Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 20: Bản Tình Ca Của Mười Một Năm
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Bách Xuyên ghi âm xong một đoạn, mở lên thử, cảm thấy cũng tệ lắm. Anh tắt máy, nhét điện thoại túi xách của cô. Thấy cô vẫn đầu chỗ khác, liền xoay cô .
Tô Dương khịt khịt mũi, mặt vẫn còn vệt nước mắt khô.
Tưởng Bách Xuyên ngẩn , đây là đầu tiên thấy Tô Dương rơi lệ. Trái tim bỗng chốc thắt đau đớn. Anh vươn tay ôm cô lòng, khẽ hỏi: “Sao thế em?”
Tô Dương lắc đầu, lời nào.
Tưởng Bách Xuyên hỏi thêm nữa, chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm cô thật c.h.ặ.t lòng.
Họ bên mười một năm, gần mười hai năm . Ngay cả khi tình cảm của họ gặp khó khăn nhất, cô cũng từng , từng bi lụy như thế . Cô vốn là thiên về lý trí, bận rộn, cô cũng bám lấy , bao giờ gây gổ vô lý đùng đùng, chỉ thỉnh thoảng mới hờn dỗi một chút.
Giống như hôm nay, đỏ cả mũi, ôm c.h.ặ.t lấy , còn dụi đầu n.g.ự.c như một cô bé yếu đuối, quả thực là đầu tiên thấy.
Tưởng Bách Xuyên dùng cằm nhẹ nhàng mơn trớn đỉnh đầu cô, gì, chỉ càng thêm dùng sức ôm lấy cô. Cô vẫn còn nức nở trong lòng .
Tưởng Bách Xuyên cúi đầu, hôn lên tai cô, trầm giọng hỏi: “Có em mệt ?”
Tô Dương lắc đầu, nghẹn ngào: “Chỉ là... chút nhớ .”
Tưởng Bách Xuyên c.ắ.n nhẹ vành tai cô: “Sau sẽ để em trải qua một tuần mà thấy nữa.”
Trước đó ba tháng gặp, ngoài việc quá bận rộn, sức khỏe của cũng chút vấn đề. Lúc đó cô đang ở Hong Kong chuẩn cho triển lãm nhiếp ảnh, cô phân tâm nên chuyện bệnh, cũng thăm cô. Sau khi xuất viện, bận rộn với dự án IPO của Thẩm Thị, còn lo liệu kế hoạch thâu tóm của Tập đoàn Trung Xuyên, cô cũng bận, nên hai mới lâu như gặp mặt.
Nước mắt Tô Dương rơi như mưa, hôm nay nước mắt cô như vỡ đê, tràn lan ngăn . Cô chỉ dùng sức gật đầu.
Vài phút , cảm xúc của Tô Dương mới dần bình phục, cô ngẩng đầu : “Em sân bay , là kịp chuyến bay mất.”
Tưởng Bách Xuyên buông cô , vươn tay lau nước mắt mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô: “Hạ cánh nhớ gọi điện cho .”
Tô Dương gật đầu, đôi mắt ẩm ướt phản chiếu hình bóng . Một đàn ông mà cô yêu mười một năm, bao giờ hối hận.
Tô Dương thích cảnh tiễn biệt, cái cảm giác cô lưng cửa an ninh, còn đó theo, lủi thủi trở về một ... cảm giác đó thật chua xót và tồi tệ. Sau tiễn cô đây, cô bao giờ để tiễn nữa.
Tô Dương xe, hạ cửa kính xuống, mỉm vẫy tay với .
Tưởng Bách Xuyên bước tới, nâng cằm cô lên, đặt một nụ hôn sâu. Trước khi buông , còn dùng sức c.ắ.n nhẹ lên môi cô, vị m.á.u thoang thoảng lan tỏa trong miệng hai .
Tưởng Bách Xuyên buông môi cô , xoa đầu cô, hiệu cho tài xế lái xe. Mãi đến khi chiếc xe khuất bóng khúc quanh, mới thu hồi tầm mắt.
