Dạy Ta Như Thế Nào Không Nhớ Hắn - Chương 64: Tình Yêu Thăng Hoa, Hạnh Phúc Vỡ Òa Đón Con Đầu Lòng

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:55:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Dương bước sảnh đến quốc tế, liếc mắt một cái thấy Tưởng Bách Xuyên trong đám đông.

Anh thẳng ở đó, khẽ rũ mi, đang chuyện điện thoại, toát vẻ lạnh nhạt xa cách, chiếc sơ mi trắng đơn giản kết hợp với áo khoác gió màu xanh biển, giờ phút , tất cả những đàn ông xung quanh trong mắt cô đều trở thành nền.

chỉ thấy .

Như cảm ứng, ngước mắt, lúc chạm ánh mắt đang của cô .

Anh về phía cô , vẫn đang chuyện điện thoại, chỉ : “ tán đồng quyết định của cấp cao tập đoàn LACA, phim quảng cáo như cần mời các ngôi điện ảnh Hollywood lớn tham gia, diễn viên bình thường là .”

Tô Dương cũng đến gần, Tưởng Bách Xuyên nhận lấy vali của cô , cô nắm lấy ống tay áo áo khoác gió của .

Tưởng Bách Xuyên chậm , phối hợp với bước chân của cô .

Anh đang gọi điện thoại, Tô Dương yên tĩnh.

Tưởng Bách Xuyên : “Nếu cấp cao Phương Vinh vẫn kiên trì dùng diễn viên hạng A Hollywood, thì sẽ giúp họ kết nối hai bên một chút.”

Cúp điện thoại, Tưởng Bách Xuyên cất điện thoại, cúi đầu hôn nhẹ lên má cô .

Hỏi cô : “Có mệt ?”

Tô Dương lúc mới ôm lấy cánh tay : “Cũng , dọc đường đều phác thảo bản vẽ tay phim quảng cáo R129, thời gian trôi qua nhanh.”

Bất kể ý tưởng gì, cô đều thích dùng bản vẽ tay kèm theo lời quảng cáo để thể hiện, khác thể hiểu, bản cũng dễ hiểu.

Còn dễ dàng tự tìm và thiếu sót.

Bước chân Tưởng Bách Xuyên khẽ dừng, kinh ngạc : “Ý tưởng em manh mối ?”

Tô Dương gật đầu: “Anh với em tối hôm đó em bắt đầu phác thảo, mấy ngày nay chỉ cần rảnh rỗi em sẽ nghĩ, gần như chỉnh .”

Rồi đó với , cực kỳ rạng rỡ.

Tưởng Bách Xuyên hỏi cô : “Em nghĩ đến phim quảng cáo ai đóng ?”

Tô Dương: “Chưa nghĩ cụ thể, cái nhất định dùng diễn viên, thể ở New York tìm một cặp vợ chồng yêu thương đến đóng, bây giờ điện thoại gần như ai cũng một cái, tìm diễn viên lớn ngược sẽ cảm giác tự nhiên. Đây là phim quảng cáo, đại diện điện thoại, cần chọn mức độ nổi tiếng cao một chút.”

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, hiệu cô tiếp tục .

Tô Dương bổ sung: “Anh phim quảng cáo nước ngoài đều tương đối chú trọng tình cảm ? Bình dị nhất thể lay động lòng . Nhân vật nhỏ ước mơ lớn, cũng giống như em .”

Nói .

Tưởng Bách Xuyên hỏi cô : “Bản vẽ tay khi nào thể thành bộ?”

Tô Dương nghĩ nghĩ: “Nói nhanh thì cũng cuối tuần .”

Hôm nay mới là thứ ba.

Tưởng Bách Xuyên cần gấp, nhưng bây giờ chút mong đợi ý tưởng của cô sẽ như thế nào.

Ngồi xe, Tô Dương dựa , kéo tay vịn trung tâm ghế xuống, nghiêng, hai khuỷu tay chống lên, chống cằm, chằm chằm .

Tưởng Bách Xuyên cũng .

Xoa xoa tóc cô : “Đừng nghịch nữa, đây .”

Tô Dương: “Chắc chắn vì ảnh của An Ninh mà tìm em tính sổ ?”

Tưởng Bách Xuyên nhíu mày, hỏi ngược : “Anh là như ?”

Tô Dương: “Khó lắm, đôi khi như , nhân phẩm rõ ràng, nhưng đôi khi thì, nhân phẩm tương đối mơ hồ.”

và Tô Nịnh Nịnh chụp selfie xong, về nhà đều sẽ chỉnh đốn một phen...

Tình trạng t.h.ả.m.

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Đưa tay véo véo tai cô .

“Lại đây .”

Tô Dương lúc mới qua, dựa lòng .

Nghe mùi hương mát lạnh quen thuộc , cô khỏi ngáp một cái.

“Tối nay còn tăng ca ?” Cô khẽ ngẩng đầu .

