Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 421
Cập nhật lúc: 2026-04-26 23:05:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sách Bán Chạy
Khi đến Kinh Thành, ngờ đến đón họ.
Kim Nam Châu phái ba chiếc xe tới, nhưng đ.á.n.h xe thấy đông như thì ngây , Tô Hà đành thuê thêm bốn chiếc xe ngựa bên đường, lúc mới sắp xếp thỏa tất cả và hành lý.
Đường đến Tô Trạch còn nửa canh giờ nữa, Tô Hà giới thiệu.
“Ta ở Kinh Thành còn một cửa hàng, sân cũng một đất để ở, ở bảy tám cũng , nam nữ mỗi bên một phòng, chen chúc chút là , nhưng mua xong thì cho thuê luôn.”
“Đây là... qua con đường là tới vị trí của học viện, đợi các ngươi nghỉ ngơi hai ngày dẫn các ngươi dạo.”
Vốn dĩ Tô Hà xin nghỉ nửa năm, giờ trở về, nàng dứt khoát dạy học, nhân tiện xem Mộc Đầu bọn chúng chuẩn đến .
Đợi đến khi đều mơ màng buồn ngủ thì Tô Trạch tới.
“Đến , đến .”
“Lão Lục Thúc, Yến Chi! Kim Nam Châu!”
Tô Hà vẫy tay chào , cửa nhà nàng mở, Tiểu Hồng Mã cũng trở về từ Tú Y Sở.
“Hà Hoa, tất cả các gian phòng đều đốt nóng lò sưởi, giờ nhiệt độ vặn. Hai cái nồi đều đang đun nước nóng, các con mệt , mau mau tắm rửa nghỉ ngơi ?”
Yến Chi tính toán thời gian Hà Hoa bọn họ sắp đến, hai ngày nay đều ở Tô Trạch dọn dẹp nhà cửa.
“Hà Hoa, nhà cũng nước nóng, các ngươi đông , một nửa sang nhà tắm ?”
Kim Nam Châu vô cùng nhiệt tình, nàng thích gia đình đông vui ấm áp như thế , nên nhịn cận.
Tô Hà những nhà còn vẻ rụt rè, khéo léo từ chối.
“Nam Châu, chúng cứ tắm trong phòng , trẻ con nhiều quá, cứ để chúng nó tụ tắm nhanh ngủ.”
“Được, sẽ mang nước nóng sang cho các ngươi.”
Kim Nam Châu , hàn huyên vài câu .
Văn Nương đợi mới hỏi.
“Cô nương chính là Đại Lệ công chúa mà ngươi ? Nhìn chẳng khác gì Đại Ung chúng cả.”
“Phải, nàng gả đến Đại Ung cũng hai năm , phục trang và cách ăn mặc cũng ngày càng giống chúng , bình thường thôi.”
Tô Hà xong thì giục nhanh ch.óng rửa ráy, nam một phòng, nữ một phòng.
Tắm xong đều ngủ .
Cứ thế dưỡng sức hai ngày, bắt đầu dạo Kinh Thành.
Người dẫn đường là Miêu Miêu, Điềm Điềm cùng Liễu Nương và Liễu Bạch, còn Tô Hà thì bận tối mắt tối mũi ở học viện.
Thẩm phu t.ử thấy Tô Hà trở về thì mừng rỡ vô cùng, Kỳ Sơn trưởng cũng thở phào nhẹ nhõm, hối hận khi đồng ý cho Tô Hà nghỉ phép nửa năm, Thẩm phu t.ử ngày nào cũng tìm , bảo gọi Tô phu t.ử trở về, Tô phu t.ử ở tận Quảng Nguyên, cách nào.
Thẩm phu t.ử thể chấp nhận lời giải thích , dọa gọi cha đến.
Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, tóc Kỳ Sơn trưởng rụng ít.
“Hà Hoa, cuối cùng cũng trở về, cha của Thẩm phu t.ử hôm qua tới , thật sự chịu nổi nữa, bắt đầu dạy học ngay ?”
Tô Hà gật đầu, “Dạy, thể dạy bất cứ lúc nào.”