Buổi trưa khi ăn cơm xong, Tưởng Bách Xuyên nghỉ trưa mà chuẩn dạo quanh thị trấn nhỏ, xem chiếc ly nào Tô Dương thích . Anh lái xe mà bộ dọc theo con đường nhỏ mấy rộng rãi khách sạn.
Đi ngang qua nhà thờ của thị trấn, khỏi dừng bước. Ba năm , Tô Dương tự chụp một bức ảnh nhà thờ gửi cho , từng lời cô lúc đó, vẫn nhớ rõ như in.
Cô : “ Một ngày nào đó trong tương lai, khi em đạt giải thưởng cao quý nhất của giới nhiếp ảnh, em sẽ ở đây cầu hôn . Anh nhầm , là em cầu hôn , gả cho em . Gả cho đại ca đây, bảo đảm ăn no mặc ấm, tiền tiêu hết~ Đại ca chung tình, chỉ yêu thôi. ”
Ba năm nay, mỗi ngày cô đều nỗ lực hướng tới điện phủ vinh quang cao nhất của ngành , từng dừng dù chỉ một ngày. Mọi vất vả và áp lực của cô, chỉ .
Tưởng Bách Xuyên lấy điện thoại chụp một bức ảnh nhà thờ, gửi cho Tô Dương, hiếm khi trêu chọc hỏi cô: “ Đồng ca, khi nào thì cầu hôn đây? ”
Cất điện thoại, Tưởng Bách Xuyên xoay chuẩn rời khỏi nhà thờ.
“Chà, khéo thật đấy.” Bàng Việt Hi lúc đang rảnh rỗi nên đến xem kiến trúc kinh điển của thị trấn , ngờ gặp Tưởng Bách Xuyên ở đây.
Tưởng Bách Xuyên gật đầu, định trò chuyện, tiếp tục bước . Khi lướt qua , Bàng Việt Hi gọi : “Tưởng Bách Xuyên!”
Tưởng Bách Xuyên dừng bước xoay , Bàng Việt Hi cũng xoay .
“Nếu là để chúc mừng , thì xin đa tạ.” Giọng thản nhiên, trầm tĩnh.
Bàng Việt Hi: “...”
Người đàn ông thật sự quá kiêu ngạo, ai chắc chắn sẽ thắng chứ?
Chợt, cô “” một tiếng: “ thật sự định lời chúc mừng, nhưng chuyện hỏi .”
Trước đây cô và Tưởng Bách Xuyên chỉ gặp ở những nơi công cộng, tiện bàn chuyện riêng. Hôm nay khó khăn lắm mới gặp khi ngoài, cô hỏi cho rõ ràng minh bạch. Cô thua ở điểm nào. So về khí chất, cô thua Tô Dương; so về nhan sắc, cô tự nhận cũng chẳng kém cạnh. Vậy rốt cuộc cô thua ở ?
Tưởng Bách Xuyên như suy tư điều gì, đoán rằng chuyện liên quan đến Tô Dương, khẽ gật đầu: “Hỏi .”
Bàng Việt Hi , im lặng một lúc mới : “Anh luôn đ.á.n.h giá cao như , mà vẫn lọt mắt . tò mò... thích Tô Dương ở điểm nào?”
Tưởng Bách Xuyên đ.á.n.h giá cao cô , cô , và những trong ngành cũng . Anh từng công khai rằng trong giới ngân hàng đầu tư, phụ nữ khiến tán thưởng nhiều, cô là một, và thư ký Giang Phàm của là thứ hai.
Tưởng Bách Xuyên chút do dự đáp: “Không .”
Vừa thấy đầu tiên thích , gì lý do tại .
Bàng Việt Hi chớp mắt, như đang bình tâm trạng d.a.o động của . Một lát , cô bình thản : “Tưởng Bách Xuyên, đang tâm bình khí hòa hỏi , tranh cãi.”
Tưởng Bách Xuyên tiếp lời: “ chỉ tranh cãi với nhà thôi.”
