Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 30: Hồi Ức Mười Một Năm Trước: Cơn Mưa Rào Và Nụ Hôn Đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương vài phút, cất bước về phía .

Tưởng Bách Xuyên thấy tiếng bước chân, đầu cô một cái, tiếp tục sắp xếp đồ đạc.

Tô Dương từ phía ôm lấy cổ , cả đều ghé lưng , vùi mặt hõm cổ cọ cọ: “Buổi sáng ở cửa hàng thế nào?”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Còn thể thế nào?

Bị hai cô bé trêu chọc một câu: ‘Tiểu ca ca, trai quá.’

Sau đó vài tới, các cô thì thầm to nhỏ, nhưng cũng đại khái, là phẫu thuật thẩm mỹ theo khuôn mẫu Tưởng Bách Xuyên, là hàng nhái. Hàng fake cao cấp.

Tô Dương chịu buông tha: “Nói chứ, lời nào?”

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên như thường: “Thì bồi ba trò chuyện một lát, ăn xong cơm trưa liền về nhà.”

Tô Dương cũng thấy vô vị, liền truy vấn nữa.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục tắt các máy tính khác, Tô Dương liền cứ dính lấy , kề sát lưng .

Anh nghĩ đến lúc cô mười mấy tuổi, cũng thích mè nheo như .

Nghĩ đến , liền tự giác nhớ tới cảnh tượng đầu tiên bọn họ gặp mặt.

Bất quá đó thứ tư thấy cô. Mà cô từng lưu ý đến .

Tưởng Bách Xuyên hỏi Tô Dương: “Buổi chiều bận ?”

Tô Dương vòng , lên đùi , ngửa đầu : “Bận, chỉnh sửa ảnh chụp cho An Ninh, bất quá hiệu quả chụp , hậu kỳ sẽ tốn quá nhiều thời gian. Anh buổi chiều cứ ở đây bồi em nhé?”

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, hỏi: “Biết hôm nay là ngày gì ?”

Tô Dương vẫn luôn ghé lưng dính lấy , nghĩ đến cô mười mấy tuổi khi đó, liền yêu thích ma sát như .

Ngày như thế , Tô Dương thể quên, nhưng cô cố ý : “Không .”

Tưởng Bách Xuyên , ôm cô lòng.

Tô Dương nhớ rõ ngày bọn họ gặp mặt đầu tiên, thời tiết tệ, lúc tan học trời đổ mưa tuyết. Ba Tô gọi điện thoại cho Tô Dương, lúc thời gian trường học đón cô về nhà.

Kết quả ngày đó đón cô ba Tô, mà là Tưởng Bách Xuyên.

Khoảnh khắc cửa xe mở , Tô Dương tưởng xuất hiện ảo giác.

Người đàn ông trai đến mức hạ gục Cố Hằng và Lục Duật Thành trong nháy mắt.

Đây là ấn tượng đầu tiên của cô đối với Tưởng Bách Xuyên.

Lúc Tưởng Bách Xuyên thấy cô ngây , đều quên mất ghế phụ.

Anh hiếm khi thái độ ôn hòa: “Anh tên là Tưởng Bách Xuyên, chú Tô lâm thời sân bay đón nhị thúc của , lúc đến bên việc, liền thuận đường đón em luôn.”

Hóa chính là Tưởng Bách Xuyên.

Đó là đầu tiên Tô Dương thấy Tưởng Bách Xuyên. đầu tiên qua tên của .

Ba Tô và Tô thường xuyên nhắc đến , mỗi nhắc tới đều là khen dứt miệng. Tên của gắn liền với bộ thời kỳ thanh xuân phản nghịch của cô.

Mỗi cô thi , Tô liền , con xem Tưởng Bách Xuyên, nào thi cử điểm tuyệt đối?

thể thừa nhận, những năm đó, mỗi thi cử đạt yêu cầu, điều cô thống hận nhất gì khác hơn ba chữ ‘Tưởng Bách Xuyên’, tựa như cái ma chú, vứt .

Lại từng nghĩ, lớn lên như .

“Mau lên xe , quần áo ướt hết .” Tưởng Bách Xuyên nữa nhắc nhở cô.

Tô Dương cảm giác thất thố, ngượng ngùng với , tiếng: “Cảm ơn , em tên là Tô Dương.”

Tưởng Bách Xuyên : “Anh .”

Tô Dương ‘’ một tiếng, hẳn là ba ba với .

hỏi nhiều nữa, thu chiếc ô mượn của bạn học, mang tâm trạng thấp thỏm khẩn trương lên xe.

Năm , cô 17 tuổi, học lớp 10.

Anh 21 tuổi, là sinh viên năm 3 tại một trường danh tiếng ở Mỹ, hơn nữa bắt đầu khởi nghiệp.

