Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 41: Âm Thầm Ủng Hộ, Người Đàn Ông Thâm Tình Phía Sau Màn Kịch
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, chút để ý : “Em tiền ?”
Tô Dương vội vàng lắc đầu, hai tay dang : “Không tiền tiền, thật tiền, tài khoản chắc còn mười vạn tám vạn gì đó thôi, dùng thì em chuyển hết cho .”
Tưởng Bách Xuyên nheo mắt: “Đừng than nghèo, hỏi xin tiền em.”
Tô Dương toét miệng : “Em than nghèo nha.”
Sau đó nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay , nghiêm trang : “ , cũng đừng dễ dàng cho vay tiền ngoài, thời buổi , tiền dễ mượn khó đòi, một khi cho mượn , vạn nhất đòi , cũng tìm thấy chỗ .”
Tưởng Bách Xuyên: “...”
Nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cái gì cũng , yên lặng cúi đầu xem điện thoại.
Tô Dương nhẹ nhàng huýt sáo một cái, chỉ hai bọn họ thể rõ.
Đến nội thành Thượng Hải, Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên tách .
Trước khi xuống xe, Tưởng Bách Xuyên xác nhận một : “Không đến công ty với ?”
Tô Dương lắc đầu: “Anh bận việc , em còn phân tâm, em Bến Thượng Hải dạo chơi.”
Cô còn chuyện quan trọng .
Tưởng Bách Xuyên nghĩ nghĩ, cũng miễn cưỡng cô nữa, liền bảo tài xế tấp lề, bảo một vệ sĩ xuống xe cùng cô.
Anh thì thẳng đến chi nhánh công ty Tập đoàn Trung Xuyên tại Thượng Hải.
Biết tới, tổng giám đốc chi nhánh là Hà tổng sớm chờ ở công ty.
Hai là chỗ quen cũ, cũng hàn huyên nhiều.
Hà tổng thẳng vấn đề: “Là vì chuyện hợp tác giữa điện thoại Phương Vinh và máy ảnh LACA?”
Điện thoại Phương Vinh là thương hiệu điện thoại di động trong nước do công ty công nghệ viễn thông mà Tập đoàn Trung Xuyên đầu tư sản xuất, mắt quốc tế đều danh tiếng nhất định. về phương diện ống kính máy ảnh vẫn còn chờ thiện và nâng cao.
Tưởng Bách Xuyên gật đầu: “Phương Vinh và LACA hợp tác, là đôi bên cùng lợi, kết quả song thắng, chúng cớ mà ?”
Hà tổng tán đồng, nhưng nghi vấn: “Lần hợp tác của chúng là Phương Vinh sử dụng camera LACA chứng thực, là dùng ống kính nguyên xưởng của LACA?”
Tưởng Bách Xuyên: “Thiết tưởng của là, hai nhà công ty từ thiết kế, nghiên cứu phát triển, marketing đến bán lẻ, thực hiện hợp tác diện.”
Đáy mắt Hà tổng xẹt qua một tia kinh ngạc, mắt mới thôi, điện thoại di động trong nước nhà nào thực hiện hợp tác diện với hãng sản xuất ống kính.
Nếu Phương Vinh và LACA tương lai thể thực hiện hợp tác diện, sẽ là ý nghĩa cột mốc đầu tiên trong nhiếp ảnh di động.
Có lẽ, ngày Phương Vinh khai hỏa thị trường thông tin quốc tế còn xa.
Tưởng Bách Xuyên suy nghĩ một lát : “Tiếp theo chúng chính là thế nào thuyết phục cổ đông công ty Phương Vinh hợp tác với LACA.”
Hà tổng thần sắc nghiêm nghị, cùng lo lắng với Tưởng Bách Xuyên: “Rốt cuộc chúng nắm quyền kiểm soát tuyệt đối, hơn nữa công ty Doãn Lâm Asset Management cũng đang tiếp xúc với mấy cổ đông pháp nhân cao tầng của Phương Vinh, hẳn là hy vọng mấy đại cổ đông lựa chọn hợp tác với xưởng ống kính mà Doãn Lâm sắp thu mua.”