Bàng Việt Hi nhịn nhịn: “Hay là thích Tô Dương? Chỉ vì cô đại diện cho thương hiệu máy ảnh mà mối tình đầu của yêu thích?”
Tưởng Bách Xuyên bao giờ chủ động bàn luận về chuyện tình cảm cá nhân với khác, nhưng nếu cô hỏi, sẽ rõ ràng: “Tô Dương chính là mối tình đầu của , và cũng là vợ .”
Bàng Việt Hi sững sờ hồi lâu mới thoát khỏi cú sốc, vẫn cảm thấy thể tin nổi. Anh thế mà kết hôn ? Lại còn là Tô Dương? Sự khiêu khích của cô với Tô Dương trong thang máy ngày hôm đó quả thực là một trò thiên hạ, cho thấy sự thiếu hiểu của cô chạm mức kỷ lục.
Bàng Việt Hi chỉnh biểu cảm thất thần, nếu tiếp tục chủ đề thì vẻ cô quá điều. Cô chuyển chủ đề: “Anh khi về New York, định nhảy việc sang ?”
Tưởng Bách Xuyên nhàn nhạt buông một câu: “Có liên quan gì đến ?” Sau đó xoay rời .
Bàng Việt Hi: “...”
Người đàn ông thật sự vô lễ và ngạo mạn! Cô khoanh tay, theo bóng lưng cao lớn ngày càng xa dần, thần sắc phức tạp. Chẳng bao lâu nữa, họ sẽ đối đầu trực diện...
Tô Dương tới Hong Kong hơn 6 giờ sáng ngày hôm . Suốt chặng đường tuy ngủ ngon, nhưng nhờ đoạn ghi âm đó, cô cũng mơ màng chợp mắt vài tiếng.
Khi đẩy hành lý qua cửa hải quan, cô thấy phía gọi : “Đồng Đồng.”
Tô Dương đầu , ngờ gặp Cố Hằng ở đây, theo là trợ lý. Cô dừng bước đợi .
Cố Hằng bước tới gần, hỏi: “Sao một thế ?”
Tô Dương: “Đinh Thiến bay từ Bắc Kinh qua .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-20-ban-tinh-ca-cua-muoi-mot-nam.html.]
“Đi thôi.” Cố Hằng vươn tay định đẩy hành lý giúp cô, nhưng Tô Dương chịu. Cố Hằng đành thôi, cùng cô sóng đôi về phía lối hải quan.
Lúc xếp hàng qua hải quan, Tô Dương quanh một lượt, cuối cùng dừng mắt mặt : “Hay là chúng tách xếp hàng ?”
“Hửm?” Cố Hằng hiểu ý cô.
Tô Dương : “Cậu là Ảnh đế, chụp thì , tưởng tớ ké danh tiếng của .”
Cố Hằng sự châm chọc trong lời của cô, liếc cô một cái nhưng đáp lời.
Hai mươi phút khi khỏi hải quan, tại sảnh đến quốc tế, Tô Dương thấy Lục Duật Thành. Mấy ngày bắt vì lái xe khi say rượu, giờ đến Hong Kong loạn. Cô nhíu mày, từ khi nào tính thế, dậy sớm đón máy ảnh? Sau đó nghĩ , chắc là đón tình nhỏ .
Cố Hằng tối qua còn thắc mắc Lục Duật Thành đột nhiên bụng đón máy ảnh, hóa là ý đồ khác. Anh đến đón Cố Hằng, là đến đón Tô Dương đấy chứ.
Sau khi gần, Lục Duật Thành hỏi Tô Dương: “Đói ?”
Tô Dương hờ hững: “Ăn .”
Lục Duật Thành cũng chẳng để ý đến thái độ của cô, vươn tay định đẩy hành lý của cô nhưng Tô Dương ngăn : “Đây là nơi công cộng, lôi lôi kéo kéo , cần hình tượng nhưng tớ thì cần.”
Cô gạt tay , đẩy hành lý thẳng hướng lối . Lục Duật Thành xoay theo bóng lưng bướng bỉnh của cô, tức đến nỗi l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng.
