Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 34: Màn Kịch Của Kiều Cẩn & Bí Mật Về Tai Nạn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:53:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Bách Xuyên xách bình giữ nhiệt, còn đến bậc thang tòa nhà chung cư, một tiếng gọi: “Tưởng Bách Xuyên!” truyền đến.
Anh đầu , giữa mày nhíu c.h.ặ.t, kiên nhẫn chằm chằm tới.
Kiều Cẩn đến gần, đôi mắt ướt át đỏ ngầu. Không tiếng động , như là chất vấn.
Tưởng Bách Xuyên chăm chú cô vài giây, tuy rằng cách hơn hai mét, vẫn ngửi thấy cô một mùi rượu.
Không thời gian dong dài với cô , xoay định .
“Tưởng Bách Xuyên! Anh cần thiết xát muối vết thương của em ! Việc đều qua , gì cứ nắm mãi buông! Anh chơi em đấy ! Chiều hôm qua mới sáng tỏ, buổi tối vội ngừng thét to với cả thế giới, sợ khác Tô Dương là vợ !”
Kiều Cẩn , nước mắt chảy xuống.
“Anh quá bắt nạt khác! Anh đây là tính toán cho em đường sống!”
Tưởng Bách Xuyên nhíu mày, phản ứng cô , tiếp tục về phía .
Kiều Cẩn chợt lao về phía , ôm lấy từ phía .
Tưởng Bách Xuyên tiếng bước chân dồn dập, phản ứng cực nhanh, một cái xoay , duỗi tay ấn cô tại chỗ: “Kiều Cẩn, cô gì! Cứ cho bản bỉ ổi như mới ?!”
Vai Kiều Cẩn bóp đau điếng, nước mắt tuôn rơi, cô hiện tại phân biệt là đau lòng đau thể. Mượn ba phần men say, bắt đầu loạn: “Tưởng Bách Xuyên, em sai , đừng giận, dù giận đến mấy cũng sẽ đối xử với em như .”
Cô nghẹn ngào: “Em cũng cố ý nhắm Tô Dương, nhưng em thấy đối với cô như , trong lòng em nhịn ghen ghét. Tưởng Bách Xuyên, em cũng thích mà, em quen Tô Dương, cũng thích , nhưng thể vì cô mà đối xử với em như chứ.”
Tưởng Bách Xuyên buông tay , lùi mấy bước, giữ cách nhất định với cô : “Kiều Cẩn, say trong lòng cô tự rõ. tự nhận từng cho cô bất kỳ tín hiệu sai lầm nào, mặc kệ là quen Tô Dương, đối với cô cũng chỉ là xã giao bất đắc dĩ giữa hai gia đình thế giao, điểm cô hẳn là rõ ràng hơn bất cứ ai. Nếu cô cứ nhất định giả bộ hồ đồ, lừa dối , thì nhất định sẽ cho cô tỉnh táo nhận thức điểm .”
Xã giao bất đắc dĩ?
Trong lòng Kiều Cẩn run lên, đàn ông thật đúng là tuyệt tình. Những lời tàn nhẫn như đều thể hề cố kỵ .
Cô khống chế gào lên: “Tưởng Bách Xuyên, còn là đàn ông !”
Tưởng Bách Xuyên mảy may d.a.o động, cũng tức giận. Tựa như từng với Bàng Việt Hi, tranh cãi, chỉ tranh cãi với nhà. đối với quan trọng, sự hài hước chế nhạo của là một loại xa xỉ.
Tưởng Bách Xuyên vốn xé rách da mặt cuối cùng, nhưng cô quá mức tự lượng sức , đơn giản một cho rõ ràng. Cũng cần bận tâm giao tình hai nhà gì nữa.
Anh đó .
Kiều Cẩn cho rằng trong lòng bắt đầu áy náy. Nếu là , cô những lời chọc giận như , khẳng định hai lời bỏ ngay.
Ngay lúc cô đang nuôi hy vọng may mắn, từ cách đó xa tới hai đàn ông hình cao lớn, mà hướng của hai đàn ông , chẳng là...
Đầu ngón tay Kiều Cẩn khỏi run lên, đại não trống rỗng.
Sẽ phát hiện chứ? Sao thể! Anh ?
Hai đàn ông tới gần, giao đồ vật trong tay cho Tưởng Bách Xuyên: “Tưởng tổng, đây là thẻ nhớ lấy từ máy ảnh.”
Tưởng Bách Xuyên nhận lấy, ánh mắt trầm đến thấy đáy.