Kỳ Sơn trưởng thấy liền nhanh ch.óng xếp lớp, chỉ tốn một khắc lấp đầy thời gian cả ngày của Tô Hà.
Tô Hà Kỳ Sơn trưởng còn xếp lịch ngày hôm , nàng bất đắc dĩ nhắc nhở, “Sơn trưởng, ngày mai đến Bạch Lộc Thư viện.”
“Chỗ nàng sẽ tự giải thích, đợi khi thi Hội kết thúc, hãy về đó.”
Tô Hà nghĩ cũng , “Vậy thì , tiết đầu tiên là lớp nào? Ta dạy đây.”
“Chính là lớp của Mộc Đầu bọn nó, , lát nữa sẽ gửi thời khóa biểu cả tuần cho .”
Tô Hà liếc thời khóa biểu, là lịch kín mít, thật đáng sợ, mau thôi.
Thoáng cái một tháng trôi qua, Văn Nương bọn họ dạo những nơi cần dạo, lúc đều an phận ở nhà cắt may quần áo, bàn bạc chuẩn mua sắm đồ Tết.
Miêu Miêu cuối cùng cũng thời gian cùng Điềm Điềm đến thư xá một chuyến.
“Ôi chao, Tô tiểu thư, Vương tiểu thư, hai vị cuối cùng cũng đến . Ta đến nhà hai vị tìm mấy mà gặp.”
Lưu chưởng quỹ thấy Miêu Miêu và Điềm Điềm, vô cùng phấn khích, lập tức ngoài chào hỏi.
Miêu Miêu mím môi , trong lòng đoán chẳng lẽ sách của nàng bán chạy lắm .
“Nhà chúng thích đến, thời gian đều bận rộn bầu bạn với họ, nên thời gian tới. Lưu chưởng quỹ, sách của bán thế nào ?”
“Ôi chao, chính là chuyện đây, cuốn sách hai tháng động tĩnh gì, tháng hiểu , một bán hết một trăm bộ. Ta đợi hai vị mãi thấy, chỉ thể tự bổ sung năm mươi bộ, hôm nay chỉ còn hai bộ. Ngày mai năm mươi bộ hàng về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-421.html.]
Miêu Miêu ha hả, cuối cùng nàng cũng một thứ vượt qua tỷ tỷ .
“Bổ sung thêm hàng, bổ sung thật nhiều, hết cứ lấy một trăm bộ , đúng , ngài bán với giá bao nhiêu ngân lượng?”
“Cuốn sách của cô chia hai tập Thượng và Hạ, hai cuốn là một bộ, ban đầu bán một lượng bạc, giờ bán một lượng hai tiền. Hì hì.”
Lưu chưởng quỹ đưa một bộ 《Hà Hoa Truyện》 cho Miêu Miêu xem.
Miêu Miêu cau mày nghĩ một lát, cảm thấy thế .
“Lưu chưởng quỹ, ngài tăng giá, thì nên đổi cách đóng gói, thể dùng giấy vàng để gói nữa. Ngài thể chuẩn hộp gỗ để đựng sách, như khi tăng giá cũng dễ dàng tìm lý do. Hơn nữa, loại đóng gói thông thường vẫn tiếp tục bán, để độc giả tự lựa chọn. Chúng mới bắt đầu, thể tùy tiện tăng giá.”
Lưu chưởng quỹ xong liền đồng ý, “Được, tất cả đều theo ý cô, những mua với giá tăng lên đây đều ấn tượng, đến lúc đó sẽ bổ sung hộp cho họ.”
“Được, tháng chúng sẽ quyết toán.”
Miêu Miêu thấy chưởng quỹ dễ chuyện như , vui vẻ chọn thoại bản.
Hiện giờ túi tiền của nàng rủng rỉnh, mua sách căn bản cần giá.
Lát nữa lâu kịch, đó đến tiệm kẹo mua kẹo hình cho đám củ cải nhỏ ở nhà ăn.
Điềm Điềm nghĩ đơn giản như Miêu Miêu, nàng thấy Lưu chưởng quỹ dễ tính như , chắc chắn là chỉ dẫn.