Cố Hằng bên cạnh xem kịch vui, chợt đẩy vali của trợ lý về phía Lục Duật Thành: “Này, cái cho đẩy đấy, đừng để hụt hẫng quá.” Anh vỗ vai Lục Duật Thành như để an ủi, cùng trợ lý sải bước rời .
Lục Duật Thành: “...”
Anh cái vali của Cố Hằng, bóng lưng ngạo mạn của hai , tức đá một cái vali. Anh chẳng thèm quan tâm đến cái vali đó nữa, thẳng ngoài. Đi mười mấy mét, c.h.ử.i thầm một câu, nheo mắt xách vali của Cố Hằng.
Đến xe, Lục Duật Thành đến muộn nên chỉ thể ở hàng ghế , vị trí sát cửa. Cố Hằng giữa, ngay cạnh Tô Dương. Trên xe, cả ba đều chuyện.
Tô Dương lấy điện thoại mở máy, nửa phút mấy tin nhắn gửi đến. Trong đó hai tin của Tưởng Bách Xuyên, một bức ảnh nhà thờ ở thị trấn nhỏ và một tin nhắn văn bản: “ Đồng ca, khi nào thì cầu hôn đây? ”
Tô Dương tin nhắn, bỗng chốc bật thành tiếng. Đã bao nhiêu năm mới hài hước như ?
Cô hồi âm: “ Đại ca đang kiếm tiền hồi môn cho , đợi đại ca nhé, xong việc mấy ngày tới đại ca sẽ rước về~ ” Cô còn gửi thêm một biểu tượng hôn nồng cháy cho .
Tô Dương tính toán thời gian ở thị trấn nhỏ bên Đức, hiện tại đang là nửa đêm, chắc Tưởng Bách Xuyên ngủ . Cô đeo tai , tiếp tục kể chuyện bằng tiếng Đức.
Tầm mắt Lục Duật Thành cứ vô thức liếc về phía bên , mỗi đầu chạm ngay ánh mắt của Cố Hằng, hừ lạnh một tiếng thu hồi tầm mắt. Cố Hằng máy ảnh vẫn luôn xem kịch bản, nghỉ ngơi nên tựa lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Khi Lục Duật Thành về phía Tô Dương nữa, thấy cô đang mỉm với màn hình điện thoại. Anh tò mò cô đang xem gì, vươn tay định lấy tai của cô để thử. Vừa mới chạm tai cô, Tô Dương đột ngột đầu , gạt tay : “Lục Duật Thành, phiền hả!”
Cố Hằng mở mắt một cái nhắm mắt . Anh quá quen với cảnh tượng , từ hồi học thế, Lục Duật Thành cứ rảnh rỗi là chọc ghẹo Tô Dương, Tô Dương sẽ quát mắng , nhưng Lục Duật Thành vẫn cứ mặt dày tiếp tục đùa giỡn.
Lục Duật Thành Tô Dương, kéo tai của cô xuống: “Tô Dương, thể chuyện t.ử tế với tớ !”
Tô Dương cũng , ánh mắt đầy vẻ bất lực, đó cô đổi sắc mặt, mỉm với , giọng cũng dịu dàng hẳn: “Lục tổng, xin hỏi khi nào ngài mới trả 2300 tệ cho ? Dạo đang thiếu tiền trầm trọng đây.”
Lục Duật Thành: “...” Anh tức giận mặt , hạ cửa kính xe xuống để hít thở khí. Người phụ nữ , giờ cho cũng chẳng thèm để ý.
Tô Dương tiếp tục chuyện. Nghe qua một , cô cảm thấy nội dung vẻ dài hơn vài câu, chính là mấy câu cuối cùng. Hơn nữa mấy năm nay, câu chuyện ngày càng dài , cô từng hỏi nội dung nhiều thế? Lúc đó khựng vài giây trả lời: “Là phim dài tập.”
Tô Dương tháo tai , vỗ vai trợ lý của Cố Hằng phía : “Tiểu Vũ, tiếng Đức đúng ?” Cô nhớ Tiểu Vũ bạn gái Đức, lúc đó còn đặc biệt học lớp ngôn ngữ.
