Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 352: Vương Hoa Hoa Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 2026-04-26 22:21:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng chốc lát chỉ còn Mã thị và Miêu Miêu, Liễu Bạch để một câu dặn dò 'hãy nghỉ ngơi thật ', cùng lui .
“A tỷ, mệt ? Nếu mệt thì ngủ thêm chút nữa nha.” Miêu Miêu cẩn thận giường, ngủ cùng tỷ tỷ.
Tô Hà thì vẫn , chỉ là cánh tay thật sự đau, nàng cũng sợ tay trái của sẽ phế, cho nên nàng ngoan ngoãn, gì cũng cần giúp đỡ.
“Được.”
Tô Hà , giọng của nàng cũng cần dưỡng .
“Hà Hoa, hai đứa cứ ngủ , sẽ bên cạnh canh chừng.”
Mã thị giúp hai chị em đắp chăn cẩn thận, bên cạnh may vá.
Gà Mái Leo Núi
Cứ như dưỡng bệnh bảy ngày, Tô Hà thật sự chịu nổi nữa, bèn cố sức xuống giường.
Tô Hà bầu trời trong xanh, nước mắt nóng hổi lưng tròng, cuối cùng nàng cũng thể ngoài dạo .
“Hà Hoa, thăm nương và Duyệt Nhiên ? Hiện giờ bọn họ đang tỉnh.”
“Được.”
Yến Chi dìu Tô Hà chầm chậm , phía còn Miêu Miêu và Liễu Nương theo cùng.
“Hà Hoa, con ngoài .”
Ngoại tổ phụ và Vương Phú Quý nửa tháng nay đều khỏi nhà, chỉ ở nhà trông chừng Chu thị và Duyệt Nhiên. Giờ thấy Tô Hà đến, họ kích động tiến lên nghênh đón.
“Gầy nhiều , ngoại tổ mẫu và cữu mẫu con đều nhắc đến con đấy, .”
Ngoại tổ mẫu thấy động tĩnh, vội vã , thấy Hà Hoa Yến Chi đỡ, mắt rưng rưng. Đứa trẻ , gầy nhiều đến thế.
“Hà Hoa, Duyệt Nhiên vẫn khỏe lắm, mới tỉnh dậy. Ngoại tổ mẫu dẫn con xem, con đừng chuyện nữa, giữ gìn giọng cho .”
Tô Hà định khoe thử giọng của , liền ngăn . Thôi , tạm thời kẻ câm .
Tô Hà mỉm với ngoại tổ mẫu, gật đầu bước nhà.
Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi m.á.u tanh nhàn nhạt. Tô Hà Chu thị giường, bà đang dịu dàng nàng.
“Hà Hoa, đây.”
Tô Hà mở miệng tươi, xuống bên cạnh giường, tiếng động gọi một tiếng, Cữu mẫu. Chu thị đương nhiên thấy , bà Tô Hà vì quá mệt mỏi, ngay cả giọng cũng ảnh hưởng nên thể cất lời.
“Hãy Duyệt Nhiên , để nó dưỡng lão cho con.” Chu thị nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Hà, trịnh trọng .
“Mục đại phu , thể lao lực, chỉ thể chậm rãi tĩnh dưỡng. Đứa bé , là con kéo nó từ chỗ Diêm Vương gia về, nó chính là con của con. Sau để nó theo con.”
Tô Hà ngây Chu thị.
“Hà Hoa, cữu cữu con, ngoại tổ phụ con, tất cả đều đồng ý . Hiện giờ, chỉ còn thiếu ý kiến của con thôi.”
Tô Hà cảm thấy một vật mềm mại lướt qua mặt , nàng khẽ nghiêng đầu. Duyệt Nhiên nhỏ bé thơm mùi sữa đang áp nàng, ê a gọi, nàng theo bản năng đưa tay chạm , nhưng tay giơ lên nửa chừng thì thể nhấc lên nổi nữa.
Không còn cách nào, nàng đành tiểu gia hỏa mỉm , hy vọng Duyệt Nhiên nhỏ bé thể hiểu , biểu tỷ yêu quý nó.
“Duyệt Nhiên, để Hà Hoa biểu tỷ nuôi , ?” Yến Chi ghé gần với .
Tiểu Duyệt Nhiên dường như hiểu, vui vẻ múa tay múa chân, hướng về phía Tô Hà mà "ao ô ao ô" ngừng, trông như trò chuyện cùng Tô Hà.
Mọi đều bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-352-vuong-hoa-hoa-xuat-hien.html.]
“Đứa trẻ quả là hiểu chuyện, Hà Hoa biểu tỷ con là .” Ngoại tổ mẫu nắm lấy đôi chân nhỏ bé đang đạp loạn xạ của tiểu Duyệt Nhiên, cảm nhận cú đạp mạnh mẽ đó, cảm giác truyền đến từ bàn tay nhắc nhở bà, đây là một đứa trẻ khỏe mạnh.
Tô Hà mỉm , đó dùng chân chạm nhẹ Miêu Miêu, lặng lẽ chuyện với . Miêu Miêu gật đầu, ghé đến bên cạnh Yến Chi .
“Biểu tỷ, vết thương của cữu mẫu sạch mỗi ngày, gần đây cữu mẫu tiêu thế nào, thuận lợi ? Ta cái ...” Miêu Miêu lấy hai ống t.h.u.ố.c thụt (khai tắc lộ) đưa cho Yến Chi, dạy nàng cách dùng cho Chu thị.