Điềm Điềm tưởng là do Hà Hoa dì dặn dò.
Thật là Trần Thực mua bộ sách đầu tiên từ một tháng , còn tiện miệng nhắc một câu rằng sách là của , Lưu chưởng quỹ xong sợ toát mồ hôi lạnh, cũng dám hỏi của Tú Y Lại vì sách. Chỉ coi như là thờ phụng tổ tông .
Những đầu tiên mua sách đều là quen Tô Hà.
Người ở Tú Y Sở tò mò Tô Hà Hoa một nữ t.ử khiến Trần Thực bằng con mắt khác, các phu t.ử và học sinh của hai học viện càng tò mò, thiên tài toán học Tô Hà Hoa lớn lên như thế nào.
Ngay cả Kim Nam Châu cũng phong phanh, mua một bộ về nhà.
Mãi cho đến Tết Nguyên Đán, Tô Hà mới cơ hội thở dốc, Miêu Miêu thấy tỷ tỷ ở nhà, hớn hở chạy tới chia sẻ tin vui.
“A tỷ, sách bán chạy lắm.”
“Sách gì?”
Tô Hà căn bản quên, nàng nhắm mắt trong sân tận hưởng sự yên tĩnh hiếm .
“Tác phẩm lớn của mà tỷ cũng quên ? Chính là cuốn 《Hà Hoa Truyện》 của .”
Tô Hà ngây hai giây, nhớ , hình như mấy tháng là bán ở thư xá.
“À, quên, quên, bán mấy cuốn ?”
Miêu Miêu xong bất phục, “Mấy cuốn? Thư xá bán một ngàn hai trăm bộ , hai cuốn một bộ đấy.”
“Bao nhiêu?”
Tô Hà lập tức bật dậy, ai mua thứ đó chứ? Có nhiều kẻ ngốc đến ?
“Sách của chia hai tập Thượng và Hạ, đều bán cùng , tính theo cuốn thì là hai ngàn bốn trăm cuốn, A tỷ, tỷ đang coi thường ?”
Tô Hà nhận Miêu Miêu liếc xéo , lập tức nhận thua.
“Không , , tỷ tỷ gần đây dùng đầu óc quá độ , gì cũng phản ứng chậm chạp. Tỷ tỷ tự hào về .”
“Tỷ cứ chờ xem, đây còn là đích cuối, sách của nhất định sẽ bán chạy ầm ầm, cũng cần đến học viện dạy học nữa, cứ dựa cuốn để dưỡng lão thôi.”
Tô Hà vô ngữ bĩu môi, nàng thật là tự tin. Nàng sáu bảy cuốn còn dám đến chuyện dưỡng lão.
“Đã như , sang năm đợi Văn Nương bọn họ về, bảo họ mang một cuốn theo, tìm một thư xá để bán. Để kiếm thêm chút ngân lượng dưỡng lão.”
Tô Hà bụng hiến kế cho .
“Ha ha ha ha, sách của sẽ bán khắp Đại Ung.”
Miêu Miêu chống nạnh lớn.
“Tiểu dì, đang gì ?”
Miêu Miêu đầu , Bảo Nhi đang dắt Tiểu Quả Tử, Tiểu Cầu Vồng và Tiểu Nguyệt Lượng nàng.
Phía còn Kiều Kiều và Hà Công cùng ba em Áp Đản, Đại Sơn và Tiểu Nê Ba hiếu kỳ chằm chằm nàng, xa còn Cúc Hoa, Văn Nương và những khác cũng đang nàng.
Gà Mái Leo Núi
Miêu Miêu ho khan một tiếng đầy ngượng nghịu, chuyển đề tài.
“Tiểu dì đang nghĩ là mua kẹo ngon , các con ăn ?”
“Muốn!”
Miêu Miêu giơ tay lên cao, tay trái dắt Kiều Kiều dẫn một chuỗi củ cải nhỏ .
“Đi nào, theo Miêu Miêu tỷ tỷ phú bà nhỏ thôi!”