Anh đặt thẻ nhớ trong lòng bàn tay qua, về phía Kiều Cẩn: “Đây là mục đích tối nay cô tìm , chạy tới ôm ?”
Thuê sẵn paparazzi, tìm một góc độ thích hợp, chụp cảnh cô và ôm . Cô ôm lấy từ phía , mà nhất định sẽ đầu , lúc cô nhào lòng . Paparazzi nhất định sẽ chọn góc chụp đặc biệt để gây hiểu lầm cho công chúng, rằng bọn họ tình đến chỗ sâu chủ động ôm .
Cái nếu phát ngoài, một trăm cái miệng cũng giải thích rõ. Mới công khai hôn nhân, liền lập tức truyền video tình ý với cái gọi là ‘thanh mai’, Tô Dương đại khái sẽ trở thành trò lớn nhất.
Cũng may sớm chuẩn , nghĩ đến cô và tên em họ điều sẽ chơi chiêu âm hiểm .
Kiều Cẩn gắt gao c.ắ.n môi lời nào. Cô vốn định bất chấp tất cả, cố ý cho cô sống , thì cô cũng sẽ để Tô Dương sống . Cho nên từ tối qua bắt đầu, cô vẫn luôn canh giữ ở chỗ , chỉ chờ khi xuất hiện một , trình diễn màn kịch .
Tưởng Bách Xuyên dùng bật lửa đốt cháy cái thẻ nhớ , mặt vô biểu tình về phía Kiều Cẩn: “Sẽ ngày cô hối hận xanh ruột.”
Anh hiệu cho bảo vệ lui xuống, xoay về phía tòa nhà chung cư.
Nước mắt Kiều Cẩn rơi lã chã. Nhìn dường như việc gì về phía nhà, cô tức hộc m.á.u hét lớn: “Tưởng Bách Xuyên, với xong ! Không tin chúng cứ chờ xem!”
Cô sẽ để Tô Dương sống như , dựa cái gì đời tất cả những gì đều để Tô Dương chiếm hết!
Tô Dương về đến nhà thì Tưởng Bách Xuyên họp xong, đang ở trong bếp vo gạo.
“Sao tối nay em nấu cơm?” Tô Dương xách đồ ăn bếp.
Tưởng Bách Xuyên đầu cô: “Trưa nay em chẳng mấy ngày ăn cơm .”
Trưa nay ở cửa hàng ‘Khoai Lang Gia Gia’, vợ hoành thánh nhỏ, cô lúc liền ồn ào, ăn cơm.
Tô Dương : “Để tâm đến lời em như , mê em đến mức cần cần ? Hả?”
Đặt đồ ăn xuống, duỗi tay ôm lấy từ phía .
Tưởng Bách Xuyên bỏ gạo tẻ nồi cơm điện, cắm điện, sâu kín : “Trước cảm thấy mặt lớn, hiện tại cảm thấy em tiềm năng nghịch tập.”
Tô Dương ha ha bật , “ , hai chúng đều mặt lớn, cho nên mới mê luyến thực sự.”
Tưởng Bách Xuyên cầm túi đồ bàn bếp xem, nhiều loại rau dưa, hỏi cô: “Chuẩn món gì?”
Tô Dương: “Khoai tây xào ớt xanh, cà chua xào trứng, rau xà lách dầu hào, thêm đậu phụ gia thường .”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Còn tưởng rằng mấy tháng nay trù nghệ của cô tiến bộ, hóa vẫn là bốn món mười mấy năm đổi.
Hỏi cô: “Vậy em còn mua măng, nấm cái gì?”
Tô Dương : “Vốn dĩ định mua, nhưng em khu chung cư, ở bên bồn hoa thấy Kiều Cẩn cùng một chỗ với , còn hai bảo vệ của , em sợ khi qua em sẽ nhịn dỗi Kiều Cẩn, đó liền đầu siêu thị mua hai món về.”
Tưởng Bách Xuyên ‘’ một tiếng, dặn dò cô: “Về gặp cô thì cố gắng đừng xung đột trực diện, tâm địa cô chính trực, cuối cùng chịu thiệt là em, chuyện gì em về với .”
Sau đó đem chuyện đơn giản kể cho Tô Dương .
Tô Dương xong đều còn sợ hãi, nếu video phát tán ngoài, cô sẽ bao nhiêu chế giễu.
Cô thấy bàn bếp cái bình giữ nhiệt, khựng , “Mẹ đưa tới ?”
“Không , ba đưa tới, là món cá sốt chua ngọt em thích ăn.”
