Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 334: Nam Tầm Gặp Vận Rủi Lớn

Cập nhật lúc: 2026-04-25 22:06:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau nửa canh giờ, đội ngũ của Nam Tầm mới tiếp tục khởi hành.

Lần la, quả nhiên nhanh hơn một chút, nhưng vì lượng la nhiều, phía vẫn còn nhiều đội ngũ dựa phu xe kéo xe. Chỉ là, vì hai kéo như , nay ba quản lý lương thực của một chiếc xe thô sơ, nên ít nhiều cũng đỡ vất vả hơn nhiều.

Vương Thành đoàn Nam Tầm xa, mới cất tiếng hô hào đội xe của tiếp tục tiến lên.

Vương Lương than vãn với hai ca ca của , “Tên họ Ngô lẽ nào là đồ ngốc? Họ còn nhiều bộ như , tại mua một ít xe thô sơ của chúng ? Như thể thuê thêm la, tốc độ của họ sẽ còn nhanh hơn nữa. Dù chúng cũng cần dùng nhiều xe thô sơ đến .”

Vương Bân , hiệu cho Vương Lương nhỏ .

“Đừng xen chuyện khác, dẫn đầu, gì thì tính nấy. Xảy chuyện gì cũng là chịu trách nhiệm. Không liên quan gì đến Quảng Nguyên chúng . Ngày mai dậy sớm lên đường, tăng tốc thêm một chút.”

Vương Lương hắc hắc, vui vẻ đáp lời.

Sáu ngày , đoàn Vương Bân trở Túc An. Sau khi trả ngựa, Vương Thành dẫn Vương Bân bái kiến Tri huyện Túc An là Tề đại nhân.

“Đại nhân, Quảng Nguyên chúng thuận lợi giao lương thực và quân nhu cho Kim Tướng quân. Đây là văn thư do Kim Tướng quân ký, xin đại nhân xem qua.”

Tề Tri huyện tò mò nhận lấy xem xét, xem xong liên tục khen ngợi.

“Tốt lắm, Quảng Nguyên các ngươi . Xem Kim Tướng quân hài lòng.”

Vương Thành cung kính dâng lên bảy mươi lăm lượng bạc thu , “Đại nhân, đây là...”

Vương Thành đại khái giải thích chuyện mượn la, “Chúng cũng lo lắng bên Nam Tầm lỡ việc vận chuyển lương thực, nên cho họ mượn năm mươi con la. Xin đại nhân thứ tội.”

Tề Thành Minh bật , đám Quảng Nguyên thật là khéo léo.

“Được, chuyện . Chờ đội ngũ Nam Tầm về, sẽ bảo sư gia tính toán với nha hành (cơ quan thuê mướn).”

Gà Mái Leo Núi

Những con la vốn là do Tề Thành Minh gom góp , vì , bạc cũng từ chối.

Mặc dù mỗi con la thuê một ngày chỉ tốn một tiền bạc là đủ, Tề Thành Minh với tư cách là Tri huyện Túc An cũng sẽ tham lam tiền ít ỏi , nhưng bảo chủ động trả thì thể. Số tiền còn coi như phí giới thiệu, trong nha môn cũng thể chia chác một chút.

Vương Thành và Vương Bân bẩm báo xong, cẩn thận cất văn thư cáo lui. Những phu xe đều là Túc An, lúc hết . Bốn mươi của Quảng Nguyên bọn họ thì tiếp tục lên đường.

Trong lúc Vương Bân nha môn, Vương Trí dẫn Vương Lương tiễn biệt Tiêu đầu của Tiêu cục, tiện thể trả nốt phần tiền còn .

“A Trí, bạc đừng đưa nữa. Vốn dĩ quãng đường , chúng chỉ một nửa, vả thức ăn nước uống dọc đường đều do các chi trả, phần còn cứ bỏ qua .”

Tiêu đầu lên tiếng tên là Trịnh Lợi, chính là tên bổ khoái trốn thoát khỏi Lăng Gia Thôn để báo quan. Lúc , hai Vương Trí đầy vẻ thiết, ha hả từ chối.

“Không , dùng tính mạng bảo vệ chúng , hai trăm lượng thì là hai trăm lượng. Trịnh ca, nếu cảm thấy ngại, tính rẻ cho chúng một chút là . Số bạc cầm lấy. Bằng , thể về giao nộp công việc.”

Vương Trí hì hì nhét bạc lòng Trịnh Lợi.

“Các vị, chúng xin phép khởi hành đây. Hữu duyên gặp .”

Vương Trí dứt khoát dẫn rời , họ còn mua chút lương thực để tiếp tục hành trình.

“A Lợi, đám quả là hào sảng.”

Trịnh Lợi cảm thán gật đầu. Chuyện ở Lăng Thôn đây rõ, đám đáng để kết giao.

“Đi thôi. Huynh cũng bôn ba một tháng , chúng về chia bạc, sớm về nhà nghỉ ngơi.”

Trịnh Lợi dẫn trở về Tiêu cục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-334-nam-tam-gap-van-rui-lon.html.]

Bên , Vương Thành cùng những khác nhanh ch.óng mua sắm lương thực lên đường.

