Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 409

Cập nhật lúc: 2026-04-26 23:04:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Duyên Phận Thật Khéo

“Việc nào thể lường , thấy, hai con nàng vẫn là may mắn.”

Tô Hà thành khẩn chúc mừng: “Vậy , chúc mừng hai con nàng đoàn tụ. Ta quấy rầy hai nghỉ ngơi nữa, xin phép về .”

“Hà Hoa, nàng đừng , chuyện tìm nàng.”

“Nàng cứ .”

“Ta nàng cùng với đến Khâm Thiên Giám thăm phu quân.”

Tô Hà cạn lời vẻ mặt thẹn thùng của Kim Nam Châu.

Thật Lý Minh Phong điểm gì , từ khi thành nửa tháng, chỉ cần lộ mặt là cái vẻ sướt mướt , khiến Tô Hà nổi hết da gà.

“Nàng tìm nha của nàng cùng , còn chuẩn bài giảng nữa.”

“Các nha của đều chăm sóc nương , bọn họ rảnh. Hà Hoa, cầu xin nàng, ở đây chỉ mỗi nàng là bằng hữu thôi.”

Tô Hà hít sâu một , “Đến đó chỉ cho phép nàng ở hai khắc, nếu hết giờ sẽ chờ nàng .”

“Ta đảm bảo đúng giờ sẽ , phu quân cũng sẽ để lâu , tận tụy với công việc mà.”

Kim Nam Châu liên tục gật đầu, cùng Tô Hà mỗi một ngựa, thẳng đến Khâm Thiên Giám.

Bên , Miêu Miêu và Điềm Điềm dẫn Liễu Nương đến thư quán.

“Miêu Miêu, chưởng quỹ một cuốn sách về địa lý mới đến, lên lầu hai xem thử.”

“Được, chờ chọn xong thoại bản sẽ tìm .”

Điềm Điềm vui vẻ gật đầu, một bước lên lầu hai.

Còn Liễu Nương thì ở cùng Miêu Miêu chọn thoại bản.

“Điềm Điềm, đến .”

Điềm Điềm đầu , thiếu niên mặt, khẽ .

“Thật khéo nha, Tiểu Thất, tới giúp ca ca tìm thoại bản ?”

Tiểu Thất đỏ mặt gật đầu, “Những cuốn chọn, ca ca đều hết . Ca ca bảo chọn thêm vài cuốn nữa.”

Điềm Điềm đôi tay trống của thiếu niên, “Đệ vẫn chọn ? Lầu hai thoại bản , tiểu di của đang chọn ở lầu , nhanh lên đó.”

“Không , chọn xong . Ta nghĩ thời gian còn sớm nên lên lầu hai dạo chơi một chút. Muội vẫn mua địa vực chí , gần đây mới hai cuốn mới đến, lúc thấy.”

Mắt Điềm Điềm sáng rực lên, nàng hưng phấn .

“Ở ? Ta xem thử.”

“Ngay giá sách ngoài cùng kìa, một cuốn về hải ngoại, chắc chắn sẽ thích.”

Điềm Điềm theo xem, mới phát hiện hai cuốn sách đặt ở tầng cao nhất của giá sách, với chiều cao hiện tại của nàng thì thể với tới.

“Chưởng quỹ thật là buôn bán gì cả, sách mới đặt cao như .”

“Ta giúp lấy, hai cuốn đều khá , thể mang về dần.”

Tiểu Thất cao hơn Điềm Điềm một cái đầu, là một thiếu niên cao lớn, vì thế lấy sách hề tốn sức.

Điềm Điềm nhận lấy sách, lập tức mở xem vài trang, quả nhiên là những nội dung nàng từng qua.

“Tiểu Thất, đa tạ . Ta lấy cả hai cuốn .”

Tiểu Thất ngượng ngùng , "Muội thích là , chưởng quỹ , tháng còn sách mới về, lúc đó nhớ ghé qua xem nhé."

“Được, Tiểu Thất, đây, tìm tiểu di của .”

“Được, hẹn gặp .”

Tiểu Thất Điềm Điềm vui vẻ xuống lầu, ngoài cửa sổ lầu hai nàng cùng hai xa, lúc mới xuống lầu trả tiền.

“Ta bảo ngươi đặt sách mới ở vị trí dễ thấy nhất ? Ai bảo ngươi đặt lên cùng?”

Chưởng quỹ tiễn khách xong, gọi tiểu nhị đến, nhíu mày hỏi.

“Chưởng quỹ, ạ, rõ ràng đặt ở giữa giá sách đầu tiên ngay lối . Có thể là khách xem xong đặt nhầm chỗ .”

Tiểu nhị vô cùng vô tội, "Ta chắc chắn là đặt ở giữa."

Chưởng quỹ còn định nữa, thấy khách bước xuống, lập tức nở nụ tươi.

“Tiểu Thất, chọn sách xong ?”

Tiểu Thất thẹn thùng gật đầu, "Chưởng quỹ, tính luôn hai cuốn cho , đóng gói cùng với những cuốn . Lần lầu hai sách mới nhất định báo cho ."