Tưởng Bách Xuyên rũ mắt : “Không tăng ca, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai cuộc họp sớm, dậy sớm.”

Tô Dương xong vui mừng khôn xiết, tay luồn áo khoác gió của , kéo vạt áo sơ mi của , đầu ngón tay lạnh lẽo chạm chạm eo .

Ánh mắt Tưởng Bách Xuyên hiệu cô thành thật một chút, hàng ghế còn tài xế, tiện quá trắng trợn.

Tô Dương lời, cô đơn giản nhắm mắt , tay tiếp tục di chuyển , còn hùng hồn : “Tay em lạnh, cho em che che .”

Tưởng Bách Xuyên: “...”

Chuyện cô trêu chọc châm lửa , tạm thời so đo với cô , vì khác ở đó, tiện, nhưng đều ghi nhớ trong lòng.

Về đến nhà, Tô Dương tắm nước ấm, thời gian cũng còn sớm, cô chuẩn phòng ngủ nghỉ ngơi.

Đến phòng ngủ mới phát hiện Tưởng Bách Xuyên sớm tựa đầu giường xem tạp chí, cô cởi giày, bò đến bên , sờ sờ mái tóc ướt đẫm của : “Anh tắm xong ?”

Tưởng Bách Xuyên đặt tạp chí trong tay xuống, thờ ơ : “Ừm, tắm ở phòng tắm lầu.”

Sau đó vỗ vỗ lưng cô : “Ngủ , gần 11 giờ .”

Tắt đèn, Tô Dương vẫn như bình thường, hai chân quấn lấy một chân , cả đều cuộn tròn trong lòng .

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu hôn cô , hỏi: “Đã hơn ba tháng ?”

Tô Dương vùi mặt lòng , rầu rĩ “Ừm” một tiếng, cũng nghĩ nhiều.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu hôn cô , ngón tay thon dài ấm áp từ eo cô vuốt xuống , Tô Dương theo bản năng co chân .

Rồi Tưởng Bách Xuyên lập tức tách , c.ắ.n tai cô , thở ấm áp phả vành tai nhạy cảm của cô , : “Ba tháng , giai đoạn nguy hiểm qua.”

Tô Dương: “...”

Bỗng chốc ngẩng đầu: “Anh hạng như ?”

Lại bắt đầu chỉnh đốn cô ?

Tưởng Bách Xuyên một tay siết c.h.ặ.t cô , một tay luồn giữa hai chân cô .

Anh : “Em nhân phẩm của đôi khi mơ hồ ? Bây giờ chính là giai đoạn mơ hồ.”

Tô Dương: “... Dù qua ba tháng, cũng thể biên độ quá lớn.”

Những nụ hôn vụn vặt của Tưởng Bách Xuyên rơi xuống cổ cô , động tác tay cũng dừng , tranh thủ đáp một câu: “Anh chú ý, sẽ em khó chịu.”

Tô Dương khỏi ‘ừm’ một tiếng, tự chủ rúc lòng .

Tưởng Bách Xuyên hỏi cô : “Không nhớ ?”

“Nhớ.”

Môi Tưởng Bách Xuyên tiến đến tai cô , thì thầm : “Tay là nước.”

Tô Dương: “...”

Đưa tay bịt miệng .

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ bật .

Khi tiến , Tô Dương cảm thấy sự trống rỗng mấy tháng qua cuối cùng cũng lấp đầy.

hai tay quấn lấy cổ , chủ động hôn .

Mồ hôi tóc rơi xuống, đọng mặt cô , lập tức lăn xuống.

Từ đầu đến cuối, Tưởng Bách Xuyên đều cẩn thận, động tác dám quá lớn, Tô Dương thoải mái, nhưng vẫn thỏa mãn, xét đến việc cô nên quá mệt mỏi, liền nhịn xuống đến thứ hai.

Sau khi tắm rửa xong, Tô Dương ăn no thỏa mãn, nhanh chìm giấc ngủ.

Tưởng Bách Xuyên ôm cô trong lòng, hôn hôn , thật sự dày vò.

Mấy ngày tiếp theo, Tô Dương liền vẫn luôn bận rộn với bản vẽ tay của .

Buổi sáng ngủ nướng, buổi chiều công viên trung tâm New York, bãi cỏ, phơi nắng, vẽ tranh.

Điện thoại bãi cỏ bên cạnh rung lên, cô cúi đầu, cầm lấy.

Điện thoại của Cố Hằng.

Nghe máy xong, hỏi cô : “Ở ?”

Tô Dương: “Ở New York.”

Cố Hằng: “Anh , vị trí cụ thể.”

Tô Dương ngẩn một chút, đáp : “Công viên trung tâm.”

Lại cho những kiến trúc mang tính biểu tượng xung quanh.

Lúc mới nhớ hỏi: “Anh đến New York khi nào?”

Cố Hằng: “Tối qua. Cúp máy , gặp mặt .”

Chưa đến nửa tiếng, Cố Hằng tìm thấy cô , trong tay còn cầm một túi xí , ném cho cô .