Tiểu Vũ đầu : “Vâng ạ.”
Tô Dương : “Có thể phiền dịch giúp chị câu chuyện ?”
Tiểu Vũ khổ: “Sợ là em dịch hết ý nghĩa của câu chuyện , em cũng chỉ sơ sơ thôi.”
Tô Dương đưa điện thoại và tai cho : “Không , chị chỉ đại khái câu chuyện về cái gì thôi, cứ ghi sổ ghi chú cho chị là .” Tiểu Vũ gật đầu đồng ý.
Bốn mươi phút , Tiểu Vũ , mỉm : “Chị Đồng Đồng, đây là câu chuyện nhất mà em từng , cũng em dịch chuẩn nữa.”
Tô Dương chớp mắt, nghi hoặc : “Thật sự đến thế ?”
Tiểu Vũ gật đầu đầy ẩn ý, trả điện thoại cho cô: “Chị tự xem nội dung ạ.” Sau đó lén Cố Hằng và Lục Duật Thành ở hàng ghế , thầm nghĩ hèn gì hai thua Tưởng Bách Xuyên. Cậu thầm thở dài trong lòng.
Tô Dương cầm lấy điện thoại, đeo tai tiếp tục . Cô mở sổ ghi chú xem bản dịch tiếng Việt. Chỉ mới thấy dòng đầu tiên, hốc mắt cô bắt đầu nóng lên.
“ Ngày 9 tháng 11 năm 2004, đầu tiên thấy Đồng Đồng. Nghe nhị thúc , đường học về cô mải chơi nên mất chìa khóa, đến nhà nhị thúc tìm bố để lấy chìa khóa dự phòng.
Ngày 22 tháng 12 năm 2005, thứ tư gặp Đồng Đồng. Ngày đó đón cô tan học chú Tô, tỏ tình với cô . Đêm đó về nhà, thức trắng đêm.
Tháng 2 năm 2006, tặng Đồng Đồng một chiếc máy ảnh LACA. Cô nhiếp ảnh gia, để học Hóa học và Vật lý, càng học Lịch sử và Chính trị nữa.
Tháng 6 năm 2006, Đồng Đồng thi cuối kỳ bét lớp. Cô gọi điện với rằng cần học nữa, vì học thì vẫn bét thôi.
Tháng 6 năm 2007, Đồng Đồng nghiệp cấp ba, nghỉ hè thêm ở tiệm ảnh, kiếm 800 tệ và mua tặng một chiếc nhẫn.
Tháng 8 năm 2007, đầu tiên Đồng Đồng đến New York, cô phấn khích đến nỗi hai ngày ngủ .
Tháng 11 năm 2008, Đồng Đồng đầu tiên nhận giải thưởng nhiếp ảnh, cô dùng tiền thưởng đó mua cho một chiếc áo sơ mi màu đỏ rượu.
Tháng 1 năm 2009, thành tích chuyên ngành của Đồng Đồng thứ 36 khóa.
Tháng 6 năm 2010, thành tích chuyên ngành của Đồng Đồng nhất khóa.
Ngày 25 tháng 6 năm 2011, Đồng Đồng nghiệp, tham dự lễ nghiệp của cô , cô bầu chọn là sinh viên nghiệp ưu tú.
Ngày 19 tháng 3 năm 2012, Đồng Đồng studio riêng, đặt tên giống với ngân hàng đầu tư của : Hải Nạp.
Tháng 12 năm 2013, Đồng Đồng trở thành đại diện của LACA. Trước nhà thờ ở thị trấn nhỏ, cô gửi cho một bức ảnh tự sướng. Cô bé của trưởng thành , thể gả cho .
Ngày 14 tháng 2 năm 2014, cầu hôn Đồng Đồng.
Ngày 9 tháng 11 năm 2014, chúng đăng ký kết hôn.
Năm 2015, năm nay cả hai chúng đều bận rộn.
Ngày 9 tháng 12 năm 2016, ba tháng gặp Đồng Đồng, nhớ cô vô cùng. ”