Tô Dương duỗi tay sờ sờ bình giữ nhiệt, tuy rằng bên ngoài lạnh, nhưng độ ấm bên trong cũng giống như tâm trạng cô hiện tại. Nóng bỏng.
“Ba lên nhà ạ?”
“Không, chạy về nhà bồi ông nội ăn cơm.”
Tưởng Bách Xuyên bắt đầu rửa rau, rửa khoai tây xong hỏi cô, “Em thái sợi nhé?”
“Được.” Tô Dương buông , đeo tạp dề, bắt đầu thái khoai tây.
Cô còn nhớ chuyện với cô lúc xe, nhắc nhở : “ , lúc về nhà chuyện với em, chuyện gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-34-man-kich-cua-kieu-can-bi-mat-ve-tai-nan.html.]
Tưởng Bách Xuyên đang rửa cà chua, đầu cô một cái, tiếp tục rửa. Anh đặt mấy quả cà chua rửa sạch lên thớt, bắt đầu nhặt rau xà lách.
Lúc mới : “Khoảng thời gian đó đích xác bận, bồi ngũ thúc Nam Phi một chuyến, khi trở về bệnh dày tái phát, nửa đêm đau chịu , uống t.h.u.ố.c cũng tác dụng, liền lái xe bệnh viện, ngờ đường va chạm với một chiếc taxi.”
Tô Dương xong, tay run lên, suýt chút nữa cắt ngón tay.
“Có thương nặng ? Vậy cho em ?” Cô buông d.a.o, qua, xoay , xem thương chỗ nào. Quan tâm sẽ loạn, cô đều quên mất, hơn ba tháng trôi qua, thương tích cũng lành.
Tưởng Bách Xuyên trấn an cô: “Không , tính là quá nặng, tốc độ xe đều nhanh, ngoại thương nghiêm trọng, cũng gãy xương, chỉ là nội tạng xuất huyết, cần thiết viện quan sát. Anh vốn dĩ thương lượng với bệnh viện Hong Kong xem triển lãm ảnh của em, nhưng bác sĩ đồng ý, nội tạng xuất huyết loại chuyện khó , vạn nhất xảy chuyện ngoài ý máy bay thì kịp cứu chữa.”
Đầu Tô Dương vẫn luôn cọ n.g.ự.c , nước mắt cũng rơi xuống.
“Xin , xem em vợ một chút cũng đủ tư cách, thời gian đó đều phát hiện bất thường, chỉ lo chuyện của , xin .”
Tưởng Bách Xuyên buông rau trong tay xuống, ôm lấy cô: “Khóc cái gì chứ, vẫn khỏe mạnh đây . Lúc chính là bởi vì nguy hiểm đến tính mạng, mới cho em, ngày thứ ba chính là triển lãm ảnh của em, em phân tâm. Sau đó triển lãm ảnh của em kết thúc, thể cũng gì trở ngại, liền nhắc với em nữa.”
Cô đề cập thăm , nhưng từ chối. Sợ cô thấy bộ dáng giường bệnh, trong lòng cô sẽ khó chịu.
Nói thở dài, “Sớm thế thì với em nữa, em áy náy.” nếu với cô, trong lòng cô thoải mái.
Tô Dương một hồi lâu mới bình phục, mắt đỏ hoe : “Về mặc kệ gặp chuyện gì đều cần thiết cho em đầu tiên.”
Tưởng Bách Xuyên gật đầu, .
Tô Dương hỏi: “Còn chuyện gì gạt em nữa ?”
Tưởng Bách Xuyên: “Không , chỉ chuyện thôi.”
Tô Dương tạm thời tin .
Tưởng Bách Xuyên giải thích: “Khoảng thời gian đó trừ bỏ thể thoải mái, là thật sự bận.”
Ngay cả thời gian ngủ cũng , lệch múi giờ với cô, cho nên gọi điện thoại ít chút.
Khoảng thời gian đó chỉ gọi điện ít, mỗi gọi điện hình như cũng gì để , cô luôn bận, vội vã cúp điện thoại.
Ban đầu thật sự tưởng cô bận, cũng liền tận lực ít quấy rầy cô, buổi tối cho cô thêm chút thời gian ngủ.
Mãi cho đến sáng hôm đó cô chủ động gọi điện thoại cho , cảm giác giọng điệu của cô bình thường, cũng chuyện mấy.
Anh hỏi cô .
Kết quả cô : Không gì, chỉ là thời gian dài liên lạc, suýt chút nữa quên là chồng em, gọi điện thoại xác nhận một chút, sẽ cũng suýt chút nữa quên em là ai chứ?