“Mẹ bảo mang cho em.”

Tô Dương: “Sao chỉ một túi?”

Cố Hằng: “Bị chị họ ăn mất, định mang cho chị .”

Anh khó khăn lắm mới giành một túi.

Tô Dương gật đầu: “Bàng Việt Hi cũng m.a.n.g t.h.a.i ?”

Cố Hằng ngẩn , lúc mới hậu tri hậu giác, chất phác : “... Không hỏi.”

Chắc là .

Nghe cha chị họ đang yêu cấp mới đến, thật cấp đó chính là đối tượng xem mắt mà cha sắp xếp cho chị , sợ chị bài xích, nên mới sắp xếp hình thức đó.

Cấp đó về trí tuệ và nghiệp vụ đều vượt trội hơn chị , theo đuổi chị , cũng khó khăn đến ...

Cố Hằng xếp bằng xuống bên cạnh cô , xem xét bản vẽ giá vẽ của cô : “Đây là ý tưởng gì?”

Tô Dương nhai xí : “Phim quảng cáo điện thoại.”

Cố Hằng liền hỏi nhiều nữa, yên tĩnh ở một bên.

Tô Dương mặt, hỏi : “Đêm giao thừa hôm đó, điện thoại của Lục Duật Thành virus, tìm chuyện ?”

Cố Hằng cũng giấu giếm, thẳng thắn : “Ừm, tìm Tưởng Mộ Tranh.”

Tô Dương: “... Ngưu tầm ngưu mã tầm mã.”

Cố Hằng tiếp, vặn nắp ly nước của cô , đưa cho cô : “Ăn ít một chút, ăn nhiều dày sẽ thoải mái.”

Tô Dương lúc mới cất xí , uống chút nước ấm.

Buổi chiều yên tĩnh nhàn nhã, nắng ấm áp chiếu họ.

và Cố Hằng mười mấy năm từng ở chung như .

Bỗng nhiên, cô mặt về phía Cố Hằng.

Cố Hằng cũng đang , hỏi cô : “Có chuyện gì ?”

Tô Dương : “Có chuyện... giải thích với một chút.”

Cố Hằng : “Không cần giải thích, .”

Tô Dương nhạt: “Em còn là chuyện gì mà.”

Cố Hằng vẫn là câu đó: “Không cần , .”

giải thích đơn giản là , cô đến thăm Tô Nịnh Nịnh, ngày đó vặn cũng thăm Chu Minh Khiêm, cô và Tô Nịnh Nịnh ở phòng nghỉ, đến , cô : Cố Hằng thích đàn ông.

Anh tìm Tô Nịnh Nịnh để bàn bạc kịch bản “Wall Street Không Ngủ Đêm”, ngờ câu .

Lúc đó, cô cũng gì, giải thích cũng , càng đừng hy vọng cô thể áy náy.

Kiêu ngạo như một con công.

Kiêu căng hống hách cãi .

Sau gặp là ở studio, chụp bìa tạp chí cho và Kiều Cẩn, cũng khu hút t.h.u.ố.c bên ngoài hút t.h.u.ố.c, nào ngờ, gặp cô gọi điện thoại.

Sau đó liền cuộc đối thoại đó.

: “Thì Cố ảnh đế còn sở thích lén.”

Thật chính là châm chọc lén, nhưng đó đích xác cố ý lén gì cả.

Anh đáp: “Lại đây xem em lưng .”

Kết quả cô vẫn nhận sai ở , vẫn nhanh mồm nhanh miệng cãi , cô : “Răng em với tới gốc lưỡi, mà nhai bậy ? Em thường thẳng mà.”

Tô Dương cắt ngang suy nghĩ hồi ức của , cô vẫn giải thích: “Em và Tô Nịnh Nịnh đang đùa, cô hỏi em, còn bạn gái, em liền đáp như một câu.”

Cố Hằng : “Ừm, gì.”

Tô Dương nheo mắt, một lúc lâu nghi hoặc : “Anh sẽ ... thật sự thích đàn ông chứ?”

Nói rùng một cái.

Quá khủng khiếp.

Cố Hằng nghiêm túc gật đầu: “Ừm, thích Tưởng Bách Xuyên.”

Tô Dương: “...”

Nhấc chân đạp một cái.

Cố Hằng vỗ vỗ vạt áo khoác gió.

Tô Dương tò mò quá độ, hiếm khi họ thể chuyện ôn hòa như .

ngay đó hỏi: “Trừ ủy viên học tập năm cấp ba của chúng , thật sự liền... mắt phụ nữ khác ?”

Đến nỗi nhiều năm như vẫn nhớ mãi quên.

Tay Cố Hằng khẽ khựng , ngẩng đầu vài giây.

Đơn giản là cứ để cô hiểu lầm như .

Anh : “Ừm, gặp rung động.”