Tưởng Bách Xuyên ấn ấn giữa mày, một lát , với Hà tổng: “Thứ hai tuần hẹn chủ tịch hội đồng quản trị Phương Vinh một chút, tranh thủ cơ hội chuyện trực tiếp với ông .”
Hà tổng nhắc nhở : “Chủ tịch hội đồng quản trị Phương Vinh và ông chủ công ty Doãn Lâm giao tình cũng là bình thường , xác định ở tình huống mười phần nắm chắc mà đường đột mời gặp?”
Nói chừng sẽ ngược .
Tưởng Bách Xuyên ngón tay nhẹ nhàng gõ lên tay vịn sô pha, vài giây về phía Hà tổng, nhạt: “Tổng thử một , vạn nhất thành công thì ?”
Hà tổng khẽ một tiếng: “Được, ngày mai tìm hẹn, hẹn thì khó , hiện tại đúng là lúc Ngân hàng đầu tư Hải Nạp các và công ty Doãn Lâm cạnh tranh kịch liệt nhất, chừng ông sẽ tìm cái lý do tạm thời kéo dài thời gian gặp mặt với .”
Tưởng Bách Xuyên chống khuỷu tay lên tay vịn sô pha, chống cằm, sắc mặt căng c.h.ặ.t.
Khả năng nghĩ tới, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất khiến vội vã chạy tới.
Nếu Hà tổng hẹn , nghĩ cách khác.
Anh với Hà tổng: “Hẹn , còn về kết quả, chúng thể khống chế.”
Nói xong chuyện máy ảnh LACA, Tưởng Bách Xuyên và Hà tổng trò chuyện về mấy kế hoạch thu mua xuyên quốc gia lớn của giới tài chính gần đây.
Hà tổng đổ bớt một phần nước trong chén của Tưởng Bách Xuyên , thêm chút nóng, ý bảo nếm thử.
Hỏi : “Gần đây chuyện thu mua cổ phần công ty dầu mỏ mà Doãn Lâm nắm quyền kiểm soát, là thao tác lưng ?”
Hà tổng và Tưởng Bách Xuyên giao tình thâm hậu, giữa hai nay đều sẽ quanh co lòng vòng.
Tưởng Bách Xuyên nhạt: “Nếu , tin ?”
Hà tổng nâng chung lên nhấp nhẹ một ngụm, hỏi ngược : “Cậu cảm thấy thế nào?”
Tưởng Bách Xuyên khẽ vài tiếng, tỏ ý kiến.
Hà tổng phủ nhận đó là ngầm thừa nhận.
“Cậu nhiều vốn nhàn rỗi thu mua lượng lớn như ?”
Tưởng Bách Xuyên buồn bã : “Nghèo c.h.ế.t , cho mượn ít ?”
Hà tổng , nụ lẫn lộn một tia chột dễ phát hiện: “Cậu nếu cầu xin , nhưng thật thể suy xét một chút.”
Tưởng Bách Xuyên nheo mắt, chậm rãi : “Anh và Tưởng Mộ Tranh, các nhất cầu nguyện đời đều đừng rơi tay , nếu , các cũng nước mắt .”
Hà tổng: “...”
Tưởng Bách Xuyên đồng hồ, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tô Dương: “ Đang ở vị trí nào Bến Thượng Hải? ”
Tô Dương trả lời: “ Anh đoán . ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Anh lập tức từ công ty , tìm em. ”
Tô Dương: “ Anh cũng em ở , tìm thế nào? ”
Tưởng Bách Xuyên: “ Đến Bến Thượng Hải , cho em ở , em tới tìm là . ”
Tô Dương: “...”
Cô cất điện thoại, ở bờ sông, tiếp tục chụp du thuyền mặt sông.
