Dắt Đệ Muội Chạy Nạn Ta Mua Nhà Mua Ruộng Điền Viên Phát Tài - Chương 424: Các đệ là đi nhậm chức

Cập nhật lúc: 2026-04-26 23:05:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Đầu bỗng nhiên ha hả, ăn ý chạm nắm đ.ấ.m với Từ Văn Viễn.

Khóe miệng Quất Thanh thoáng qua một tia khổ, lên tiếng .

“Mộc Đầu, Văn Viễn, ngoại tổ nhờ vả quan hệ, nếu đỗ, sẽ sắp xếp cho một chức vụ ở Nam Tầm.”

Mộc Đầu sùng bái Quất Thanh, “A Thanh, dám Nam Tầm ư, tiêu , thể đến thăm và Văn Viễn nữa.”

Từ Văn Viễn cũng ha hả, “A Thanh sắp cô mập đ.á.n.h .”

Quất Thanh hai hề chút xa cách nào, trong lòng cũng nhẹ nhõm, đó một cảm giác mất mát thể tả.

Tô Hà mỉm họ thương lượng xong, mới lên tiếng nhắc nhở.

“Các quyết định xong, tiếp theo hãy . Đi theo .”

Tô Hà dẫn lên giường, bốn vây quanh bàn nhỏ, mỗi một bên, Tô Hà đưa tài liệu cho họ xem.

“Đây là những gì sắp xếp gần đây, chủ yếu là vì Mộc Đầu, nhưng hai cũng thể tham khảo. Mộc Đầu đến Hoài Hà, là quê hương cũ của chúng , nơi đó bây giờ là một tòa thành. Cái gì cũng . Nếu là con em hàn môn bình thường quan, sẽ gặp muôn vàn khó khăn, nhưng Mộc Đầu thì , tỷ bạc.”

Tô Hà hiệu xem tờ bản vẽ đầu tiên.

“Đây là bản đồ quy hoạch huyện Hoài Hà mà , huyện mười năm ở, những căn nhà chắc chắn đều mục nát, dù còn , các cũng dám ở, nên bước đầu tiên của chúng , chính là tái thiết.”

“Trước hết Huyện nha sẽ ở trung tâm, đó ở bốn điểm Đông Nam Tây Bắc sẽ thành lập một sở việc. Bình thường những việc nhỏ nhặt sẽ giải quyết ở đó, ví dụ như đổi hộ tịch, mua bán đất đai, nếu những vụ án nhỏ nhặt kiểu trộm cắp, cũng giao cho sở việc xử lý. Nếu sở việc giải quyết , đó của sở việc sẽ dẫn bách tính đến Huyện nha giải quyết.”

“Sau đó, chúng còn xây dựng một loạt nhà dân. Chúng thể trông mong những gặp nạn tiền để xây nhà. Do nha môn huyện bỏ vốn xây nhà, thứ nhất thể giảm bớt chi phí, giảm bớt rắc rối. Thứ hai, chúng thể thu hút cư dân gốc trở về. Dân chúng ở những nơi khác, chỉ cần họ nguyện ý đến, Hoài Hà chúng đều hoan nghênh. Dĩ nhiên, chúng chắc chắn ưu đãi với cư dân gốc. Những ngôi nhà chúng xây thể miễn phí cho họ ở trong năm năm, bắt đầu từ năm thứ sáu sẽ thu tiền thuê, tiền thuê gần bằng thu nhập một tháng của họ.”

“Y phục, ăn uống, ở và , ăn uống cũng là điều quan trọng. Chúng khoai lang, còn chuẩn thêm các loại lương thực khác. Chỉ cần họ chịu trở về, đất đai thể miễn phí cho họ trồng trọt trong ba năm, năm thứ tư cũng chỉ thu một thành hoa lợi. Sản lượng khoai lang của chúng , các ngươi đều , cho nên vấn đề lương thực cũng giải quyết. Chúng chỉ cần cung cấp lương thực cho bách tính trong năm đầu tiên, họ thể tự lực cánh sinh.”

“...........”

“Đây là kế hoạch 10 năm của dành cho Hoài Hà, các ngươi vấn đề gì ?”

Mộc Đầu là chăm chú nhất, y là đầu tiên đặt câu hỏi.

“A Tỷ, chúng cung cấp lương thực năm đầu tiên, là do chúng tự bỏ ngân lượng, là để triều đình hỗ trợ?”