Tô Dương thở dài: “ kết hôn mà, các lúc cũng thổ lộ sớm một chút, và Lục Duật Thành, hai các chính là hoàng t.ử của trường chúng , là lớp trưởng, thổ lộ với ủy viên học tập của chúng , tỷ lệ cô đồng ý chắc bằng .”

Ngừng một chút : “Chắc Lục Duật Thành thì , khó , học lắm, nữ sinh học giỏi đều thích kiểu nam sinh học bá.”

Cố Hằng gì, trong lòng bực bội, móc bật lửa, đặt trong tay mân mê.

Lặp lặp bật tắt.

Tô Dương vẫn còn lải nhải : “Nghe vẫn là kết hôn với nam sinh cùng lớp chúng , hai chia tay hợp nhiều năm như , vẫn là đến với .”

Đột nhiên, Tô Dương đưa tay, đặt mắt : “Em tìm cho thôi miên , hiệu quả, quên cô gái đó , tìm một đối xử với , đáng để thích và trao .”

Cố Hằng thiếu kiên nhẫn vỗ tay cô : “Tránh .”

Tô Dương: “...”

Hoàn ngây ngốc.

Cố Hằng càng thêm bực bội, móc hộp t.h.u.ố.c.

Tô Dương cho rằng hút t.h.u.ố.c: “Ở đây hút t.h.u.ố.c.”

Cố Hằng: “Biết.”

Cho dù phép, cô ở đây, cũng sẽ hút.

Anh lấy một điếu t.h.u.ố.c, đặt ở ch.óp mũi ngửi ngửi.

Lại dùng sức xoa nắn trong kẽ ngón tay.

Tô Dương đưa tay liền lấy hộp t.h.u.ố.c của : “Đây là t.h.u.ố.c gì? Sao em thấy hộp t.h.u.ố.c như bao giờ, thật.”

Cố Hằng cho cô xem, trực tiếp cất hộp t.h.u.ố.c túi.

Tô Dương: “... Sao mà keo kiệt ! Em còn cho một điếu t.h.u.ố.c mà!”

Cố Hằng liếc một cái, vẫn gì.

Chính vì điếu t.h.u.ố.c cô đưa vẫn còn trong hộp, nên thể cho cô xem.

Điếu t.h.u.ố.c đó đây Chu Minh Khiêm hút một nửa ở đoàn phim, giật lấy, rửa sạch, hong khô, cứ thế mà giữ.

Thật việc giữ điếu t.h.u.ố.c cũng ý nghĩa đặc biệt gì, thú vui duy nhất là thường xuyên thể lấy để kích thích tên ngốc hẹp hòi Lục Duật Thành.

Anh và Lục Duật Thành từ nhỏ tranh đối xử với Tô Dương, Tô Dương trong lòng tương đối ỷ , Lục Duật Thành liền các loại phát điên, các loại chèn ép .

Những năm gần đây, thú vui duy nhất trong cuộc sống của và Lục Duật Thành chính là cãi .

Lúc nhóm WeChat náo nhiệt lên, là Chu Minh Khiêm và Lục Duật Thành đang gọi Cố Hằng, hỏi , phim mới “Thanh Xuân Không Tan Cuộc” bắt đầu , mời khách mời một nhân vật.

Tô Dương đáp: “Ở New York, ở cùng .”

Cố Hằng kích thích Lục Duật Thành một chút, ngờ Tô Dương .

Lục Duật Thành: “Cố Hằng ở cùng em?”

Tô Dương: “ .”

Sau đó ấn giọng , đưa đến mặt Cố Hằng, Cố Hằng : “Chúng ở công viên trung tâm New York, trời nắng , chúng đang phơi nắng trò chuyện.”

Tô Dương gửi giọng xong, chụp một đoạn video ngắn của hai họ gửi nhóm.

Lục Duật Thành xem xong, cũng gửi nhóm nữa, mà là gửi riêng cho Cố Hằng: “Anh mà vô liêm sỉ ! Anh sẽ phiền cô nghỉ ngơi !”

Cố Hằng đáp : “So với vô liêm sỉ, cam bái hạ phong, ít nhất đến thì đến đây, giống , che che giấu giếm, còn kéo Chu Minh Khiêm cùng.”

Lục Duật Thành xem xong, cũng rảnh lo cãi , mà là về phía Chu Minh Khiêm: “Anh gì với Cố Hằng!”

Chu Minh Khiêm đang uống rượu vang đỏ, câu chất vấn sợ đến suýt sặc.

Anh xoa xoa n.g.ự.c: “Tối đó uống nhiều quá, vô tình ...”

Lục Duật Thành túm lấy tạp chí bàn mặt trực tiếp ném qua, tức đến n.g.ự.c phập phồng, đỡ đỡ trán, lúc sẽ Cố Hằng chê bao lâu...

Tô Dương thành phim quảng cáo R129, Tưởng Bách Xuyên liền để cô việc nữa, từ cuối tháng ba bắt đầu, cô liền vẫn luôn ở nhà dưỡng thai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-ta-nhu-the-nao-khong-nho-han/chuong-64-tinh-yeu-thang-hoa-hanh-phuc-vo-oa-don-con-dau-long.html.]