Gió sông lạnh lẽo thổi qua. Có chút lạnh, giống như lạnh.
Qua vài phút, Tô Dương điện thoại, vẫn là động tĩnh.
Nửa giờ cô gọi điện thoại cho giám đốc một ngân hàng, bên tắt máy, nhắn đang họp, lát nữa gọi cho cô.
đến bây giờ đều bất luận động tĩnh gì.
Nghĩ đến việc Tưởng Bách Xuyên hiện tại thiếu hụt vốn, trong lòng Tô Dương liền mạc danh sốt ruột.
Lúc ở máy bay, Tưởng Bách Xuyên đùa với cô, cô thời gian khách mời dài hơn chút, thể lấy ba trăm triệu hối lộ .
Hơn nữa buổi sáng cô nhận email biến động dư tài khoản ngân hàng, cô đại khái đoán Tưởng Bách Xuyên gặp khó khăn trong việc xoay vòng vốn.
Nếu , lấy tính cách của , sẽ khai cái kiểu đùa như .
lúc ở máy bay cô cố ý trêu chọc Tưởng Bách Xuyên một phen, vẻ hiểu ẩn ý của . Nhìn thấy nội tâm phát điên, hận cô, gì cô, biểu cảm bất đắc dĩ đó cô thỏa mãn.
Bất quá đến nội thành Thượng Hải tách với xong, cô liền lập tức gọi điện thoại cho giám đốc Trương.
Một phần tiền trong tài khoản ngân hàng của cô là tiền chia hoa hồng cuối năm của Ngân hàng đầu tư Hải Nạp mười năm nay. Cô từ năm 18 tuổi là cổ đông lớn thứ ba của Ngân hàng đầu tư Hải Nạp. Tất cả cổ phần đều là Tưởng Bách Xuyên chuyển cho cô.
Còn một phần tiền là tiền chia hoa hồng từ 3% cổ phần Tập đoàn Trung Xuyên mà cô nắm giữ, cổ phần là chồng tặng cô quà kết hôn, cũng coi như là sính lễ của Tưởng gia cho cô.
chồng cứ khăng khăng , cổ phần liên quan đến Tưởng gia. Bởi vì đây là chồng tự chuyển một nửa cổ phần bà nắm giữ cho cô.
Một phần tiền khác trong tài khoản là do mấy năm Tưởng Bách Xuyên dạy cô đầu tư kiếm . Mấy năm nay cô bận rộn chuyện nhiếp ảnh, còn đầu tư mấy.
Có đôi khi Tứ thúc và Ngũ thúc sẽ lâm thời thu mua lượng lớn, khi vốn khan hiếm, sẽ mượn tạm vốn từ chỗ cô. Bọn họ cần thì cô liền đem bộ vốn nhàn rỗi gửi ngân hàng, chờ bọn họ dùng đến cũng tiện.
thật Tưởng Bách Xuyên, những năm gần đây, một cũng từng dùng tiền của cô.
Đang ngẩn thì điện thoại vang lên.
Là cuộc gọi của giám đốc Trương, Tô Dương vội vàng bắt máy.
“Tiểu Tô , chào cô.”
Dừng một chút, giám đốc Trương vội vàng sửa miệng: “Hiện tại hẳn là xưng hô cô là Tưởng thái thái.”
Tô Dương : “Giám đốc Trương, ngài quá khách sáo , gọi Tô Dương là .”
Cô là khách hàng lớn của chi nhánh ngân hàng , tương đối quen thuộc với giám đốc Trương.
Giám đốc Trương giải thích: “Vừa đang họp thẩm định tín dụng, tiện điện thoại, cô việc gì gấp ?”
Tô Dương: “Muốn với ngài một tiếng, hẹn một chút, ngày mai chuyển một khoản tiền .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-41-am-tham-ung-ho-nguoi-dan-ong-tham-tinh-phia-sau-man-kich.html.]
Giám đốc Trương: “Lần là họ hàng nhà cô mượn tạm ?”
