Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 22: Chuyện Cũ Trong Tấm Ảnh
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Địa điểm phim quảng cáo cuối cùng ấn định tại sân vườn biệt thự riêng của Tổng giám đốc KING Jewelry.
Tô Dương chiếc xe chuyên dụng mà ông Chu điều động cho cô trong mấy ngày , cảm nhận sự náo nhiệt buổi sớm của Hong Kong. Khi đến biệt thự, nhóm của Cố Hằng đến từ sớm. Không ngờ Lục Duật Thành cũng mặt, thiết với Tổng giám đốc của KING Jewelry đến ?
Họ đang dùng bữa sáng tại bàn ăn ngoài trời, một bàn đầy , trông náo nhiệt. Ông Chu thấy cô đến liền mỉm dậy: “Tô tiểu thư, đây dùng bữa cùng chúng . Nhà lâu lắm mới náo nhiệt thế . Bình thường chỉ và bà xã ăn cơm, quạnh quẽ lắm. Người khi tuổi là thích sự náo nhiệt.”
Chu thái thái cũng lên, nụ ôn hòa, nhiệt tình chào đón Tô Dương xuống. Tô Dương vốn ăn sáng nên cũng khách sáo. Cô ngay cạnh Chu thái thái, nhận lấy khăn ăn từ tay bà, lời cảm ơn bắt đầu dùng bữa.
Trên bàn ăn, ông Chu và Lục Duật Thành đang trò chuyện về bộ phim mới “ Đêm Không Ngủ Ở Phố Wall ”, hỏi xem khi nào thì đóng máy. Tô Dương chỉ lặng lẽ lắng . Chu thái thái thỉnh thoảng liếc Tô Dương bằng dư quang, nhịn mãi cuối cùng cũng nhịn : “Tiểu Tô bạn trai ?”
Bàn ăn đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Tầm mắt đều đổ dồn Tô Dương và Chu thái thái. Lục Duật Thành nheo mắt, liếc Tô Dương vài cái cúi đầu ăn trứng ốp la.
Tô Dương sực tỉnh, định “ ”, lời kịp khỏi miệng ông Chu cướp lời. Ông nhẹ nhàng huých tay Chu thái thái: “Bà đừng mà mai mối lung tung! Một cô gái ưu tú như Tiểu Tô, theo đuổi chứ!” Ông mối quan hệ giữa Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên, nhưng rõ những đây , nên ông mập mờ để giữ kín bí mật.
Chu thái thái hài lòng ông Chu một cái, mỉm Tô Dương: “Con trai bác năm nay 32 tuổi, lớn hơn cháu 4 tuổi, cũng trai, hiện tại vẫn bạn gái.”
Tô Dương: “...” Trời ạ, đến cả tuổi của cô bà cũng , chắc chắn là theo dõi Weibo của cô từ . Nhịp điệu rõ ràng là nhắm cô con dâu.
Ông Chu đỡ trán, bà xã của ông thật đúng là chẳng khiêm tốn chút nào. Cố Hằng lặng lẽ nhai thức ăn, ánh mắt liếc về phía Tô Dương. Tô Dương gượng gạo với Chu thái thái, định giải thích rõ ràng: “Chu thái thái, cháu ...”
Chu thái thái ngắt lời cô: “Đừng khách sáo thế, cứ gọi bác là bác gái .”
Mọi : “...”
Chu thái thái tâm trạng cực , nhắc đến con trai là dứt : “Con trai bác cũng coi như là trong ngành với cháu đấy, cũng ở trong giới giải trí, chắc chắn cháu sẽ .” Nói đoạn, khóe miệng bà nở nụ đầy tự hào.
Tô Dương thuận miệng hỏi: “Cũng là nhiếp ảnh gia ạ?” Những nhiếp ảnh gia nam họ Chu, cô quen thuộc lắm.
Chu thái thái lắc đầu: “Nó là đạo diễn, hiện tại đang phim ở New York.” Nói bà hất cằm về phía Cố Hằng và Lục Duật Thành: “Nó chơi với Tiểu Cố và Tiểu Lục, quen tám chín năm . Lần bác bảo nó cùng Tiểu Cố về nhà một chuyến, nó bảo cảnh đêm, rảnh. À đúng , bộ phim nó đang chính là “ Đêm Không Ngủ Ở Phố Wall ” đấy.” Sau đó bà hỏi Tô Dương: “Giờ thì cháu là ai chứ?”