Tô Hà lắc đầu, “Chúng mượn từ phương Nam. Năm thứ tư trả . Chúng cần trả cho phương Nam, chúng trả cho binh sĩ biên ải. Chờ đến khi Hoài Hà chúng đều ăn no, nhà nhà hầm chứa đều chất đầy lương thực, binh sĩ biên ải ở Kim Dương chúng sẽ cần phương Nam hỗ trợ nữa. Chúng tự thể cung cấp quân lương. Họ sẽ từ chối cho mượn .”

Mộc Đầu mím môi , “Ta hiểu, A Tỷ.”

“Hà Hoa tỷ, nếu xây nhà, chúng tìm ai xây? Nhân Kim Dương thành cũng đủ. Chúng cần đến phương Nam chiêu mộ ?”

“Nhân tuyển nhiều. Thứ nhất, cư dân gốc. Thứ hai, chúng chiêu mộ ở phương Nam hoặc Kinh Thành. Chúng chiêu mộ nhân tài tay nghề, thì thể hiện thành ý. Đợt đầu tiên tham gia xây nhà, đương nhiên là những vất vả nhất. Đầu tiên là mỗi cấp ba mươi lượng bạc, nhà sẽ tặng cho họ, đất đai mỗi mười mẫu. Tổ trưởng mười lăm mẫu. Nếu con cái, khi thi đỗ Đồng sinh đều thể học miễn phí.”

Quất Thanh do dự một lát, “Hà Hoa tỷ, học miễn phí, kể phu t.ử, riêng b.út mực giấy nghiên, khoản giấy thôi, chúng gánh nổi.”

“Không , sẽ giấy. Đợi khi các ngươi quan, sẽ đưa phương t.h.u.ố.c cho các ngươi. Không chỉ là giấy, b.út mực giấy nghiên đều , nhưng lúc ban đầu, chúng cần tự . Các hài t.ử còn nhỏ, thể dùng khay cát, đợi chúng vượt qua hai năm, từ từ bắt đầu. Hai năm nếu thật sự cần dùng, cứ dùng tiền, chúng sớm muộn gì cũng sẽ kiếm .”

Sự tự tin và kiên định của Tô Hà khiến ba Mộc Đầu tự chủ mà gật đầu. Họ tin rằng Hà Hoa tỷ thể .

“Tiếp theo là y phục. Cái cũng . Đợt cư dân gốc đầu tiên chắc chắn nữ quyến, chúng thể dạy miễn phí, cung cấp khung cửi miễn phí. Vải vóc , nha môn huyện đều sẽ thu mua. Cửa hàng vải vóc đầu tiên ở Hoài Hà chúng , Văn Viễn, gia đình ngươi mở ?”

Từ Văn Viễn trợn tròn mắt, “Gia đình ? quan, gia đình thể tham gia kinh doanh.”

“Trong tình huống của chúng , buộc nắm những ngành sản xuất chủ yếu trong tay, nắm quyền chủ động. Các ngươi hãy chuyện với Hoàng thượng.”

Nói đến diện kiến Thánh thượng, cả ba đồng loạt rụt cổ.

“Nhớ kỹ, Điện thí, khác là thi cử, còn các ngươi, là thuật chức (báo cáo công vụ).”

Tô Hà liếc ba Mộc Đầu đầy vẻ chê bai, “Nếu ngay cả điều cũng dám, các ngươi đừng quan nữa, cả ba đều phương Nam kiếm một vị trí Sư gia Chủ bộ, an đến già .”

Mộc Đầu lập tức ưỡn thẳng lưng, “A Tỷ, dám!”

Quất Thanh và hai cũng lớn tiếng trả lời, “Ta cũng dám!”

Tô Hà hài lòng gật đầu, đó dứt khoát bỏ .

“Mấy ngày tới các ngươi tự chi tiết hóa những chuyện . Ta cho các ngươi ba ngày, ba ngày chúng vẫn giao tiếp tại đây. A Thanh, nếu ngươi thật sự Nam Tầm, thì Tri huyện, nếu ngươi sẽ thể ngẩng đầu .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dat-de-muoi-chay-nan-ta-mua-nha-mua-ruong-dien-vien-phat-tai/chuong-424-cac-de-la-di-nham-chuc.html.]

Quất Thanh mím môi, gật đầu thật mạnh.