Mấy năm nay, ông đều quen việc Tô Dương tùy thời chuyển tiền , nhưng hiện tại là cuối năm, đúng là tháng mấu chốt nhất để khảo hạch tiền gửi tiết kiệm, nhiệm vụ tháng sợ là treo .
Tô Dương : “ , họ hàng trong nhà dùng tiền.”
Cô là Tưởng Bách Xuyên.
Giám đốc Trương hỏi: “Lần chuẩn chuyển bao nhiêu?”
Tô Dương hắng giọng: “Giám đốc Trương, ngày mai chuyển năm trăm triệu.”
Tưởng Bách Xuyên ở máy bay nửa đùa nửa thật ba trăm triệu, hẳn là mức thiếu hụt vốn hiện tại của , nhưng cô chuẩn chuyển nhiều hơn hai trăm triệu cho , để phòng ngừa bất cứ tình huống nào.
Giám đốc Trương dùng một chuyển năm trăm triệu, tâm đều đau thắt , chi nhánh nhỏ của bọn họ tháng thậm chí nhiệm vụ tiền gửi tiết kiệm quý đều thành vấn đề.
thể cho chuyển, xác nhận một : “Ngày mai liền chuyển ?”
Tô Dương: “ , ngày mai cần dùng gấp, tiền còn vẫn tiếp tục gửi ở ngân hàng các ngài.”
Cúp điện thoại, Tô Dương cũng với Tưởng Bách Xuyên một tiếng, trực tiếp đặt vé máy bay chiều nay về Bắc Kinh, sáng mai ngân hàng chuyển tiền cho Tưởng Bách Xuyên.
Vé máy bay đặt xong, Tô Dương thông tin vé máy bay thở dài, bất đắc dĩ tắc nghẹn trong lòng.
Kỳ nghỉ của cô và Tưởng Bách Xuyên đại khái ngâm nước nóng .
Trước mỗi đều là như thế , nghỉ phép bồi cô, cô cũng tạm thời buông công việc trong tay, hai hảo hảo thả lỏng một chút, nhưng kế hoạch luôn theo kịp biến hóa, mà bọn họ thể bỏ mặc những biến hóa đó.
Lúc di động của cô vang lên. Là điện thoại của Đinh Thiến.
“Alo, Thiến Nhi, việc gì thế?”
Đinh Thiến: “Hợp đồng máy ảnh LACA , vấn đề gì chứ?”
Tô Dương mặt sông sóng nước lấp loáng: “Không thành vấn đề, đại khái khi nào ký?”
Đinh Thiến: “Sau kỳ nghỉ Giáng Sinh, mùng 10 tháng Giêng chúng Đức, lúc phim quảng cáo mới. Chủ đề chụp , linh cảm gì ? Yêu cầu của bọn họ vô cùng hà khắc.”
Tô Dương: “Còn hơn mười ngày nữa, hẳn là thể nghĩ phương án , hiện tại nhưng thật manh mối gì.”
Bên Đinh Thiến điện thoại gọi , liền vội vàng cúp máy.
Tô Dương bỏ điện thoại túi, treo máy ảnh cổ, dọc theo bờ sông, lang thang mục đích về phía .
Cao tầng máy ảnh LACA yêu cầu phim quảng cáo lấy mối tình đầu chủ đề chụp, còn yêu cầu cần thiết là một câu chuyện tình yêu đẽ lay động lòng .
chỉ mấy chục giây thời gian quảng cáo, biểu đạt một câu chuyện tình yêu cảm động liên quan đến mối tình đầu, việc khó đến mức nào?
Cô khẽ thở dài.
Người khác đại diện quảng cáo đều là chỉ lo tham gia chụp là , cô đại diện quảng cáo liền thành loại khác biệt. Không chỉ mẫu, phòng việc của cô còn phụ trách ý tưởng sáng tạo, chụp cùng với biên tập hậu kỳ cho phim quảng cáo.