Anh nhất thời cũng phản ứng kịp, bởi vì bọn họ mới chỉ một ngày liên lạc mà thôi.
Sau đó cô hỏi : “Em thăm , tiện ?”
Hai chữ " tiện" , ý thức , cô mất cảm giác an .
Cho nên lúc trong điện thoại liền quyết định về Bắc Kinh một chuyến. Vốn dĩ lịch trình của nhiều thời gian để về nhà bồi cô hai ngày như . Cuối cùng đành hoãn thời gian gặp một khách hàng quan trọng. Đó là đầu tiên đúng giờ trong bao nhiêu năm ăn.
Đêm đó đến lầu studio đón cô tan tầm, biểu tình của cô khi chạy từ bậc thang xuống, giống như từng quen .
Bao nhiêu năm mùa đông, trưa thứ sáu, từ New York bay về đưa cô Cố Cung ngắm tuyết, biểu tình của cô khi trốn học trèo tường ngoài, chính là như . Kinh hỉ hỗn loạn hưng phấn. Thế nào cũng che giấu .
Ba tháng gặp, cô từ bậc thang chạy xuống lao thẳng đến mặt . Giống như một đứa trẻ bỏ , đột nhiên gặp nhà.
Không gặp mặt thì thể thiếu oán trách và hiểu. một khi gặp mặt, liền cái gì cũng tan thành mây khói, chỉ còn niềm vui sướng chân thật.
Khoảnh khắc đó, bao giờ áy náy như . Anh dù bận đến mấy, cho dù ngủ, cũng nên trở về thăm cô.
Cô mặc kệ kiên cường bao nhiêu, độc lập bao nhiêu. ở mặt , cô vẫn là một đứa trẻ chịu lớn...
Tô Dương bình tâm trạng, tiếp tục thái rau.
Tưởng Bách Xuyên bên cạnh cô, bắt đầu nhặt rau.
Nói với cô: “Chờ khi nào tuyết rơi lớn, chúng Cố Cung dạo nhé.”
Tô Dương lên tiếng, dùng d.a.o băm mạnh xuống thớt.
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Tô Dương buông d.a.o phay, đầu nửa híp mắt chằm chằm .
Hồi lâu một câu: “Đồ l.ừ.a đ.ả.o!”
Tưởng Bách Xuyên buồn bực: “...”
Tô Dương tiếp tục thái khoai tây, chỉ là lực đạo cắt xuống biến lớn. Dao phay băm thớt phát tiếng ‘thịch thịch thịch’ vang lớn.
Cô nhớ tới ngày đó ở Cố Cung ngắm tuyết xong, hai đều lạnh, đông cứng. Thời gian còn sớm, đến giờ tan học, cô thể về nhà. Tưởng Bách Xuyên liền đưa cô về căn hộ nhỏ của .
Căn hộ lớn, bốn năm mươi mét vuông. Ở căn hộ, cô uống vài ly nước ấm, ăn bát mì trộn tương đầu tiên . Tuy rằng hương vị khó nuốt, nhưng vẫn ăn hết sạch.
Ăn xong, cô vẫn lạnh, ngừng hắt xì.
Tưởng Bách Xuyên với cô, ôm cô sẽ lạnh nữa. Anh ôm cô, vẫn luôn ngừng hôn cô.
là tuổi thanh xuân niên thiếu, huyết khí phương cương, hôn hôn đại khái liền còn thỏa mãn.
Anh hỏi cô: Còn lạnh ?
Cô gật đầu: Lạnh.
Lại hỏi : Sưởi còn ấm?
Anh : Phải quá trình nóng dài.
Cô liền tin. Lúc liền nghĩ, sưởi nhà giàu đúng là giống bình thường.
Sau đó cô hỏi: Hay là bật điều hòa ?
Anh : Điều hòa hỏng lâu , kịp sửa.
Cô đành thở dài. Cuộn tròn trong lòng , vẫn lạnh đến phát run.
Sau đó đề nghị: Hay là chúng vận động chút ? Như sẽ lạnh.
Cô lúc còn ngây thơ nghĩ, chỗ bé tẹo thế , vận động gì? Hơn nữa đây là tầng 19, nhảy dây nhảy xa chạy bộ gì đó đều , sẽ ảnh hưởng tầng .
Một giờ , cô mồ hôi đầm đìa, bao giờ lạnh nữa.
Hóa cái vận động gọi là ‘vận động hiếu khí hai giường’...
Sau thứ hai đến căn hộ của , cô mới , sưởi căn bản cần nóng lâu như , kỳ thật là bật. Đương nhiên, điều hòa cũng hỏng.