Chưởng quỹ sảng khoái, "Đệ yên tâm, nhất định sẽ sai báo cho . Hai cuốn sách chỉ về hai bộ, một khách mua . Các ngươi quả là mắt ."

Tiểu Thất mím môi , đưa bạc chuẩn sẵn cho chưởng quỹ. Hắn ôm sách rời .

Một tháng , Điềm Điềm lên lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-409.html.]

“Ôi Tiểu Thất, cũng tới mua sách , thật là khéo.”

“Thật khéo nha Điềm Điềm, chưởng quỹ sách mới đến. Ta tới xem thử.”

“Vậy tìm ?”

“Tìm , dẫn xem.”

Tiểu Thất đưa sách cho Điềm Điềm, chủ đề ấp ủ từ lâu trong lòng.

“Hai cuốn sách xong ? Ta thấy đó một nơi tóc vàng hoe, mắt xanh biếc.”

Điềm Điềm ngẩng đầu Tiểu Thất, "Đệ cũng mua ? Ta , nơi đó gọi là Anh Cát, sách bọn họ tiếng chim. Ta thật sự họ như thế nào."

“Ta trong Công Bộ , học sẽ dạy .”

“Thật ? Vậy cố gắng học nha.”

Lần Điềm Điềm ngay, hai bên bàn sách lầu hai, cùng thảo luận về câu chuyện trong sách.

Thoáng cái trôi qua hai tháng nữa, y phục mùa đông của đều may xong, sắp sửa đến Tết Nguyên Đán .

Hôm đó, Tô Hà hiếm hoi cùng Điềm Điềm và Miêu Miêu đến thư quán.

“A tỷ, chúng là khách quen của thư quán , chưởng quỹ sách chúng mua thể giảm giá hai thành, lát nữa tỷ chọn xong thì cùng thanh toán với chúng nhé.”

Miêu Miêu bên cạnh tỷ tỷ, hưng phấn báo cáo tin tức lành .

“Tiểu nhị của thư quán gõ cửa nhà chúng hôm qua ?”

, giờ chưởng quỹ sách mới đều sẽ báo cho chúng .”

Tô Hà thương yêu hai tiểu , đoán chừng trong mắt chưởng quỹ thư quán, hai chính là hai con mồi béo bở.

“Thoại bản của tới ?”

“Còn một nửa là xong . Nhanh thôi.”

Tô Hà cạn lời nên lời, đây là tuyệt tác kinh thiên gì, ròng rã nửa năm trời mà mới xong một nửa.

Liễu Nương cũng nhịn , Điềm Điềm cũng bụm miệng trộm.

Miêu Miêu phục, "Cả đời chỉ một cuốn thôi, đương nhiên cân nhắc kỹ lưỡng. Cuốn của là để truyền đời đó."

"Ha ha ha ha ha ha."

Tô Hà nhịn bật , nàng chẳng ưu điểm gì khác, chính là tự tin.

"Hừ, nỗi nhục ngày hôm nay, Tô Miêu nhất định ghi lòng tạc ."

Miêu Miêu dậm chân, bỏ tự xông thư quán.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha."

Đáp nàng là tiếng lớn hơn của Tô Hà.

Liễu Nương vội vàng đuổi theo Miêu Miêu, còn Tô Hà thì chậm rãi cùng Điềm Điềm.

“Biểu di, học cưỡi ngựa xong , khi nào di dạy thứ khác?”

Điềm Điềm mong đợi Tô Hà, "Năm nhé. Nếu vẫn còn tâm nguyện."

Tô Hà xoa đầu Điềm Điềm, dịu dàng .

Đứa trẻ , từ khi đến Kinh Thành chuẩn đủ thứ cho việc biển, sự dụng tâm kém gì Mộc Đầu học hành, Tô Hà cũng ngăn cản nàng nữa.

Điềm Điềm vô cùng vui mừng, cáo biệt Tô Hà lên lầu hai.

Tô Hà một thong thả dạo chơi ở lầu một.

Thư quán khá lớn, Tô Hà cưỡi ngựa xem hoa dạo quanh một khắc, thấy buồn chán liền lên lầu.

“Hello, là như thế ?”

, . Đây nghĩa là chào .”

“Ta còn học thêm vài từ nữa. Ví dụ, quả táo. Apple (Ai-pơ).”

Gà Mái Leo Núi

“Apple? Dị nhân cũng ăn quả táo ?”

, nơi họ ở cũng , ngoài đôi mắt và màu tóc, kỳ thực họ giống chúng .”

da chúng đen như họ, thấy một loại dị nhân, cứ tới đêm là tàng hình.”

“Ta cũng , còn da trắng như tuyết nữa. Bọn họ ai nấy đều cao lớn, còn cao hơn tới hai cái đầu.”

Tô Hà thấy Điềm Điềm kinh ngạc kêu lên, "Thật ? Đệ đủ cao , mà còn cao hơn hai cái đầu ? Thế chẳng thành khổng lồ ?"

“Là thật, hỏi qua quan viên từng biển, bọn họ thấy .”

Tô Hà hai đang thảo luận sôi nổi, lặng lẽ rời .

 

Loading...