diện mạo , trong lòng vô cùng tự hào.
“Nhìn xem, khu vực là do đó. Ta dọn sạch cả mùn cưa vụn , ai thể so sánh với chứ!”
“Đồ ngốc nghếch!”
Vương Lương lườm Vương Trí một cái, lười biếng thèm để ý đến .
Tô Hà im lặng tiểu thanh niên mặt mày kiêu ngạo. Nàng hiểu ai tẩy não , ngây ngô đến .
Điều khiến nàng nhớ hồi nhỏ, khi cô giáo chủ nhiệm khen ngợi giẻ lau sạch sẽ, nàng phấn khích đến mức nào. Vào mùa đông lạnh giá, tay nàng cóng đỏ rực khi giặt giẻ mà vẫn hớn hở.
Bây giờ nghĩ thật ngu ngốc. Tô Hà Vương Trí ngốc nghếch dễ thương, giống như đang chính hồi còn nhỏ .
“ , dọn dẹp sạch sẽ nhất. À, ngày mai bắt đầu từ việc sát sinh gà cá đều do hết. Ta trong nhà chúng chỉ là chăm chỉ nhất.”
Tô Hà xong liền về nhà. Nàng lớn tuổi , thể so bì với đám thanh niên . Nàng nhanh ch.óng về ăn cơm ngủ thôi.
Vương Trí nghĩ đến việc sát sinh gà chắc chắn sẽ thấy m.á.u, nhất thời cảm thấy choáng váng đầu óc.
“Đừng mà, Hà Hoa tỷ, sát sinh gà. Tỷ gọi Vương Lương , thích việc đó nhất.”
Vương Lương xông lên đá cho một cái, miệng mắng mỏ ngừng.
“Cái đồ vương bát đản, đừng nhắc đến . Ta sợ m.á.u. Hà Hoa tỷ bảo , cứ thành thật mà . Sau sẽ giám sát .”
Vương Binh vòng qua hai , nhanh ch.óng đuổi kịp Tô Hà. Hai bắt đầu bàn luận về nguyên nhân thăng tiến và kế hoạch tiếp theo.