Công việc của Tưởng Bách Xuyên vẫn bận rộn như thường, nhưng so với thì hơn, đa đều ở chi nhánh ngân hàng tại Bắc Kinh, New York, Tô Dương liền cùng .

Thời gian nhanh đến giữa hè.

Ý tưởng phim quảng cáo R129 của Tô Dương cuối cùng đội ngũ sản xuất Hollywood tán thành, mời hai diễn viên bình thường Mỹ đóng vai cặp tình nhân nhỏ trong đó, từ tình yêu chớm nở đến kết hôn sinh con.

Phim quảng cáo cũng phát hành trong và ngoài nước hai tuần khi R129 mắt thị trường.

Phim quảng cáo đó Tưởng Bách Xuyên xem hơn mười ngừng, mỗi xem xong trong lòng đều mềm nhũn, thật giống như câu chuyện về họ , xem xong một , bắt đầu xem từ đầu.

Phim quảng cáo bắt đầu, giai điệu âm nhạc quen thuộc vang lên, hơn mười bài hát tiếng Anh, nhớ kỹ giai điệu.

Hình ảnh hoài cổ về nhiều năm , hai trẻ tuổi gặp gỡ yêu .

lâu , trai theo cha chuyển đến một thành phố khác, cô gái vẫn ở thị trấn nhỏ ban đầu, tiếp tục kiên trì ước mơ trở thành vũ công xuất sắc nhất của .

Buổi tối, họ lén dùng điện thoại của lớn (điện thoại cũ của Phương Vinh, smartphone) để trò chuyện.

Thời gian trôi qua từng ngày, họ điện thoại riêng (smartphone thế hệ đầu của Phương Vinh), khi cô gái đầu tiên biểu diễn sân khấu lớn, vì quá căng thẳng, biểu diễn sai sót, giáo viên khiển trách.

Biểu diễn kết thúc, cô gái gọi điện thoại cho trai, lóc t.h.ả.m thiết.

Dưới sự an ủi của trai, cô gái dần dần ngừng .

Thời gian ngừng, ước mơ tiếp tục.

Không ngừng vấp ngã, ngừng dậy.

Cũng từng hoang mang, từng từ bỏ.

Chàng trai luôn ở đầu dây bên an ủi cô .

Năm tháng thoi đưa.

Chàng trai dần trưởng thành thành một đàn ông, cô gái cũng rũ bỏ vẻ ngây ngô trở thành một mỹ nữ tóc vàng mắt xanh, vẫn đang tiếp tục ước mơ vũ đạo của .

Họ trưởng thành, cãi vã, ôm .

Họ kết hôn, cô dày vò giằng xé giữa sự nghiệp và con cái, cuối cùng quyết định tạm thời gác sự nghiệp.

Con cái đời, mắt đàn ông ướt át, hôn phụ nữ, hôn sinh linh bé bỏng cất tiếng chào đời .

Dùng điện thoại chụp bức ảnh đầu tiên của con và .

Trong ngăn kéo bàn việc của đàn ông nhiều chiếc điện thoại cũ, bên trong lưu giữ tin nhắn và ảnh chụp của và vợ những năm qua.

Cảnh cuối cùng, sân thi đấu quốc tế ballet.

Người đàn ông ở hàng ghế đầu điều chỉnh camera điện thoại (R129) sang chế độ tele, hướng về sân khấu chụp ảnh.

Bỗng nhiên, một khuôn mặt nhỏ mũm mĩm đáng yêu lọt ống kính, còn cố ý mở to mắt, đàn ông đưa tay kéo đứa con trai nghịch ngợm qua, tiếp tục chụp ảnh vợ sân khấu.

Cậu bé thoát khỏi bàn tay to của ba, đùi ba, nữa đưa mặt về phía ống kính.

Mở miệng toe toét, giọng non nớt truyền đến: “Ma... ma..”

Trên thế giới xưng hô kỳ diệu và nhất, phát âm của từ trong tất cả các ngôn ngữ đều gần giống .

Đứa trẻ trong màn hình điện thoại, lúc thì mặt quỷ, lúc thì toe toét, trong miệng vẫn kêu xưng hô êm tai nhất: “Ma~ma~”

Lúc ống kính đứa trẻ che khuất, xuất hiện dáng múa duyên dáng của phụ nữ, nụ ngọt ngào.

Người đàn ông cũng .

Tình yêu và sự cảm động bao giờ ngừng .

Âm nhạc dừng , video kết thúc.

Tưởng Bách Xuyên màn hình ngẩn vài giây, cho đến khi điện thoại đến, mới hồn.

Nghe điện thoại, Tô Dương hỏi : “Tối nay mấy giờ thể về?”

Tưởng Bách Xuyên nhớ cùng cô xem phim, “Anh bây giờ về ngay.”