Ngay trong cùng ngày, đội vận lương Nam Tầm bao phen trắc trở, cuối cùng cũng đến Hoàng Diệp Trấn.

Mặt Kim Tướng quân đen như than củi. Nếu bộ đội vận lương đều trì hoãn, cũng gì, dù đường gặp chút trắc trở chậm trễ là chuyện bình thường, nhưng đội vận lương Quảng Nguyên quá mức hiệu quả. Nhanh hơn đội Nam Tầm tới chín ngày. Cùng một quãng đường mà thể nhanh hơn nhiều như , ai dụng tâm, ai lơ là, là rõ.

Ngô Kiến Kim Tướng quân mặt đầy sát khí, rụt rè co rúm một bên, còn chút vẻ kiêu căng nào khi Vương Thành.

“Kiểm hàng!”

Kim Tướng quân lạnh lùng lệnh. Chốc lát , binh sĩ giận dữ chạy đến báo cáo.

“Tướng quân, bọn họ dùng gạo cũ, ít nhất là gạo từ hai năm . Gạo chỉ cần bóp nhẹ là vỡ vụn, còn bốc lên mùi mốc.”

Kim Tướng quân xoẹt một tiếng lao về phía Ngô Kiến. Ngô Kiến đám binh sĩ trừng mắt , sợ đến mức dám thở mạnh, cuống quýt tìm cớ bào chữa.

“Đại nhân, gì cả! Ta chỉ phụ trách vận chuyển lương thực, , ! Chắc chắn là đám Quảng Nguyên ! Bọn họ chắc chắn đ.á.n.h tráo lương thực của chúng . Chúng dùng, á!”

Kim Tướng quân chỉ dùng một tay nhấc bổng Ngô Kiến lên, đó nặng nề quăng mạnh ngoài.

“Ngươi coi là kẻ ngu ngốc ? Bao tải của Nam Tầm các ngươi là bao tải thô thông thường, bao tải của Quảng Nguyên căn bản giống. Ngươi là kẻ tiểu nhân đê tiện, cho rằng khác cũng như ngươi! Nam Tầm các ngươi dám lừa gạt , mối nợ ghi nhớ. Người , mang hết lương thực ! Lần Nam Tầm hề vận chuyển lương thực tới, sẽ tâu lên Hoàng thượng sự thật. Ta cho các ngươi hai tháng, lập tức bổ sung lương thực còn thiếu. Nhớ kỹ, gạo mới thu hoạch!”

Kim Tướng quân hừ lạnh một tiếng, lập tức lệnh cho binh sĩ quyền tịch thu luôn cả xe cộ.

Còn la, cũng trưng thu.

Tại cổng thành Hoàng Diệp Trấn, chỉ còn đội vận lương với vẻ mặt ngơ ngác.

Họ còn thể gọi là đội vận lương nữa, chỉ là một đám .

Không còn một chiếc xe nào.

“Ta, xe của , la của !”

Ngô Kiến ngờ đám binh sĩ biên phòng kiêu ngạo đến thế, chỉ lấy lương thực mà còn cướp sạch la và xe thô sơ của họ. Vậy thì họ về đây?

Một tháng , Vương Bân cùng những khác nhà nghỉ ngơi một tuần, mới tin đội ngũ Nam Tầm mới về tới Túc An huyện.

Nghe Tề Tri huyện ở Túc An nổi trận lôi đình, hạ lệnh tống giam đám bổ khoái Nam Tầm đại lao.

Không chỉ năm mươi con la, mà còn nhiều xe thô sơ mất. Phu xe vận lương của họ, tới ba bệnh mà c.h.ế.t. Những còn cũng gầy trơ xương, chỉ còn thoi thóp.

Ngô Kiến kẻ lòng lang sói , chỉ thuê năm cỗ mã xa cho đội Nam Tầm . Phu xe vận lương còn , bộ dựa đôi chân mà chạy.

Cát Tri huyện tin cũng chấn động, Nam Tầm chắc là phát điên ? Tuy những phu xe đều xuất từ nhà nghèo, nhưng họ dù thấp kém thế nào cũng là lương dân. Ăn đủ no đành, cớ để kiệt sức đến c.h.ế.t.

Sau khi Vương Bân ba trở về nha môn báo cáo, Vương Thành đích dẫn các bổ khoái tới cảm ơn Vương Bân.

“Bân Tử, chúng đến đây để cảm tạ . Nếu nhờ đề nghị Quảng Nguyên chúng tự vận lương, chúng đám ngốc nghếch Nam Tầm hãm hại . Bọn quả thực gì.”

Vương Thành nghĩ đến tên cháu Ngô Kiến là nổi nóng. Kẻ hại c.h.ế.t bao nhiêu sinh mạng.

Các bổ khoái phía Vương Thành đều là những cùng chuyến , cũng hết sức hòa nhã cảm ơn ba Vương Bân. Trong đó Vương Tam cùng đội với Vương Thành.

Người chính là cùng phỏng vấn với Tiền Kha và đạt kết quả phỏng vấn tương tự. Khi , từng nghi ngờ Tô Hà chấm điểm công bằng, ngày thường cũng chẳng vẻ mặt hòa nhã gì với ba Vương Bân, nhưng vì chuyện vận lương mà xem Vương Bân như nhà.

 

Loading...