Mấy ngày nay chỉ lo cùng Tưởng Bách Xuyên bậy, cũng tâm tư nghĩ công việc.
Lúc điện thoại của Đinh Thiến gọi tới.
“Dương Dương, Tưởng Bách Xuyên ở bên cạnh ?”
Tô Dương : “Cậu chuyện gì?”
Đinh Thiến: “Cậu trả lời tớ .”
Tô Dương: “Không, tớ đang dạo một ở Bến Thượng Hải.”
Đinh Thiến yên tâm : “Sao tớ cảm giác chuyện tình yêu của và Tưởng Bách Xuyên lộ ánh sáng là do một tay thao tác nhỉ?”
Tô Dương chút do dự phủ định: “Không khả năng, nhàm chán như .”
Lấy sự hiểu của cô đối với , thật sự khinh thường chuyện như .
Đinh Thiến: “Không tin đúng ? Mới đầu tớ cũng tin, nhưng khi tớ đem một loạt sự kiện liên hệ với , xâu chuỗi một , chính khiếp sợ, đó cảm thấy, lấy cái kiểu bao che của Tưởng Bách Xuyên, việc mười tám chín là .”
Tô Dương nghi nghi hoặc hoặc: “Nói tớ xem nào, tớ mấy ngày nay chỉ lo hưng phấn thôi, đầu óc thứ mấy hôm nay cũng mang theo .”
Đinh Thiến nhịn đả kích cô: “Cho dù mang theo , đầu óc là thứ xa xỉ phẩm như , cũng nhiều lắm, cho nên mang mang cũng gì khác .”
Tô Dương: “...”
Đinh Thiến bắt đầu phân tích cho cô: “Tưởng Bách Xuyên khẳng định là tìm đáng tin cậy diễn vở kịch , tiên chụp ảnh bóng lưng mờ mờ, đó mượn cơ hội công bố tình trạng hôn nhân của các Weibo, ngay đó đưa công viên tú ân ái. Làm như chỉ tuyên thệ chủ quyền, còn trực tiếp c.h.ặ.t đứt tâm tư của nhà họ Kiều.”
Tô Dương xong phân tích, cảm giác giống như cũng chút đạo lý.
Nói với Đinh Thiến: “Tiếp tục .”
Đinh Thiến uống chút nước tiếp: “Hôn nhân của các công khai, Kiều Cẩn khẳng định sẽ để sống yên , cô am hiểu nhất chính là cho truyền thông vây công . Tưởng Bách Xuyên tự nhiên cũng nghĩ đến, liền tất cả việc ở phía , cho cố ý tiết lộ hành trình của các cho truyền thông.”
Tô Dương giật , thảo nào bọn họ phóng viên vây chặn ở sân bay.
Lúc cũng nghĩ nhiều, cảm thấy bọn họ đang ở trung tâm tin tức bát quái, truyền thông vây chặn giống như cũng gì lạ.
Đinh Thiến : “Cậu nghĩ xem, mấy vệ sĩ bên Tưởng Bách Xuyên đều là cấp bậc gì? Paparazzi thể dễ dàng tới gần ? Các lâm thời quyết định sân bay, một lượng lớn phóng viên chờ ở đó như ? Khẳng định là báo hành trình của các .”
“Dương Dương? Đang đấy?”
Tô Dương hồn: “Nghe đây, .”
Đinh Thiến: “Tớ cảm thấy nhé, khẳng định là Tưởng Bách Xuyên sợ một ứng phó nổi truyền thông, cho nên liền nghĩ biện pháp , để phóng viên vây chặn hai các , đó trả lời hết những vấn đề về sẽ phóng viên truy vấn, còn là tự hỏi tự trả lời nữa chứ.”
Nói , Đinh Thiến khỏi cảm thán: “Cậu xem nếu tâm như , ai thể bản lĩnh khiến một nhiều như chứ? Mấu chốt còn đề cập tới đời tư cá nhân, chuyện ghét nhất chẳng là cuộc sống của phơi bày tầm mắt công chúng ?”