Vốn dĩ hẳn là còn chút chuyện để , nhưng một vốn trầm mặc ít lời, một bởi vì khẩn trương, tìm đề tài gì.

Dọc theo đường gì.

xe, Tô Dương luôn trộm dùng khóe mắt liếc Tưởng Bách Xuyên, mỗi một , cô đều bắt gặp vặn.

đ.â.m đầu kính chắn gió cho xong.

Sau đó cô cũng dám nữa, đôi mắt cứ ngây ngốc chằm chằm con đường phía . Trong đầu bộ đều là dáng vẻ của .

Trong xe yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng thể thấy.

Ngoài xe, tiếng cần gạt nước truyền rõ mồn một trong xe.

Tô Dương đầu tiên cảm thấy cần gạt nước khi hoạt động cũng là một phong cảnh tồi.

Sau cô mới , sở hữu cảnh sắc bình thường đều màu sắc, là bởi vì đàn ông bên cạnh là Tưởng Bách Xuyên. Không liên quan gì đến bản phong cảnh.

Hơn nửa giờ , tới lầu nhà Tô Dương.

Đó là đầu tiên, Tô Dương ghét bỏ nhà ở gần trường học như . Nếu cô ở nơi chân trời góc bể thì mấy. Như bọn họ liền cần xuống xe, một đường bạn đến già.

Tưởng Bách Xuyên đỗ xe xong.

Trước khi xuống xe, Tô Dương nữa cảm ơn với Tưởng Bách Xuyên, còn quên dặn dò : “Lúc về lái xe cẩn thận một chút.”

Tưởng Bách Xuyên cũng theo cô cùng xuống xe.

Tô Dương bung dù xong, thấy Tưởng Bách Xuyên ở đối diện xe.

Anh dù, cứ như chút cố kỵ dầm mưa. Cô định hỏi xuống xe gì?

Tưởng Bách Xuyên bước nhanh vòng qua đầu xe, đến bên cạnh cô.

Tô Dương theo bản năng nghiêng ô che mưa về phía , nhỏ giọng hỏi: “Có việc gì ?”

Tưởng Bách Xuyên hình như đang do dự, một lát hỏi cô: “Có bạn trai ?”

Hỏi trắng như , Tô Dương đầu tiên là ngẩn , ngay đó tai nóng lên, vội vàng lắc đầu.

Cô lắp bắp : “Không.. Không.. bạn trai ạ.”

Lại bồi thêm một câu: “Thật sự .”

Sự thật cũng là .

Tô Dương Tưởng Bách Xuyên vì đột nhiên hỏi vấn đề hợp thời điểm . Rốt cuộc bọn họ chi gian , một chút đều quen thuộc.

Chẳng lẽ ba Tô hoài nghi cô học tập là bởi vì yêu sớm, cho nên bảo Tưởng Bách Xuyên tới thử cô?

Đây là điều duy nhất cô thể nghĩ đến để giải thích cho hành động khó hiểu của Tưởng Bách Xuyên giờ phút .

Tưởng Bách Xuyên dừng một chút, nữa xác nhận: “Thật ?”

Tô Dương lắc đầu.

Tưởng Bách Xuyên ánh mắt thuần tịnh của cô, giống như là đang dối.

Anh : “Anh lúc cũng bạn gái.”

Tô Dương: “...”

Có chút m.ô.n.g lung. Mạch não đủ dùng. Chớp mắt chằm chằm .

Tưởng Bách Xuyên cũng cô, chuẩn mà đến. Đã sớm học thuộc lòng lời tỏ tình, nhưng ở thời khắc mấu chốt của cuộc đời , thế nhưng quên sạch sành sanh.

Kia chính là kinh nghiệm xương m.á.u nhiều năm của ngũ thúc. Anh thì , quên sạch.

Chính là khoảnh khắc đó, cảm thấy thua, thua trong tay cô gái tên Tô Dương .

Đây là khoảnh khắc chật vật nhất trong 21 năm cuộc đời , gì sánh nổi. Trước từng , về cũng sẽ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-30-hoi-uc-muoi-mot-nam-truoc-con-mua-rao-va-nu-hon-dau.html.]

Hồi lâu , Tô Dương giống như cũng tiêu hóa ẩn ý trong lời , bạn gái, mà cô cũng bạn trai, cho nên đây là tỏ tình với cô ?

Tưởng Bách Xuyên vắt hết óc, vẫn là nhớ những lời tỏ tình . Cuối cùng từ bỏ.

Nhìn cô, nữa mở miệng: “Nếu ... chúng thành một đôi .”

Tô Dương: “...”

Cái gì gọi là thành một đôi?

