Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 373:. Cố nhân trở về

Cập nhật lúc: 2026-04-26 22:23:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hàng ngũ tiến lên nhanh, chẳng mấy chốc đến lượt Đại Sơn. Chỉ thấy múc một ít Bingsan, dùng thìa nhỏ nghiền nát từng chút một.

Sau đó trải đều một lớp nho khô, rắc lên một lớp sơn vụn mịn, tiếp đến là đậu phộng giã.

Xong xuôi, Đại Sơn còn cẩn thận lắc đều sang trái sang , ý đồ cố gắng nới thêm chút gian.

Chờ lắc cho ý, bắt đầu rắc trái cây: nho, việt quất, dưa hấu.

Đột nhiên, Đại Sơn bất động, chăm chú trái cây trong bát, hiển nhiên là phát hiện vấn đề.

Chỉ thấy u oán liếc Miêu Miêu một cái, nhỏ giọng lầm bầm.

"Biểu cô đúng là cắt trái cây. Nho chỉ bỏ hạt thôi thì đủ, cắt nhỏ hơn mới ."

Động tác rõ ràng như , Miêu Miêu thể thấy. Nàng xắn tay áo lên định xông tới, nhưng Tô Hà ngăn .

"Cứ kệ , xem thể thêm bao nhiêu thứ."

Vì tỷ tỷ xem, Miêu Miêu hạ tay áo xuống, nàng nhẫn nhịn một chút.

Phía bên , Đại Sơn cau mày suy nghĩ một lát, cẩn thận đặt bát xuống, bàn tay nhỏ mũm mĩm lấy nho bắt đầu xé.

Chẳng mấy chốc, tất cả nho đều biến thành những hạt nhỏ bằng hạt đậu nành.

Sau đó Đại Sơn bắt đầu thêm nguyên liệu lên , từng lớp từng lớp.

Nhìn kim tự tháp mà Đại Sơn tự tay tạo mặt bát, Miêu Miêu kêu lên thất sách. Không ngờ chiếc bát nông chứa nhiều đến , khác gì hai bát chứ.

Tô Hà khuôn mặt nhỏ nhắn đang buồn bực của , bật thành tiếng.

"Đây là thành quả Đại Sơn tự kiếm bằng trí tuệ của , cứ để ăn , lát nữa vận động nhiều thêm chút là . Đi thôi, chúng cũng ăn."

Miêu Miêu lời khuyên, theo tỷ tỷ hai chọn nguyên liệu.

Đại Sơn bên cẩn thận di chuyển đến vị trí của , vui vẻ chào hỏi các bạn đồng hành, bắt đầu ăn.

"Đại San~, Bingsan của ngươi cao quá trời luôn."

Bảo Nhi trong miệng còn đầy Bingsan, năng lắp bắp nhưng Đại Sơn vẫn hiểu .

Đại Sơn hề hề , khoe khoang .

"Cái nghiên cứu mấy tháng trời đấy. Chỉ chờ đợi ngày hôm nay thôi. Giá mà ăn hai bát như thế nữa thì , Bảo Nhi, nếu ăn hết, đổ bát , giúp giải quyết."

Thạch Đầu liếc một cái, với Bảo Nhi: "Bảo Nhi ăn hết thì đưa cho , giúp giải quyết."

Đại Sơn kinh ngạc trưởng ruột của : "Ca, như ?"

Thạch Đầu bình thản : "Nương cho phép ngươi ăn quá nhiều, hơn nữa Bảo Nhi chắc chắn sẽ đưa cho . Ngươi tin thì hỏi xem."

Đại Sơn đầu Bảo Nhi. Bảo Nhi chậm rãi ăn xong Bingsan trong miệng, ngây ngô với : "Ta giữ cho Thạch Đầu ca ca."

Đại Sơn phục, cố gắng tranh thủ cho : "Ta còn định mua tượng đường cho , còn mua cả cái chai xinh nữa, chọn ?"

" đây là thứ đền cho mà, thể tính ? Thạch Đầu ca ca đối với nhất. Huynh là một trưởng hư!"