Hôm nay là ngày chiếu phim “Thanh Xuân Không Tan Cuộc” do Lục Duật Thành đạo diễn, suất chiếu đêm khuya tối qua họ xem, hứa hôm nay sẽ đưa cô xem.

Lúc ngạc nhiên chính là Tô Dương: “Sớm ? Anh bận ?”

Tưởng Bách Xuyên: “Hôm nay công việc quan trọng kết thúc hết , xem phim xong về nhà họp ngắn với cấp cao bên New York, ngoài gì nữa.”

Chưa đến bốn giờ, Tưởng Bách Xuyên về đến nhà.

Tô Dương đang tưới hoa sân thượng, từ phía ôm lấy cô , hai tay nhẹ nhàng vòng qua cái bụng đang nhô cao của cô , khẽ vuốt ve.

Tô Dương buông bình tưới, xoay , vòng lấy cổ Tưởng Bách Xuyên: “Bộ phim đó cư dân mạng bình luận thế nào?”

cũng phim tình yêu, thích chắc sẽ nhiều.

Tưởng Bách Xuyên: “Doanh thu phòng vé và danh tiếng đều lội ngược dòng, em xem sẽ .”

Những chuyện khác liền thêm nữa.

Bộ phim kể về câu chuyện bốn đứa trẻ (hai nam hai nữ) cùng lớn lên và đồng hành, bốn đứa trẻ luôn học cùng lớp.

Hai bé, một học giỏi, một học dở.

Hai cô bé, một thích vẽ tranh, một thích nhiếp ảnh.

Vừa mới bắt đầu xem, Tô Dương cảm thấy gì, cho rằng chỉ là một bộ phim bình thường.

Cho đến khi cảnh một con đường nhỏ ở nông thôn, phụ của bé học giỏi (Cố Hằng khách mời) đưa bốn đứa trẻ chơi thu hoạch.

Cô bé thích nhiếp ảnh, đeo máy ảnh kiểu cũ, chụp lung tung khắp nơi, còn bảo hai mẫu cho .

Bộ phim tiếp tục, bé học kém quá nghịch ngợm, dùng hai que nhỏ kẹp một con sâu lông dọa cô bé thích nhiếp ảnh, còn lừa cô bé, mũ áo của cô bé còn một con.

Cô bé sợ đến mức lúc đó liền òa lên.

Sau đó, bé học giỏi đ.á.n.h cho bé nghịch ngợm một trận tơi bời.

Tô Dương thấy cảnh , những ký ức qua bộ từng cảnh chiếu , còn rõ ràng hơn cả màn hình mắt.

Cảnh Lục Duật Thành lấy sâu lông dọa cô , Lục Duật Thành Cố Hằng đ.á.n.h tơi bời, rõ ràng như in.

Bộ phim vẫn đang tiếp tục, hồi ức của Tô Dương cũng đang tiếp tục, cho đến khi trùng khớp với bộ phim.

Sau phân biệt là phim, là ký ức trong đầu cô .

Không từ khi nào, cảnh trở về lớp học.

Cô bé thích vẽ tranh cũng chỉ thích vẽ tranh, học cũng giảng.

Khi giáo viên Ngữ văn hỏi đến cô bé, cô bé vẻ mặt ngơ ngác.

Ngồi cùng bàn với cô bé là bé học giỏi, bé cũng giáo viên hỏi vấn đề gì, vì bé đang bài tập toán học cho cô bé...

Ngồi phía cô bé là bé học kém, bé học kém đang xem truyện tranh, bé hỏi bạn cùng bàn, đó dùng ngón tay đáp án chính xác lên lưng cô bé.

Tô Dương thấy cảnh , nước mắt chảy xuống.

Thật bất kể là cô bé thích chụp ảnh thích vẽ tranh, đều là cô .

Lục Duật Thành phân cô thành hai nhân vật trong phim.

Nước mắt mờ tầm , cô cũng hình ảnh là gì.

Tưởng Bách Xuyên lấy khăn giấy lau mặt cho cô : “Đừng , cho em bé .”

Tô Dương thở phào, gật đầu với : “Không , kiềm chế .”

Tiếp tục xem phim.

Suy nghĩ của cô sớm rối loạn.

Các nhân vật trong phim, từ từ lớn lên.

Kỳ nghỉ hè vùng núi trải nghiệm cuộc sống.

Trong đó một cảnh, cô bé thích vẽ tranh lười, một đoạn đường núi liền mệt, nổi.

Tô Dương nhớ , lúc họ vùng núi trải nghiệm cuộc sống, cô cũng , Cố Hằng liền tìm một cành cây tầm, cô nắm một đầu cành cây, Cố Hằng kéo cô , còn Lục Duật Thành đẩy lưng cô từ phía .

Trong phim, cũng là cảnh như , một kéo, một đẩy.

Cô bé thích chụp ảnh chụp những bức ảnh đó cho họ.