Tưởng Bách Xuyên hít sâu vài cái trong lòng, mặt còn tính trầm tĩnh, thấp giọng : “Anh từng yêu đương, thời gian để yêu, cũng gặp ...” rung động.

Yết hầu lăn lộn vài cái, Tưởng Bách Xuyên thêm: “Nếu em , hiện tại chính là bạn trai của em, về còn sẽ là bạn đời pháp luật công nhận của em.”

Tô Dương hỗn loạn.

Mưa tuyết còn kèm theo những hạt băng nhỏ, lộp bộp đập ô che mưa.

Trong ô, khí như ngưng kết . Thế giới đều yên tĩnh.

Tô Dương chớp chớp mắt, vẫn cảm thấy thể tưởng tượng nổi. Lại chớp chớp mắt, cái gì đó, bắt đầu từ .

Ngay lúc cô đang thất thần, Tưởng Bách Xuyên thúc giục cô: “Lạnh quá, lên nhà , ngày mai đón em tan học.”

Đêm hôm đó, Tô Dương mất ngủ. Tưởng Bách Xuyên cũng gần như thức trắng đêm.

Ngày hôm sắp tan học, trong lòng Tô Dương vẫn luôn bất , gặp , sợ sẽ bao giờ đến đón cô nữa.

Thật vất vả chịu đựng đến lúc tan học, Cố Hằng đưa cô về, cô uyển chuyển từ chối, ba Tô qua đón cô, khả năng sẽ muộn một chút.

Lục Duật Thành hôm đó trận bóng rổ trong trường, sớm rời khỏi phòng học.

Cô một trong phòng học, cũng là chờ mưa nhỏ bớt về nhà, là chờ câu của Tưởng Bách Xuyên: ‘Ngày mai đón em tan học.’

Cô bắt đầu lề mề chậm chạp thu dọn cặp sách, di động đột nhiên vang lên, là một tin nhắn: “ Sao còn ? Hôm nay trực nhật ? Tưởng Bách Xuyên ”

Nhìn thấy tin nhắn , cô ngẩn vài giây, đó lên, vui vẻ nhảy cẫng lên tại chỗ, vội vàng nhét sách cặp, cầm lấy ô che mưa liền lao ngoài.

Vẫn là chỗ cũ, vẫn là chiếc xe , đàn ông .

Tô Dương lên xe mới thấy mạc danh tâm an.

Anh gì, cô cũng hỏi gì. Cô tự thắt dây an , liền khởi động xe rời .

Vẫn là khí trầm mặc, nhưng áp lực. Anh tùy tay mở nhạc xe.

Lúc chờ đèn đỏ, Tưởng Bách Xuyên lấy một cuốn sổ nhỏ đưa cho cô: “Cái để chỗ em, về lúc cần dùng cũng tiện, nếu em cảm thấy em bảo quản thích hợp lắm, qua mấy năm nữa, chúng liền thêm tên em , như để chỗ em cũng danh chính ngôn thuận.”

Tô Dương: “...”

Nhìn ba chữ to sổ hộ khẩu, cô... nên hình dung tâm trạng lúc thế nào.

Hơn nửa giờ , tới bãi đỗ xe lộ thiên của khu chung cư.

Lại là thời gian chia tay phiền lòng.

Tô Dương một chút cũng xuống xe, nhưng vẫn với tiếng tạm biệt, cũng lên tiếng.

Cô bĩu môi, đẩy cửa xuống xe.

Giống như hôm qua, Tưởng Bách Xuyên cũng xuống theo.

Lần nhưng thật tự giác ô của cô.

Mùa đông hơn 5 giờ chiều, là ngày mưa, sắc trời tối sầm. Tuy rằng rõ mặt , Tô Dương vẫn khẩn trương dời tầm mắt, dám đối diện với .

Tưởng Bách Xuyên bỗng nhiên khom lưng, bế bổng Tô Dương lên. Mất trọng tâm, cô phản xạ điều kiện duỗi tay túm lấy cổ áo , tay run rẩy vẫn còn đang giơ ô.

Tô Dương đầu , Tưởng Bách Xuyên, đại não trống rỗng.

Đây là đầu tiên khác phái ôm ái như thế, đầu tiên tiếp xúc mật với cơ thể khác phái như .

Tưởng Bách Xuyên gắt gao ôm cô, chớp mắt cô. Đại khái cũng chút khẩn trương, nhiều há miệng, cuối cùng cái gì cũng .

Vài giây , Tô Dương một câu tái nhợt vô lực: “Anh thả em xuống!”

Tưởng Bách Xuyên lên tiếng, chuyên chú mắt cô, ngay đó xoay , ép cô cửa xe.

