Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 374:. Ra ngoài đi dạo một chuyến đi

Cập nhật lúc: 2026-04-26 22:23:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Văn thiếu gia, ngươi xin nghỉ phép thăm ?" Tô Hà tự mang một chiếc ghế tới xuống, chuyện phiếm với Trần Văn.

Hiển nhiên Trần Văn thấy Tô Hà vui mừng. Lúc dậy cung kính hành lễ với Tô Hà.

"Hà Hoa tỷ, vẫn đích đến tạ ơn tỷ. Ta theo về Quảng Nguyên bao lâu thì đưa biên quan ."

Tô Hà đ.á.n.h giá Trần Văn. Lúc sớm thoát khỏi vẻ trắng trẻo ngây ngô, trở nên gầy gò cao ráo, thoáng chốc trưởng thành. Bỏ qua vết dầu mỡ nơi khóe miệng, lúc miễn cưỡng xem là một lớn.

"Ta mà. Ta từng Lão phu nhân nhắc tới. Nghe ngươi ở biên quan chăm chỉ, nương ngươi và Lão lão đều tự hào về ngươi."

Tô Hà cảm nhận sự tôn kính của Trần Văn dành cho nàng, trong lòng vô cùng vui mừng, nhiệt tình mời ăn uống.

"Đây đều là mấy món ưa chuộng nhất, Lão lão của ngươi đặc biệt thích ăn. , còn hai hũ đồ , lát nữa ngươi mang về cho Lão lão ."

Tô Hà Trần Văn đến, khi lên xe ngựa mang theo hai hũ bơ đậu phộng. Nàng đoán chừng nếu mang tặng thì Trương Từ sắp tới đòi nữa, lúc vặn, tìm một tên lao động miễn phí.

"Vâng, Hà Hoa tỷ. Bây giờ là Ngũ trưởng , quản năm lận. Trần thúc thúc , qua hai năm nữa thể Quản đội, quản năm mươi ."

Trần Văn hớn hở chia sẻ tin của với Tô Hà.

"Chúc mừng ngươi, đạt tâm nguyện. Ta tin rằng ngươi nhất định thể Đại tướng quân. Rồi vì nương ngươi mà giành tước vị Cáo mệnh phu nhân."

Trần Văn Tô Hà đến đỏ mặt. Tướng quân , từng lén lút nghĩ đến, đó là mục tiêu cuối cùng của .

Ba trò chuyện một lát, Trần Văn cố gắng dậy chuẩn rời .

"Hà Hoa tỷ, đây. Thiết Đầu, ba tháng nghỉ phép, sẽ tìm cơ hội đến tìm các ngươi chơi."

"Không cần tìm , ngươi chắc chắn sẽ đến. Trần Lão phu nhân tháng sẽ đến quán . Lão phu nhân thường ở nửa tháng đấy."

Thiết Đầu vẻ mặt kinh ngạc của Trần Văn, cảm thấy vô cùng buồn .

"Lão phu nhân là khách quen của chúng ."

Cuối cùng, Trần Văn vẫn đeo gói đồ Tô Hà đưa, .

Tô Hà bóng lưng Trần Văn đang xa mà trầm tư. Xem tình hình biên quan hơn nhiều, nếu Trần Văn cũng thể trở về .

Ngày hôm Tô Hà liền về thành, Liễu Bạch ở trong thôn, phụ trách huấn luyện tập trung cho bọn trẻ.

Lúc Vương Tân sống cùng với bọn họ, bởi vì Sở Sở về thôn chăm con, còn Vương Hoa Hoa thì chuyển đến khu ký túc xá nhân viên mới xây của huyện nha để ở.

Cho nên Vương Tân dứt khoát về Tô Trạch.

Liễu Nương và Tô Hà về nhà bữa tối, vặn kịp lúc dùng cơm.

Liễu Nương bếp bắt đầu hâm nóng thức ăn, bữa đầu tiên họ về thành thường là dùng những món mang từ thôn lên, như sẽ nhanh hơn.

“Tỷ, tỷ về sớm như ?”

Mộc Đầu chút tò mò, thường thì tỷ sẽ ở thành một tháng mới về.

“Trần Văn trở về, lẽ hai ngày nữa sẽ tìm chơi.”

“Ta ý tứ của , biên quan hiện tại vẫn yên , Mộc Đầu, cùng Khuất Thanh và Từ Văn Viễn du học ?”

“Du học?”

Mộc Đầu kinh ngạc tỷ tỷ. Du học là tính bằng năm đấy!

còn chuẩn Hương thí nữa.”

“Lần đầu thi, cơ hội đỗ cao , huống hồ còn hai năm nữa mới tới kỳ thi đầu tiên, thể ngoài chơi một chuyến, tỷ tỷ sẽ xuất bạc. Các theo của tiêu cục, thế nào?”

Tô Hà thẳng thắn cắt đứt ảo tưởng của . Càng lên cao càng khó thi, vọng tưởng đầu đỗ, cơ bản là cửa.

“Đệ mới mười bảy tuổi, ngày nào cũng ru rú trong cái huyện thì ích gì chứ? Đệ quan ? Hãy xem Đại Ung , tự trải nghiệm phong tục tập quán ở khắp nơi, xem bá tánh nghĩ gì. Rốt cuộc họ cần một vị Phụ mẫu quan như thế nào.”

