Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 337: Trang điểm Đào Hoa

Cập nhật lúc: 2026-04-25 22:06:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Hà hì hì khỏi thư phòng, ngang qua phòng của sư gia, liền thấy Trần Thật vẫn đang nghiêm túc xem sổ Khảo cần.

Tô Hà vội vàng bỏ chạy. Nàng cần tra Khảo cần, nhưng ở khả năng liên lụy.

May mà ba của xin nghỉ. Tô Hà nha môn lạnh lẽo lắc đầu, quả thật hôm nay quá ít .

Xem sẽ một lượng lớn phê bình .

Tô Hà thầm mặc niệm cho họ hai giây, tan nha.

Giờ còn sớm, Tô Hà nghĩ về nhà cũng chỉ ngẩn , bèn dạo phố.

Các cửa hàng gần nha môn đều tương đối sạch sẽ, cửa cũng tiểu quán nào, so với bến tàu thì vẻ lạnh lẽo hơn nhiều.

Nơi đây vì nha môn quản lý nghiêm ngặt cho phép hàng rong buôn bán. Chẳng qua những sống gần đây đều là gia đình giàu , những nhà sẽ mua đồ ăn vặt bên ngoài, nếu ăn thì cũng đến t.ửu lầu.

Muốn mở cửa hàng ở đây, nhất định là loại sang trọng.

Tô Hà xem qua, những cửa hàng như chi phí quá cao. Tuy họ cũng khả năng , nhưng cần thiết đầu tư quá nhiều ngay từ đầu.

Tô Hà thích sự bền vững, từng bước một từ nhỏ phát triển thành lớn.

Lần Tô Hà tìm môi giới. Nàng chạy chậm về phía , xuyên qua phố trung tâm, dọc theo con hẻm tắt đến con phố náo nhiệt nhất, Xương Minh phố.

Con phố nối liền Trường Thủy bến tàu và Hành Dương bến tàu.

Nơi lúc nào cũng đông đúc, nên mở cửa hàng phố chắc chắn là kiếm tiền, dĩ nhiên giá thuê cũng rẻ.

Gà Mái Leo Núi

Tô Hà ngắm, thấy một cửa hàng bán hạt dẻ, nàng mua một túi ăn.

Trên con phố thỉnh thoảng thấy thùng rác, thùng đan bằng tre, hình tròn màu xanh nhạt, luôn khiến Tô Hà cảm thấy một thở hiện đại.

Tô Hà ném vỏ hạt dẻ tích thùng, đầu tiếp tục nghiên cứu các cửa hàng phố .

Đa phần là tiệm ăn, riêng bán kẹo đường năm cửa hàng, đó là còn tính đến những quầy hàng nhỏ.

Ngoài đồ ăn, còn hiệu vải, tiệm phấn son, tiệm trâm cài, quán , ngân hàng, tiệm tạp hóa, khách điếm, tiệm cầm đồ, tiệm lương thực.

Tô Hà dành một canh giờ nhanh một vòng, đó bắt đầu xem các tiệm phấn son. Các tiệm phấn son ở bến tàu chung khác biệt là mấy, hai tiệm lớn hơn, bên trong ngoài phấn son cho phụ nữ còn dụng cụ trang điểm, ví dụ như gương, lược, v.v.

Tô Hà hỏi thăm các quầy hàng ven đường, những tiệm phấn son ở đây, mỗi tiệm đều mở nhiều năm.

Để thể vững ở bến cảng nhiều năm, chỉ dựa khách quen là đủ, nhất định vài mặt hàng đắt khách để định nguồn khách.

Tô Hà mua hết tất cả các món bán chạy nhất của từng tiệm son phấn, đắm trong niềm vui của một vị khách hàng.

Lại thêm một canh giờ trôi qua, nàng mới mang theo một đống đồ trang điểm về Tô Trạch.

Liễu Bạch sớm nấu xong cơm và chờ đợi nàng.

“Tiểu Bạch, rửa tay chúng dùng bữa thôi.”

Tô Hà đặt hết đồ trang điểm chiếc ghế giữa sân, đó dùng hương di t.ử rửa tay thật kỹ.

“Hôm nay ở nha môn nhiều việc lắm ?”

“Không nhiều lắm, hai ngày nay lẽ cần đến nữa, thi đạt điểm tuyệt đối .”

Liễu Bạch hề ngạc nhiên, mỉm chúc mừng Tô Hà.

“Ngươi tìm đến Cát tri huyện để tự tiến cử khảo quan nữa ?”

“Không , lúc đến Trần Thật đại nhân cũng ở đó. Cát tri huyện bảo thuộc lòng mặt Trần đại nhân, trôi chảy, Trần đại nhân liền đạt điểm tuyệt đối.”

Tô Hà hớn hở tự xới cho một bát cơm. Gạo thời cổ đại tuy năng suất cao nhưng chất lượng hảo hạng, vô cùng thơm ngon.

“Lát nữa dùng cơm xong, sẽ trang điểm ở ngoài sân.”

“Được, cần giúp nàng khiêng bàn trang điểm ngoài ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-337-trang-diem-dao-hoa.html.]

“Không cần, sẽ tự chuẩn .”

Tô Hà ăn cơm nhanh, bắt đầu sắp xếp các món đồ trang điểm mà mua.