Tuy rằng mặc áo bông, nhưng Tô Dương vẫn cảm giác lưng truyền đến một trận hàn khí, tay cô tự giác run run.

“Thả em xuống!”

Bị ôm vô lễ thô lỗ như , cô cũng tức giận lắm. Cô đáng lẽ tức giận, với tính tình nóng nảy lý của cô, đáng lẽ giận tím mặt mới đúng. . Còn vẫn luôn dùng sức túm lấy cổ áo , chỉ sợ đột nhiên buông tay, cô sẽ ngã xuống.

Tưởng Bách Xuyên hô hấp cũng chút hỗn loạn, cô: “Anh đầu tiên gặp em, năm ở cổng khu chung cư nhà nhị thúc gặp em .”

Những lời , hôm qua thế nhưng quên , đường về mới nhớ tới.

Tô Dương sửng sốt, nhớ , đó cũng là duy nhất cô đến cổng khu chung cư nhà nhị thúc Tưởng, là chìa khóa nhà cô mất, hỏi ba Tô lấy chìa khóa.

Tưởng Bách Xuyên trán chạm trán cô: “Đồng Đồng, đợi một năm, còn kiên nhẫn nữa, sợ nếu chờ đến khi em nghiệp cấp ba... em liền thích.”

Tô Dương túm lấy cổ áo , tay tự giác siết c.h.ặ.t, thế nhưng gọi cô là Đồng Đồng. Đó là cận mới gọi cô như .

Miệng cô mím , ngơ ngẩn . Cảm giác quá thực tế.

Anh thích cô, sớm thích, một chuyện thể tưởng tượng điên cuồng bao.

Tưởng Bách Xuyên hôn lên trán cô, cúi đầu hôn lên đôi môi đang hé mở vì kinh ngạc của cô.

Anh ngậm lấy môi của cô, nhẹ nhàng mút . Dùng đầu lưỡi nhất biến biến miêu tả đường viền môi cô.

Cảm giác còn mâu thuẫn bài xích, một chút cạy mở khớp hàm của cô, tiến quân thần tốc.

Ngày đó, trong mưa tuyết. Bọn họ ôm hôn hơn hai giờ đồng hồ.

Nước mưa cơ hồ ướt áo khoác của hai , nhưng ai cũng cảm thấy lạnh. Cũng dừng .

Đêm đó, ba Tô sẽ về sớm như . Mẹ Tô nhà dì nhỏ ở nơi khác.

Lúc ông trời cũng tác hợp, rơi xuống mưa tuyết, trời tối liền mấy ngoài, hai bọn họ kiêng nể gì ôm hôn.

Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn ôm cô, cánh tay đều bắt đầu mỏi nhừ.

Tô Dương hỏi : “Có mệt , thả em xuống .”

Tưởng Bách Xuyên lắc đầu, lấp kín miệng cô.

Sau đó lúc nghỉ ngơi, cô : “Chúng ngốc , tại trong xe?”

Kết quả Tưởng Bách Xuyên : “Vào , sợ em .”

Lúc cô đối với lời cái hiểu cái , nhưng hình như cũng hiểu...

Ngày đó cô còn hỏi : “Anh xúi giục em yêu sớm, sợ chậm trễ việc học của em ?”

Tưởng Bách Xuyên : “Với thành tích như em, học cũng chỉ thi bấy nhiêu điểm thôi.”

Cô: “...” Hướng trợn trắng mắt.

Tưởng Bách Xuyên cúi đầu hôn hôn khóe môi cô, cô cũng chút nghiện, chủ động câu lấy cổ hôn .

Cứ như , Tưởng Bách Xuyên lấy phương thức kịch liệt, chấn động trực tiếp, cường thế tiến cuộc sống của cô.

Từ đây, trong mắt cô, trong lòng cô, rốt cuộc chứa nổi nam sinh khác.

Tình yêu thời niên thiếu, là thuần túy, bất kỳ gánh nặng nào, cần cố kỵ quá nhiều, sẽ phiền lòng môn đăng hộ đối, chỉ cần yêu đối phương, liền cảm thấy thể đến địa lão thiên hoang...

“Nghĩ cái gì thế!” Tưởng Bách Xuyên c.ắ.n nhẹ môi Tô Dương.

Hồi ức của Tô Dương cắt ngang. Hiện tại là ở studio của cô.

: “Nghĩ xem năm đó bắt nạt em như thế nào!”

Tưởng Bách Xuyên đột nhiên nâng m.ô.n.g cô bế bổng lên, Tô Dương theo bản năng ôm cổ .

Anh : “Để em ôn quá khứ một chút.”

Tô Dương , nửa đùa nửa thật : “Thật ôm em dựa ô tô hôn hai tiếng đồng hồ ?”

 

 

Loading...