Đến một nơi phong cảnh thiên nhiên , cô bé thích vẽ tranh vẽ vật thực.

Tô Dương , khẽ bật , đó họ vùng núi trải nghiệm cuộc sống cũng là như .

vẽ tranh, nhưng khi ngoài mang theo giá vẽ, vì tăng gánh nặng đường, Cố Hằng liền bỏ giấy và b.út túi, mang theo gì khác.

Chỉ cần cô thấy phong cảnh , họ liền dừng .

Cố Hằng xếp bằng cỏ, lưng là giá vẽ của cô , cô trải giấy phẳng lưng để vẽ vật thực.

Lục Duật Thành liền phụ trách dùng áo khoác và hai cánh tay để dựng lên một mái che nắng tự nhiên cho cô .

Nhìn thấy tình tiết trong phim, Tô Dương tức khắc nước mắt rơi như mưa.

Thanh xuân của họ, bao giờ kết thúc, cũng sẽ .

Tin tức Tô Dương m.a.n.g t.h.a.i cư dân mạng đến ngày cô sinh nở, chụp ảnh ở bệnh viện, đăng lên Weibo, nữ thần sắp sinh em bé.

Người hâm mộ của Tô Dương và Tưởng Bách Xuyên một phen sôi trào.

Sáng ngày hôm đó, Tô Dương mơ hồ cảm thấy bụng bắt đầu co thắt đau, từng cơn.

Mẹ Tưởng đó là cơn co t.ử cung, ngờ ngày sinh sớm hơn dự kiến hai tuần.

Cả nhà luống cuống tay chân, thu dọn đồ đạc, liền bệnh viện.

Ba Tô Dương đóng cửa hàng, cũng vội vàng chạy đến bệnh viện.

Xử lý xong thủ tục nhập viện, Tô Dương liền nghỉ ngơi trong phòng bệnh.

Hiện tại, căng thẳng nhất ai khác ngoài Tưởng Bách Xuyên, nắm tay Tô Dương: “Đau thì véo .”

Cơn co t.ử cung là đau từng cơn, lúc đỡ hơn nhiều, Tô Dương bây giờ đau.

Sau đó hỏi: “Ai, sắp ba , cảm giác thế nào?”

Tưởng Bách Xuyên hôn hôn cô , chuyện.

Lại dùng sức ôm cô một cái.

Cảm giác đó quá đỗi kỳ diệu.

Mong chờ, kích động, vui sướng, căng thẳng, đương nhiên cũng sợ hãi.

Nỗi sợ hãi , thể rõ nguyên nhân cụ thể.

Có lẽ lo lắng cho , một ba đủ tư cách.

Càng lo lắng cho bằng ba như .

Lúc , điện thoại Tô Dương rung lên.

Không ngờ là Chu Minh Khiêm.

Chu Minh Khiêm hỏi cô : “Em ở bệnh viện ?”

Tô Dương: “... Anh ?”

Chu Minh Khiêm: “Thấy mạng, cư dân mạng đăng ảnh em bệnh viện.”

Tin nhắn gửi .

Lục Duật Thành vẫn hài lòng, buộc hỏi tại hôm nay bệnh viện.

Cố Hằng cũng thúc giục : “Nhanh hỏi , lề mề cái gì!”

Sau đó cho một ánh mắt ‘ hỏi thì đừng hòng chạy khỏi phòng ’.

Chu Minh Khiêm: “...”

Khóc nước mắt, đây là kết giao một đám bạn súc sinh.

Diệp Đông cũng ném xuống quân mạt chược trong tay: “Các giải quyết chuyện , chúng tiếp tục.”

Chu Minh Khiêm cứng da đầu gửi : “Cái đó... em sắp sinh ?”

Đánh xong chữ, nheo mắt, ấn nút gửi.

Tô Dương đáp : “Chu Minh Khiêm, phụ nữ nhập ? Anh khi nào biến thành bà tám ?”

Chu Minh Khiêm: “...”

Tin nhắn của Tô Dương đến: “ nhanh chuẩn bao lì xì thật lớn “nhe răng”“nhe răng””

Chu Minh Khiêm đưa điện thoại qua mắt hai họ: “Xem rõ xem rõ ! Sắp sinh !”

Trong lòng bổ sung một câu, súc sinh!

Lục Duật Thành về phía Cố Hằng.

Cố Hằng liếc một cái: “Anh gì!”

Lục Duật Thành: “Chúng bây giờ bệnh viện ?”

Đứa trẻ còn sinh , vẻ lắm... cảm thấy thật tiện.

Suy nghĩ một lát, Cố Hằng : “Anh cứ giả vờ bệnh, đưa bệnh viện khám bệnh.”

Chu Minh Khiêm phụt một tiếng, bật .

“Hai các điên , dù bệnh viện, Lục Duật Thành cũng lý do gì để khoa sản phụ khoa chứ.”

Diệp Đông buồn bã : “Cũng nhất định nha, mấy ngày xem tin tức, một đàn ông tự sinh con, cái chẳng khoa sản phụ khoa .”