, đường sá Hoài Hà chúng cũng cần sửa chữa thật . Chuyện các ngươi hãy nghĩ xem thế nào.”

Tô Hà cũng chuẩn xong, nhưng nàng , để ba vị phụ mẫu quan tương lai tự suy nghĩ.

Tô Hà xong liền ngoài. Nàng đến khô cả họng, định bếp kiếm chút đồ ăn ngon để tự thưởng cho .

Ba trong phòng .

Quất Thanh Mộc Đầu một lúc lâu, nghiêm túc .

“Mộc Đầu, từ khi quen ngươi, ngưỡng mộ ngươi, bởi vì ngươi một tỷ tỷ đến . Làng của các ngươi cũng thật .”

Mộc Đầu vẫn đang suy tư lời của tỷ tỷ, chợt Quất Thanh , y đắc ý vang.

“Đương nhiên , và Miêu Miêu tuy cha , nhưng chúng một chút cũng tự ti, bởi vì tỷ tỷ tỷ tỷ nhất.”

ngươi cũng cần ngưỡng mộ, dù ngươi ngưỡng mộ cũng vô ích! Ha ha ha ha ha ha ha!”

Mộc Đầu lớn ngông cuồng, cuối cùng Quất Thanh và Từ Văn Viễn liên thủ đ.á.n.h cho một khắc đồng hồ.

Tô Hà ở trong bếp vẫn thấy tiếng ba nô đùa.

“Ta thật sự khó mà tưởng tượng cảnh họ quan, ba thật sự ?”

Tô Hà nên lời hỏi trong tộc bên cạnh.

“Ổn, họ ngươi ở đây. Rất định.”

“Ta? Ta nhiều nhất chỉ ở Hoài Hà hai năm, đợi Mộc Đầu thạo việc sẽ về Quảng Nguyên. Ta chuẩn nghỉ dưỡng .”

Tô Hà một cách nghiêm túc, khiến nước ô mai trong miệng Văn Nương suýt phun .

“Ông bà nội còn chịu thua, thỉnh thoảng còn chút việc, ngươi thế mà nghỉ dưỡng?”

Tô Hà thở dài thườn thượt đầy u sầu, “Không còn cách nào khác, mười năm sống quá mệt mỏi. Người khác sống ba mươi năm cũng tiêu hao nhiều tinh lực như , nếu tính như , năm nay bảy mươi tuổi . Lần làng cắt cỏ heo, tính thêm một suất, còn gì hết.”

Những trong bếp đều bật ha hả. Văn Nương Tô Hà , cũng cảm thấy lý.

“Ngươi cần gì hết, ăn gì sẽ cho. Món tai heo trộn lạnh hôm qua thế nào, còn thích ? Muốn ăn nữa hôm nay cho ngươi.”

“Cần, cần, cần! Cho thêm nhiều ớt, tỏi và rau mùi thật nhiều! Nước ô mai uống đá lạnh.”

“Được, bữa tối đều thêm .”

Liễu Bạch lặng lẽ Tô Hà, “Mấy ngày ngươi ăn đồ lạnh.”

Văn Nương liền lập tức đổi ý.

“Thôi , sẽ chuẩn món nhiệt độ thường cho ngươi. Ớt cũng thể cho nhiều nữa. Hà Hoa, giữ gìn sức khỏe, ngươi thể sơ suất gì.”

Tô Hà bĩu môi nên lời, “Vậy ăn một cái bắp ngô bính, thêm một chén canh trứng cà chua, xào thêm hai món chay, và một đĩa sườn kho tàu nữa.”

Gà Mái Leo Núi

“Được, những món đều thể .”

Liễu Nương sang , “Sáng nay chúng mua rau, còn gặp bán tỳ bà, Hà Hoa, để cho ngươi một chén tỳ bà lộ, nhuận họng nhé.”

Tô Hà cả hoa quả, .

“Tốt , mua nhiều ? Nếu nhiều ăn trực tiếp.”

“Hôm nay chỉ một giỏ, ngươi ăn thì cứ ăn. Ta với bán rau , bảo ngày mai chở thêm một xe nữa tới, cúc hoa trả tiền cọc .”

Liễu Nương híp mắt .

Tô Hà liền sang cảm ơn Cúc Hoa.

“Cảm ơn biểu cữu mẫu ~”

Cúc Hoa tủm tỉm , “Không cần khách khí. Biểu cháu ngoại.”

 

Loading...