Tô Dương thở một dài, trong lòng chua xót thôi.
Giọng Đinh Thiến từ micro truyền đến: “Tính tình Tưởng Bách Xuyên thế nào còn ? Trừ bỏ đối với nhà và nhân viên phòng việc chúng , thời gian khác bao giờ thấy ôn hòa ? cái video sáng nay các phóng viên vây quanh tớ xem , thái độ hiếm thấy của suýt chút nữa rớt cằm tớ.”
Tô Dương du thuyền chậm rãi bơi về phía mặt sông, mắt dần dần dâng lên một tầng sương mù, liên quan đến chiếc du thuyền to lớn cũng trở nên mơ hồ.
Cô cũng chính đang nghĩ gì. Trong đầu rối bời.
Đinh Thiến tiếp: “Cậu cũng cái video lúc đó của các , hiện tại hot đến mức nào , Tưởng Bách Xuyên chính là nháy mắt trở thành ông chồng quốc dân đấy.”
Sau đó chế nhạo : “Dáng vẻ phụ nữ nhỏ bé nép trong lòng n.g.ự.c Tưởng Bách Xuyên của lúc đó, chính là xưa nay từng , cũng là hung hăng ngược đãi đám phụ nữ chúng tớ một phen.”
“Dương Dương?”
Không ai lên tiếng.
Đinh Thiến gọi tên cô: “Dương Dương?”
Tô Dương hồn: “Hả? Tớ đang đây.”
Thật Đinh Thiến gì, cô một chữ cũng lọt, trong đầu bộ đều là Tưởng Bách Xuyên.
Lúc hai cha con ngang qua Tô Dương, ông bố còn trẻ, con gái chừng ba bốn tuổi.
Ông bố đang gọi điện thoại, con gái ôm chân bố cho , kiễng chân nhỏ, một bàn tay nhỏ ngừng cào cào, cướp điện thoại của bố.
Trong miệng còn vẫn luôn lặp lặp : “Điện thại (điện thoại), điện thại, điện thại.”
Ông bố tay trái cầm điện thoại đang gọi, tay xách mũ áo lông vũ của con gái nhỏ, sợ cô bé ngã.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, ông bố đưa điện thoại cho con gái, hai tay nhấc bổng cô bé lên.
‘Bộp’ một tiếng vang lên, cô bé cầm chắc, điện thoại rơi xuống đất.
Cô bé đại khái cũng ý thức sai chuyện, ‘oa’ một tiếng òa lên.
Chỉ tiếng là , kiểu gào khan thật cũng đau lòng lắm, chính là một loại phương thức bảo vệ bản theo bản năng của trẻ con khi sai.
Ông bố đặt con gái xuống, nhặt điện thoại lên , sờ sờ đầu con gái, bắt chước giọng ngọng nghịu của cô bé: “Còn , điện thại liền để ý tới con nữa.”
Cô bé đột nhiên ngừng tiếng , còn bộ dùng mu bàn tay lau lau mắt.
Tô Dương liếc mắt khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính của cô bé, nửa giọt nước mắt nào.
Ông bố nữa đưa điện thoại cho con gái, bế cô bé lên, giơ qua đỉnh đầu, để cô bé cổ .
Tô Dương bóng dáng hai cha con ấm áp , thật lâu cũng lấy tinh thần.
Cô tuy rằng thấy điện thoại hỏng , nhưng từ chỗ cao như rơi trực tiếp xuống nền gạch, tỷ lệ màn hình vỡ là quá nhỏ.
ông bố cứ như việc gì, hề oán trách con nửa lời.
Không tự chủ , cô liên tưởng đến hình ảnh Tưởng Bách Xuyên ở chung với con cái.
Nếu cô sinh một cô con gái, nhất định cũng sẽ giống như cha , dùng phương thức độc đáo của chính để sủng ái con.