Vừa dứt lời, Diệp Đông Lục Duật Thành đạp một cái.

Diệp Đông: “...”

Cằm chỉ mạt chược: “Tiếp tục đ.á.n.h bài , các cứ đợi đứa trẻ sinh thăm.”

Mấy họ tiếp tục đ.á.n.h bài.

Chu Minh Khiêm hỏi Diệp Đông: “ , bây giờ với Giang Phàm thế nào ? Cô đồng ý tái hôn ?”

Diệp Đông: “Cô tìm tái hôn, đồng ý.”

Mấy khác đều ha ha.

Toàn là tiếng châm chọc.

Khóe miệng Diệp Đông giật giật vài cái.

Thật vẫn luôn tìm cô , họ ly hôn cũng là do bốc đồng, mâu thuẫn lớn gì, chỉ là sự khác biệt trong việc giáo d.ụ.c con cái, họ đều thời gian ở bên con gái, kết quả con gái nghịch ngợm học kém.

Sau đó hai họ liền đổ và oán trách lẫn .

Rồi hai bốc đồng, liền lời ly hôn, đó liền thật sự ly hôn...

Cuối tuần , dứt khoát đưa sổ hộ khẩu và giấy ly hôn cùng chứng minh thư cho Giang Phàm, đợi tái hôn cũng tiện.

Giang Phàm sắc mặt với , nhưng cũng miễn cưỡng nhận lấy.

một tuần trôi qua, cũng động tĩnh gì tiếp theo, ngại thúc giục.

Lòng như lửa đốt, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh.

Thời gian trôi nhanh, là đêm khuya.

Lúc ở bệnh viện.

Tô Dương phòng sinh VIP gần một tiếng.

để Tưởng Bách Xuyên cùng, sợ Tưởng Bách Xuyên đau đớn như trong lòng khó chịu.

Tưởng Bách Xuyên ở khu chờ đợi, ánh mắt vẫn luôn về phía phòng sinh.

Trong đầu chiếu tất cả những hình ảnh liên quan đến Tô Dương, cảnh cô gái mặc chiếc váy dài đỏ rực chạy như bay về phía ở sân bay thật giống như còn ở ngày hôm qua.

Hôm nay, cô bé nhỏ bé ngày nào lớn lên, sắp của con .

Mười một năm, con đường , dài đằng đẵng ngắn ngủi.

Dường như mới hôm qua, dường như mấy đời.

Cùng với tiếng non nớt trong trẻo của một sinh linh mới, còn thấy đứa trẻ, nước mắt Tưởng Bách Xuyên liền bất chợt chảy xuống.

Sợ những khác trong nhà thấy, vội vàng mặt chỗ khác, dùng ngón tay lau.

Y tá đẩy Tô Dương , tóc Tô Dương là mồ hôi, mệt đến kiệt sức, bên cạnh cô một sinh linh bé bỏng đáng yêu. Y tá : “Chúc mừng nhé, là một bé trai.”

Tô Dương vốn dĩ trong phòng sinh còn vui vẻ, thấy tay chân nhỏ xíu của con trai, nhất thời phấn khích.

khỏi phòng sinh, thấy ba , ba chồng, đặc biệt là thấy Tưởng Bách Xuyên, nước mắt cô liền bất chợt chảy xuống.

Tưởng Bách Xuyên thấy sinh linh bé bỏng nhăn nhúm đó, trong lòng cuộn trào các loại cảm xúc khó tả, hai cánh tay chống ở hai bên giường bệnh, như ôm vợ con lòng.

Anh cúi đầu hôn hôn nước mắt Tô Dương: “Đau lắm ?”

Tô Dương lắc đầu: “Cũng .”

Tưởng Bách Xuyên dùng cằm cọ cọ má cô , hôn hôn cô , đó nhẹ nhàng ấn lên trán tiểu gia hỏa.

Lúc giọng thiếu kiên nhẫn của Ba Tưởng truyền đến từ phía : “Tưởng Bách Xuyên, con đủ ?! Một đàn ông to lớn mà lề mề ! Ông Tô đợi chuyện với Đồng Đồng hai câu đó!”

Sau đó giọng nhẹ bổ sung một câu: “Ba cũng chuyện với em bé.”

Tất cả : “...”

(Hết chính văn)

Lời tác giả: Đại kết cục, rải hoa ~~

Đặc biệt nhắc nhở: Phiên ngoại tương đối vụn vặt và , thích thì cân nhắc mua nhé ~~

Truyện mới “Vì Vừa Vặn Gặp Được Em” đại khái sẽ ngày 8 tháng 6, nếu bận quá, thì 8 tháng 7 ~~

Cảm ơn các bạn yêu: )

Nothing2730 ném 1 quả mìn

Đậu Đỏ Mầm ném 1 quả mìn

Cảm ơn các cô nương tưới dịch dinh dưỡng ~~ moah moah moah ~~

 

 

Loading...