Yến Chi nghiêm túc, cũng hề ngại loại chuyện . Kể từ khi nàng tự tay khâu vết thương cho mẫu, nàng bạo dạn hơn nhiều, hành sự càng lúc càng nhanh nhẹn, tháo vát. Người trong thôn thầm thì rằng, Yến Chi hành sự càng lúc càng giống Hà Hoa.
Yến Chi đây là đồ vật của Hà Hoa, bao gồm cả những thứ Hà Hoa lấy trong ngày sinh nở hôm đó, cứu nương nàng, cứu . Những thứ như , nàng từng thấy bao giờ. Nàng theo bản năng thu hết những thứ còn , để khác cơ hội tiếp xúc. Giống như hôm thuyền, nàng che giấu cho , sẽ ai chuyện .
Mọi đang đùa giỡn Duyệt Nhiên, đợi đến khi Chu thị và Duyệt Nhiên đều mệt mỏi, họ cũng tản .
Tô Hà về nhà ngay, nàng còn ghé qua nhà Kim thị một lúc, Đại Sơn đang b.ú sữa ‘quang quang’. Tiểu t.ử là tham ăn, Tô Hà chút lo lắng, khẩu phần sữa của Duyệt Nhiên nhà họ giữ .
“Đại Sơn thật sự ăn khỏe, may mà Văn Nương đủ sữa, Duyệt Nhiên cũng sẽ ăn no thôi.” Kim thị híp mắt .
Tô Hà hài lòng gật đầu, cái đầu Đại Sơn đang toát mồ hôi vì ăn, nàng lắc đầu rời . Vẫn là Duyệt Nhiên nhà họ tú khí hơn, còn Đại Sơn trông thật ngốc nghếch.
Tô Hà khỏi cửa còn định đến phòng Vương Tình Tình xem thử, nhưng Liễu Nương ngăn .
“Hà Hoa, nên nghỉ ngơi .”
Tô Hà bĩu môi về nhà, cái cuộc sống thật dễ chịu chút nào.
Không chỉ là thể ngoài quá lâu, mà khẩu phần ăn mỗi ngày của nàng cũng thanh đạm vô cùng, ngay cả đường cũng ăn nhiều. Bởi vì lúc nàng dựa khác để đ.á.n.h răng, ăn đường việc đ.á.n.h răng càng tốn công sức, quá phiền phức.
Cứ thế chịu đựng thêm ba ngày, Vương Tân trở về.
“Muội, ngày mốt Liễu Bạch cùng Hà lão đại sẽ đưa Mộc Đầu thi, cứ yên tâm. Ngoài , Lão thái thái Triệu phủ còn mang đến một xe đầy đồ bổ, cho dưỡng thể.”
“Được.”
Tô Hà lúc thể mở lời, chỉ là giọng vẫn còn khàn khàn.
Vương Tân yếu ớt chịu nổi gió, chuyện cũng dám lớn tiếng.
“Hôm nay xảy một vụ trộm cắp, nhân chứng, cần tìm vẽ phác họa chân dung. Hà Hoa, tìm thế ?”
Tô Hà gật đầu, ba chữ.
“Vương Hoa Hoa.”
Vương Tân chút kinh ngạc, nhưng sẽ hỏi, Hà Hoa là ai thì chính là đó.
“Vậy đón nàng thành ngay đây. Sở Sở một tiểu trạch gần nha môn, cứ để Hoa Hoa ở đó. Ngoài , Sở Sở cũng sẽ đến ở, để hai thể nương tựa lẫn .”
Vương Tân vốn nghĩ là Hạnh Hoa sẽ , Hạnh Hoa là nữ nhân ở một cũng tiện chen chúc với mấy nam nhân như bọn . Hắn bàn với Sở Sở, để Hạnh Hoa ở trong căn nhà Từ Ngọc tặng. Sở Sở và cũng sẽ ở trong đó. Như vợ chồng bọn cũng nửa tháng mới gặp một . Hạnh Hoa cũng một nơi an tiện lợi để ở. Lần đổi , cũng tương tự như , Hoa Hoa quen thuộc hơn, hồi nhỏ cùng lớn lên.
Tô Hà suy nghĩ một lúc gật đầu đồng ý.
Nàng sớm đoán sẽ ngày , bởi khi xác nhận Hạnh Hoa thích hợp, nàng nghĩ sẵn thế.
Trong nhiều nàng dạy, vị trí thứ nhất đương nhiên là Hạnh Hoa, nhưng Tô Hà chắc chắn sẽ chọn nàng . Vị trí thứ hai là Yến Chi, hiện tại Yến Chi đang ở trong thôn, Tô Hà cũng để nàng ngoài.
Người thứ ba chính là Vương Hoa Hoa. Kỹ thuật vẽ của nàng chỉ thể là bình thường, nhưng thể phủ nhận sự cần cù của nàng. Kể từ khi học vẽ từ Tô Hà, nàng từng bỏ bê một ngày nào, hiện giờ, cũng sáu phần công lực của Tô Hà.
Tô Hà vẽ một bức tranh chỉ cần mười lăm phút, Vương Hoa Hoa cần nửa giờ, nếu đạt đến bảy phần trình độ, cần kéo dài thêm một khắc.
Sau khi Tô Hà đích kiểm tra và thấy hài lòng, nàng tiết lộ ý định để Vương Hoa Hoa họa sĩ ở huyện nha. Bởi lúc Vương Tân đến nhà Vương Lão Lục tìm Vương Hoa Hoa, Vương Hoa Hoa cũng hề cảm thấy bất ngờ.