Tô Dương chớp mắt: “Chu Minh Khiêm là con trai bác ạ?” Đạo diễn quỷ tài Chu Minh Khiêm hóa là con trai của Tổng giám đốc KING Jewelry... Anh về nhà kế thừa sản nghiệp gia đình mà chạy phim, cái đầu chắc cũng giống Cố Hằng, chứa những ý tưởng khác .
Chu thái thái rạng rỡ: “Bác bảo mà, cháu chắc chắn sẽ nó.” Trong lời tràn đầy sự tự hào về con trai.
Tô Dương gượng: “Bác gái, cháu và Minh Khiêm quen nhiều năm , quan hệ thiết.” Cô nhấn mạnh chữ " thiết". Cô thêm: “Minh Khiêm cũng quen chồng cháu nữa ạ.”
Chu thái thái , sự kinh ngạc và thất vọng đều hiện rõ mặt. Vài giây , bà lập tức lấy nụ nhạt: “Hóa là kết hôn , bác đấy, bác chút lỡ lời, mong cháu thứ .”
Tô Dương mỉm lắc đầu , cùng Chu thái thái trò chuyện về tuần lễ thời trang gần đây để dịu bầu khí gượng gạo.
Sau bữa sáng, bắt đầu dàn dựng hiện trường chụp. Phương án chụp của Tô Dương cần dùng đến vài bức ảnh cũ, chính là để kể câu chuyện, những bức ảnh thời thơ ấu của cô và Cố Hằng. Cô hỏi Cố Hằng: “Cậu còn giữ ảnh chụp chung hồi nhỏ của hai đứa ?”
Cố Hằng đang xem kịch bản quảng cáo, tiếng liền ngước mắt lên, cần suy nghĩ mà đáp ngay: “Không .” Thực tế thì trong điện thoại của là ảnh đó.
Tô Dương lườm một cái xoay rời . Cô định gọi điện cho Tô, nhờ bà tìm album ảnh cũ , chụp vài tấm gửi qua cho cô. Vừa mới lấy điện thoại từ trong túi , máy rung liên hồi. Mở xem, bộ là ảnh cũ do Cố Hằng gửi đến, ảnh đơn của cô, nhưng phần lớn là ảnh chụp chung của hai .
Những bức ảnh cũ ố vàng luôn gợi những ký ức xa xăm. Nhìn năm mười mấy tuổi, quả thực là một cô nàng ngốc nghếch, ngay cả nụ trông cũng thật quê mùa. Trong đó một bức ảnh cô mặc áo bông, đang ăn kem Haagen-Dazs, miệng toe toét, khóe môi còn dính bơ, tóc tai bù xù trong gió. Cố Hằng bên cạnh, cô với ánh mắt đầy vẻ chê bai. Người chụp bức ảnh chắc chắn là Lục Duật Thành, hẳn là ghi cái bộ dạng thèm ăn của cô. Thường thì ảnh chụp chung của cô và Cố Hằng là do Lục Duật Thành chụp, còn nếu trong ảnh Lục Duật Thành thì cầm máy chắc chắn là Cố Hằng.
Đang xem, bỗng mắt cô sáng lên, cô xoay gọi to về phía ông Chu đang trò chuyện với Lục Duật Thành bên cạnh vườn hoa: “Chu đổng, bất ngờ cho ngài đây!”
Ông Chu dậy: “Xem bất ngờ nhỏ nhỉ.” Ông mỉm bước tới.
Tô Dương đưa bức ảnh cũ cho ông Chu: “Ngài xem, bối cảnh của bức ảnh chính là cửa hàng flagship của KING tại Bắc Kinh.” Bức ảnh chụp quảng trường một trung tâm thương mại cao cấp, và cửa hàng flagship của KING Jewelry ngay tầng một của trung tâm đó, biển hiệu của KING lọt thỏm trong khung hình.
Ông Chu xem xong cũng khỏi cảm thán: “Không ngờ mười sáu năm trôi qua nhanh như chớp mắt.” Cửa hàng khai trương tại trung tâm thương mại đó từ mười sáu năm , băng rôn mừng khai trương vẫn còn đó. Bức ảnh quả thực vô cùng quý giá.
Đang cảm thán thời gian trôi nhanh, ông bỗng cảm thấy gì đó đúng, kỹ bức ảnh, chẳng là Tô Dương và Cố Hằng lúc nhỏ . Ông ngẩng đầu, kinh ngạc Tô Dương: “Cháu và Tiểu Cố... hai đứa quen từ sớm ?”