Đại Sơn chỉ cảm thấy n.g.ự.c đ.â.m một nhát d.a.o, suýt chút nữa ngất xỉu. may mắn , miệng vặn chạm kim tự tháp Bingsan của , lập tức chữa lành.

Hừ, cho thì thôi, dựa chính mà ăn no.

Đại Sơn "ào" một miếng, đỉnh tháp liền biến mất.

Tô Hà đối diện Đại Sơn, chỉ Đại Sơn ăn Bingsan mà cũng cảm thấy khẩu vị mở rộng.

Có lẽ vì ăn quá nhiều nguyên liệu ngọt, Đại Sơn yêu cầu thêm một miếng Bingsan nhỏ để trung hòa vị ngọt.

Tên nhóc năng hùng hồn, lý lẽ.

"Ăn Bingsan sẽ béo, đây là Cô cô Hà Hoa , đều nhớ rõ! Ta thêm đồ ngọt, chỉ ăn trong bát của , chỉ xin một miếng Bingsan thôi, chỉ một miếng nhỏ!"

Đại Sơn ôm bát Bingsan của , đáng thương Tô Hà.

"Đại cô, cho thêm một chút nữa . Ta ăn khoai tây, khoai lang lát cũng chỉ ăn một chút."

Tô Hà hiệu cho Miêu Miêu múc cho Đại Sơn một muỗng. "Ăn xong lát nữa tản bộ. Ngươi nhiều hơn khác hai khắc (30 phút)."

Đại Sơn vui vẻ đưa bát , miệng hứa hẹn: "Ta ăn xong sẽ ngay, bảo giám sát ."

Thạch Đầu bên cạnh trợn trắng mắt, bộ thêm hai khắc cùng tên thối tha , tức c.h.ế.t mất.

Đợi bọn trẻ ngoài hết, Tô Hà tự bữa tối.

Một nồi mì sợi kéo tay lớn, thức ăn kèm là thịt thái sợi xào với cà chua cùng rau xanh, cải thảo. Ngoài còn một món thịt kho tàu.

Hà Trang bên vô cùng mát mẻ, nên ăn thịt kho tàu cũng cảm thấy ngán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-373-co-nhan-tro-ve.html.]

Ăn xong còn thể ngoài chơi. Lúc trời vẫn còn sáng, bờ ao xem cá.

Năm ngoái Tô Hà cho xây một cái ao ở cổng lớn, còn tìm hai am hiểu từ chỗ Lão phu nhân đến nuôi nhiều cá trong đó. Bây giờ thể bắt lên ăn .

"Chúng bắt chừng bốn con cá, thả chậu gỗ cho chúng nhả hết bùn đất, sáng mai sẽ nấu canh cá, ăn kèm với bánh ngô."

Đại Sơn chảy nước dãi ngang qua, hưng phấn đề nghị:

"Biểu cô, bắt thêm hai con nữa , ăn nguyên một con."

Miêu Miêu phản đối, ăn cá cũng béo.

"Được, Cô cô sẽ dành riêng cho ngươi một con."

Đại Sơn giơ tay hoan hô, tay suýt nữa quật Thạch Đầu. Thạch Đầu tức giận kéo sang đường khác.

"Ngươi thành thật một chút, còn hai khắc nữa mới hết giờ."

Bọn trẻ ở Hà Trang tổng cộng nửa tháng. Giữa chừng Vương Thịnh còn đến đưa nguyên liệu nấu ăn một , tiện thể kiểm tra tiến trình giảm cân của nhi t.ử.

Vương Thịnh nghiêm khắc theo chỉ thị của Văn Nương, đo vòng eo, vòng chân của nhi t.ử, còn cả cằm của . Không tệ, cân nặng kiểm soát, vòng eo thậm chí còn giảm xuống. Có thể giao phó .

Gà Mái Leo Núi

"Phụ , thể tiếp tục ở Hà Trang ?"

Đại Sơn mong chờ phụ ruột, Vương Thịnh hài lòng gật đầu.