Túi đồ trang điểm tổng cộng ba loại: một loại là phấn nền (đế trang), thứ hai là phấn má (yên chi), thứ ba là chì kẻ mày, đương nhiên ở đây chúng gọi là chì kẻ mày mà gọi là X X đại.

Tô Hà mua tất cả các loại đại thị trường.

Ăn uống no nê, nàng bắt đầu công việc. Đầu tiên là rửa mặt, đó là cấp ẩm. Món Tô Hà tự chuẩn , chính là thạch lô hội từ cây lô hội.

Đây là bậc vương giả trong việc dưỡng da, cấp ẩm và phục hồi. Dùng trong mùa hè tuyệt, tiếc là Tô Hà quá nhiều việc nên quên bẵng , giờ thì mùa hè sắp trôi qua .

Bỏ lỡ một khoản tiền kiếm , Tô Hà tiếc nuối lắc đầu, sai Liễu Bạch lấy thêm một thùng nước để dự phòng cho nàng.

Đầu tiên là dưỡng da bằng lô hội trong mười phút, đó bắt đầu đ.á.n.h lớp nền.

Tô Hà dùng phấn gạo, thứ thể thế, còn phấn chì độc nên nàng tuyệt nhiên mua.

Ở đây dụng cụ hiện đại, Tô Hà trực tiếp dùng ngón tay thoa phấn, thoa thật tỉ mỉ bắt đầu kẻ lông mày.

Dáng mày của nàng , nên chỉ cần nhẹ nhàng tô đậm thêm một chút.

Sau đó là phấn má, đây mới là phần trọng yếu, nếu bỏ qua bước , những nam nhân thô thiển sẽ cho rằng nàng trang điểm.

Yên chi thời cổ đại thể dùng son môi, cũng thể thoa lên hai gò má.

Tô Hà nhập gia tùy tục, dùng một hộp cho cả hai mục đích.

Liễu Bạch lặng lẽ một bên quan sát. Nhìn thấy khuôn mặt vốn trắng mịn hồng hào của Tô Hà dần dần thêm màu sắc. Ban đầu chỉ thấy nàng trắng hơn, nhưng khi Tô Hà thoa xong yên chi, đầu về phía Liễu Bạch, cả Tô Hà đổi .

Bộ váy áo màu vàng nhạt, kết hợp với lớp trang điểm đậm đà rực rỡ, khiến thiếu nữ vốn thanh thuần trở nên kiều mị và quyến rũ. Mái tóc b.úi tròn cao càng tăng thêm một phần khí.

Tô Hà một tiếng, cánh hoa đào nơi khóe mắt nàng cũng như bung nở. Liễu Bạch cảm thấy mùa xuân trở về.

“Đẹp ? Đây gọi là trang điểm Đào Hoa. Ta mất nhiều thời gian để vẽ hai bên khóe mắt.”

Tô Hà thấy Liễu Bạch phản ứng gì, liền soi gương trái ngắm , lâu trang điểm, thế nàng thấy khá lòng.

Chỉ là lớp trang điểm thể giữ bao lâu.

Tô Hà quyết định mấy ngày sẽ thử các kiểu trang điểm khác .

“Vô cùng xinh .”

Phản hồi chậm rãi vang lên từ một bên.

mà, vốn dĩ nàng , cần đến những thứ son phấn .”

Liễu Bạch một cách nghiêm túc, Tô Hà đương nhiên cảm thấy thỏa mãn. Tuy nàng thường ngày phần xuề xòa, nhưng nghĩa là nàng thích cái , chỉ là nàng quá lười biếng.

Chẳng gì thơm tho bằng việc ngủ nướng cả.

“Tiểu Bạch, nếu thế nhân đều suy nghĩ như ngươi, thì các tiệm son phấn đóng cửa hết .”

“Sẽ đóng cửa , bởi vì họ đều . Nàng đang tìm một cửa hàng để mở tiệm ?”

Tô Hà lời của Liễu Bạch chọc : “ , hiện tại việc gì lớn, nghĩ chẳng Tình Tình mở tiệm son phấn . Sáng nay xem mặt bằng . Phố Trung Tâm quá xa hoa, hợp với chúng , bến cảng thì quá ồn ào, hơn nữa một cửa tiệm nào trống cả.”

“Ngày mai sẽ cùng nàng xem xét, nên ở gần bến cảng một chút thì , hoặc nàng thể đến nha môn huyện hỏi thử xem.”

Liễu Bạch giúp nàng đưa ý kiến. Các cửa hàng ở đây phần lớn là của tư nhân, nhưng cũng nhiều nơi do nha môn huyện quản lý. Tô Hà vốn là của nha môn, đương nhiên sẽ thêm một vài tiện lợi so với thương nhân bình thường.

Nghĩ đến đây, mắt Tô Hà sáng rực. Nàng định lập tức đến nha môn hỏi thăm, nhưng nhớ lớp trang điểm mặt , Tô Hà quyết định để ngày mai hẵng .

Tô Hà cất gọn hộp son phấn của , đó nhờ Liễu Bạch cùng mang trong phòng.

Lớp trang điểm , nàng định hai canh giờ nữa sẽ kiểm tra , xem xét hiệu quả giữ lớp trang điểm.

 

Loading...