Tô Dương gật đầu, gì thêm. Ông Chu là tinh tế, đại khái cũng đoán tình hình bên trong nên hỏi thêm nữa: “Phim quảng cáo lẽ sẽ mang nhiều bất ngờ hơn mong đợi.” Ông ngờ Tô Dương tâm huyết và nghiêm túc đến , ngay cả ảnh cũ của cũng đem đóng góp. Cô còn tận dụng thời gian máy ảnh để vẽ tay bộ những phân cảnh kinh điển, chi tiết trong bản thảo vẽ tay đều cô tính toán kỹ lưỡng. Chỉ riêng điểm thôi, ông hiểu vì Tưởng Bách Xuyên cưới cô vợ.
Ông Chu đưa tay : “Hợp tác vui vẻ. còn đến công ty họp, xin phép . Có chuyện gì cháu cứ liên hệ với thư ký của .”
Tô Dương chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng đưa tay bắt nhẹ tay ông: “Cảm ơn Chu đổng tin tưởng.”
Sau khi ông Chu rời , đội ngũ chụp của Tô Dương đến biệt thự. Tô Dương bắt đầu phân công nhiệm vụ cho họ, dặn dò các trợ lý những điều cần lưu ý khi chụp. Thiết ánh sáng lắp đặt xong, Tô Dương bắt đầu bàn bạc với chuyên viên trang điểm về phần makeup.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-22-chuyen-cu-trong-tam-anh.html.]
Cố Hằng buông kịch bản, về phía Tô Dương: “Hôm nay cũng chính thức, chỉ là chạy thử hiện trường thôi, cần phiền phức thế ?”
Tô Dương liếc một cái, thèm đáp lời, tiếp tục thảo luận với chuyên viên trang điểm. Hôm nay chủ yếu là để tìm cảm giác cho phương án chụp, quen với chú ch.ó Becgie, giống như một buổi tổng duyệt, nhưng Tô Dương coi đó như buổi diễn chính thức, việc đều chu .
Lúc , từ cổng biệt thự vang lên vài tiếng sủa, là chú ch.ó Becgie dạo buổi sáng về, do huấn luyện viên dẫn theo. Tô Dương cũng sơ qua về chú ch.ó qua mạng, nó tên là Anh Bố, thuộc dòng dõi quý tộc, qua huấn luyện chuyên nghiệp, thậm chí còn cứu .
Thời gian tiếp theo, Tô Dương, Cố Hằng và Anh Bố cùng tập dượt các chi tiết của phim quảng cáo. Lục Duật Thành một trong sân thấy chán nên đến công ty quản lý ở Hong Kong.
Lúc tập dượt, Tô Dương một phân cảnh cần đôi mắt ngấn lệ. Khi về phía Cố Hằng, cô những mà còn vô thức bật . Cố Hằng bất lực cô: “Buồn đến thế ?”
Tô Dương gật đầu: “Chúng quen bao nhiêu năm , thiết như tay trái với tay , đào cái cảm giác cảm động khi trao nhẫn cho tớ chứ?”
Cố Hằng cô, gì. Cô coi là bạn , nhưng luôn coi cô là nhịp đập của trái tim , bất kể lúc nào thấy cô, đều rung động.
Sau đó Cố Hằng : “Nếu thật sự , cứ nghĩ xem hồi nhỏ bọn tớ đối xử với thế nào, mà giờ ... đối xử với bọn tớ !”
Nụ môi Tô Dương bỗng chốc cứng đờ, ánh mắt cũng tối sầm . Nói xong, Cố Hằng hối hận: “Tớ thấy áy náy, chỉ là tìm cảm giác thôi.” Anh bực bội thở hắt , điều thấy nhất chính là cô buồn phiền.
Tô Dương chớp mắt, một lúc mới : “Tớ .”
Họ bắt đầu diễn một nữa. Suốt cả ngày, Tô Dương và Anh Bố phối hợp ăn ý. Sau năm chạy thử, họ đạt hiệu quả như mong đợi, nhưng Tô Dương vẫn kiên trì một nữa. Cô hỏi Cố Hằng: “Có mất thời gian của ?”
Chỉ khi đối mặt với Tô Dương, thời gian của Cố Hằng mới giống như khe n.g.ự.c của đàn ông, cứ ép là sẽ . Anh gật đầu: “Không vấn đề gì.”