"Được, kiểm soát lắm, ngươi cứ ở , về với nương ngươi."

"Ô! Đi ăn chiều thôi!"

Đại Sơn vui vẻ chạy . Giờ chiều tới, hôm nay là sữa khoai viên và chè trái cây. Hắn sớm nghĩ kỹ cách trình bày .

Vương Thịnh mắng một tiếng "thằng nhóc thối tha", tự đ.á.n.h xe ngựa về nhà.

Khi ngang qua quán , Yến Chi gọi .

"Đại ca, Trần Văn đến , tìm Hà Hoa tỷ."

Trần Văn? Vương Thịnh chút mơ hồ, đây là ai?

Yến Chi bước tới nhắc nhở: "Là cháu ngoại của Trần Lão phu nhân đó. Ở Mai thôn chúng từng cứu ."

Vương Thịnh lúc mới nhớ . "Vậy với Hà Hoa. Ta mới từ Hà Trang tới."

Vương Thịnh vội vã ngược .

Trần Văn bên đang cách đó xa, lặng lẽ đ.á.n.h giá quán rộng lớn .

Hắn tòng quân ở biên quan năm năm . Lúc biên quan thái bình, mới về thăm nhân.

Suốt đường cưỡi ngựa phi như điên, khi ngang qua quán liền thể tiếp nữa. Mùi thơm của thức ăn khiến vô thức xuống ngựa.

Lâu như trở về, sự phát triển của Quảng Nguyên khiến kinh ngạc. Nơi một khu chợ nhỏ từ khi nào ?

Tấm biển hiệu lớn đề 'Quán Trà Số Một'.

Nói là quán , nhưng đại đầu bếp chuyên xào nấu, còn nhiều món ăn mà từng thấy qua.

Cách đó xa còn một cửa hàng son phấn. Hai đang ở cổng lớn trát trét lên mặt. Trần Văn chỉ tò mò một lượt, đó tới nơi mùi thơm nồng nhất.

"Đây là gì?" Trần Văn cách đó xa đ.á.n.h giá, vật trong chảo dầu là gà ?

"Đây là món tủ của quán chúng , Gà Chiên. Khách quan, dùng thử một con ? Ta thấy ngài lạ mặt, ha ha, sẽ giảm giá hai phần mười cho ngài, bốn trăm tám mươi văn. Nếu sợ ăn hết, thể gọi nửa con . Tháng chúng hoạt động, sẽ tặng ngài một cốc nước ô mai chua."

Trần Văn Tiểu nhị nhiệt tình chào mời, rút túi tiền : "Cho một con, thể tặng hai cốc ?"

"Văn thiếu gia?" Yến Chi bên cạnh quan sát hồi lâu, lúc mới thăm dò hỏi một câu.

Trần Văn kinh ngạc nàng, trong đầu đang cố nhớ từng gặp mặt khi nào.

"Thiết Đầu! Mau tới đây!"

Trần Văn Thiết Đầu đang chạy tới, ký ức xa xưa lập tức ùa tâm trí. , Lão lão (Ngoại tổ mẫu) , Hà Hoa tỷ tỷ và bọn họ dừng chân ở thôn ngoại thành.

"Văn thiếu gia, ngươi đến ăn cơm ? Đi, ngươi theo , dọn cho ngươi một chỗ."

Thiết Đầu vô cùng nhiệt tình, cứ như thể họ vẫn là những bạn nhỏ cùng ăn kẹo mạch nha ngày xưa.

"Thủy Sinh, tìm cho ngựa ăn chút thức ăn, đó mang một con Gà Chiên tới, bưng hết các món tủ của quán đây."

Thủy Sinh hì hì đồng ý, gọi tới dắt ngựa, tự lấy thức ăn.

Lúc Tô Hà đến, Trần Văn nhét xong cả một con Gà Chiên bụng. Lúc đang 'ực ực' uống nước ô mai chua.

"Ngươi cứ uống thoải mái, uống xong đưa ngươi một cốc nữa, bảo đảm đủ." Tô Hà tới gần thì thấy Thiết Đầu như .

 

Loading...