“Hoa nhi, bên ngoài bây giờ loạn lắm, chỉ ba đứa trẻ chúng nó ngoài, sợ là .”

Vương Tân gầy gò của , khuyên Tô Hà nghĩ .

“Biểu ca, nhận sự đổi của thời tiết ?”

Gà Mái Leo Núi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-374-ra-ngoai-di-dao-mot-chuyen-di.html.]

Vương Tân chút mơ hồ, quả thực nhận .

“Thời gian ban ngày rút ngắn .”

Vương Trí đột nhiên một câu, Tô Hà gật đầu bổ sung.

“Nếu thời tiết phục hồi bình thường thì may mắn, nhưng nếu đêm dài hơn ngày, thì sẽ đáng sợ. Các ngươi thử nghĩ xem, tại phần lớn hung thủ đều hành ác ban đêm?”

“Ta tính toán thời gian, năm nay và năm thời gian ban ngày sẽ tương đối bình thường. Mộc Đầu, nếu ngoài, thì là hai năm , muộn hơn nữa tỷ tỷ cũng đồng ý.”

Tô Hà cũng cố chấp theo ý , nàng đương nhiên vẫn tôn trọng suy nghĩ của .

“Tỷ, ngày mai hỏi A Thanh và Văn Viễn, , thể chuyện với bọn họ ?”

Tô Hà gật đầu, nàng vốn định với Tri huyện .

“Có thể , nhưng đừng tuyên truyền ngoài, e rằng sẽ gây hoảng loạn.”

Mộc Đầu lo lắng hỏi.

“Tỷ, chúng nên chuẩn những gì đây?”

Mọi đều Tô Hà, lặng lẽ chờ đợi nàng .

“Chuyện tích trữ các loại thức ăn thì cần nữa, đồ thắp sáng cũng nghĩ tới. Sau sẽ để cùng nến, cứ chờ vụ thu hoạch mùa thu thì bắt đầu .”

“Ngoài , nếu thời tiết thật sự phát triển theo hướng Cực Dạ, hy vọng tạm thời chúng sẽ sống chung một chỗ.”

“Sau đó, hãy chuẩn thêm một dụng cụ phòng . Ví như cung tên, d.a.o găm. Các ngươi đao lớn do nha môn trang , trong tình huống bình thường đều thể tự bảo vệ .”

“Trong thôn quá thiếu v.ũ k.h.í . Ta sẽ nghĩ cách .”

Tô Hà nhớ tới hai hòm binh khí mà thu trong mật thất nhà Kim Địa chủ, lúc nguy cấp thì thể dùng .

“Ngày mai sẽ cùng các ngươi tới nha môn, chuyện với Cát Tri huyện.”

Tô Hà tính toán ghé qua Triệu phủ một chuyến nữa, với Trần thị một tiếng, nhân tiện hỏi xem mua d.a.o găm đồ gì tương tự .

“Trước vụ thu hoạch thể thu hoạch quả ? Hái sớm chút sẽ yên tâm hơn. Chúng thể dồn ngày nghỉ , những ngày đó về nhà giúp đỡ.”

Vương Tân nguyên liệu nến, hận thể lập tức về hái.

“Không , quả tới lúc đó mới chín. Cây ô du cao, chúng còn tìm những trèo cây nữa.”

Liễu Nương ở trong thôn lâu, quen thuộc hơn với đám trẻ ở thôn Biên Quan.

“Thôn Biên Quan nhiều trẻ con, thể gọi chúng tới . Trả cho chúng mười đồng một ngày là , hái đầy hai giỏ, nếu hái thêm, mỗi giỏ thể cộng thêm năm đồng. Làm nhiều hưởng nhiều.”

Tiền công còn rẻ hơn so với suy nghĩ, Tô Hà quyết định theo Liễu Nương.

“Tô Hà tỷ, tỷ còn chuẩn công cụ ? Là loại gì ? Cứ giao cho bọn , bọn cũng góp chút sức.”

Đối mặt với đại sự như thế , hiếm khi Vương Lương nghiêm túc đến .

“Làm nến cần dùng vải xô tương đối nhiều, còn thì dùng sàng tre . Còn…”

Tô Hà cầm cuốn sổ nhỏ, giảng giải quá trình chế tạo cho . Trong phòng một nhà, ai ngốc đến mức tuyên truyền chuyện ngoài. Nếu , cũng đợi nhà chuẩn xong xuôi .

“Ngoài , chúng đến tiệm tạp hóa mua thêm một ít nến dự trữ , đợi về thôn sẽ mang .”

“Được, ngày mai chúng mua. À , Hoa Hoa thì ? Cũng để nàng ở cùng chúng ư?”

Tô Hà lắc đầu, sự tình còn đến mức đó.

“Tạm thời cần, ngày mai với nàng về tình hình, đợi đến khi thời tiết bất thường hãy gọi nàng tới ở cùng chúng .”

“A tỷ, về sách đây.”

Mộc Đầu đột nhiên cảm thấy vô dụng, chỉ thể chăm chỉ sách thôi.

“Ôi, xem một lát ngoài tản bộ đó.”

Tô Hà dặn dò một tiếng để rời , nàng tiếp tục cùng bàn bạc việc phân công nhân sự.

 

Loading...