Họ tiếp tục việc cho đến khi trời sập tối mới kết thúc. Ngày mai sẽ chính thức phim quảng cáo. Trở về khách sạn, Tô Dương cùng trợ lý xem những đoạn phim hậu trường lúc tập dượt để xem chi tiết nào , cần chú ý thêm.
Đinh Thiến gõ cửa , mang sữa cho cô: “Tối nay đừng thức khuya nữa, nghỉ ngơi sớm .”
Tô Dương nhận lấy ly sữa xoay máy tính: “Mấy ngày nay tớ vắt óc suy nghĩ phương án chụp , máy ảnh cũng ngủ để kịp thành bản thảo vẽ tay. Nếu chụp như ý thì thật với bản quá.”
Đinh Thiến khẽ thở dài, hiệu cho cô mau uống sữa, sực nhớ đến lịch trình những ngày tới: “ , tối mai chúng về Bắc Kinh.”
Tô Dương uống vài ngụm sữa: “Lại việc ?”
Đinh Thiến lắc đầu: “Cũng hẳn, chỉ là hợp đồng ký với tạp chí Mỹ Ngu đó, sẽ chụp bìa tạp chí cho nửa cuối năm. Số tháng 7 sắp bắt đầu , bộ sưu tập của L&D cũng bắt đầu lên kệ.”
Tô Dương “ừm” một tiếng, hỏi cô mẫu hợp tác là ai.
Đinh Thiến: “Vẫn , Duy Y vẫn chốt, muộn nhất là tối mai mới xác định .”
Trước đó xác định mẫu cho bìa tháng 7 là Kiều Cẩn, nhưng vì Kiều Cẩn dạo vướng quá nhiều tin đồn tiêu cực nên ban lãnh đạo Tập đoàn Mỹ Ngu quyết định tạm thời dời kế hoạch chụp của cô .
Sau khi Đinh Thiến rời , Tô Dương tiếp tục bận rộn. Mãi đến tận đêm khuya, cô mới đ.á.n.h dấu xong tất cả những điểm hảo. Cô mệt mỏi day day huyệt thái dương. Con đường dẫn đến điện phủ vinh quang cao nhất của nhiếp ảnh dường như dài vô tận, cô khi nào mới tới đích. Cô thật sự sợ ngày sẽ mệt mỏi đến mức bước tiếp dù chỉ một bước.
Ngồi một lúc, cô dậy tắt đèn phòng khách phòng tắm. Tắm xong, Tô Dương giường trằn trọc mãi ngủ , đầu óc cứ quẩn quanh chuyện phim quảng cáo, luôn cảm thấy chỗ nào đó mỹ. Vài tiếng , cô mới mơ màng chợp mắt.
5 giờ sáng cô tỉnh giấc. Cô lấy điện thoại , nghiên cứu phương án chụp ghi chép trong máy. Cuối cùng cô cũng nghĩ vấn đề ở . Nhạc nền của phim quảng cáo , khiến cô cảm thấy sự đồng điệu về tình yêu.
Cô vội vàng mở WeChat, gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: “ Lão công, khi nào rảnh gọi cho em nhé, em nhờ giúp một việc, giúp em biên một bản nhạc dùng cho phim quảng cáo. ”
Sau khi tin nhắn gửi , hơn mười phút trôi qua vẫn thấy động tĩnh gì. Trời vẫn còn sớm, Tô Dương định nhắm mắt ngủ nướng thêm một lát. mới chợp mắt thì chuông điện thoại reo vang. Cô giật , vội vàng quờ lấy điện thoại, đúng là Tưởng Bách Xuyên gọi đến.
Giọng trầm thấp, ấm áp của Tưởng Bách Xuyên vang lên: “Dậy sớm thế em?”
Tô Dương : “Vâng ạ, em lạ giường nên ngủ . Còn , vẫn đang tăng ca ở văn phòng ?”
Tưởng Bách Xuyên trả lời cô. Anh mới khỏi cửa hải quan, lên xe là gọi cho cô ngay. Anh mặt ở Hong Kong . Anh lảng tránh chủ đề , hỏi ngược cô: “Đội ngũ của em chẳng chuyên trách về âm nhạc ? Họ chắc chắn chuyên nghiệp hơn nhiều.”
Tô Dương vân vê một lọn tóc, quẹt nhẹ lên ch.óp mũi: “ họ loại tình cảm mà em diễn đạt là gì, chỉ mới thôi.”
Tưởng Bách Xuyên mỉm : “Được , tối nay sẽ biên xong nhạc gửi qua cho em.”