Từ Thịnh đóng cửa .
"Yêu quái ở ? Nương nương, thấy."
Nhìn sắc mặt Từ Thịnh, vội vàng nhảy xuống ghế chạy cửa sổ.
"Ta đột nhiên nhớ quần áo của ngươi phơi."
Từ Thịnh kéo tay , ôm lấy .
"Người xem yêu quái ở ."
Ta giải thích vị trí của và Từ Thịnh hiện tại.
Từ Thịnh chặn cửa , còn chạy về phía cửa sổ, chân dài nên mấy bước, trông như chạy lòng .
Trời chứng giám, cố ý chiếm lợi của .
Thiếu niên cúi đầu, thở phả tai .
"Và còn chuyện tính toán với nương nương."
"Ta thích . Không khí trong hầm của , trồng nấm ảnh hưởng đến ai chứ?"
Ta kéo Từ Thịnh xuống cạnh bàn, bắt đầu giảng giải về thành phần khí, tập trung nhấn mạnh tầm quan trọng của oxy đối với việc duy trì sự sống và ảnh hưởng của nồng độ CO2 cao đối với sức khỏe con .
Cuối cùng kết luận.
"Ngươi ngất trong hầm do yêu quái, mà là do hô hấp của nấm sinh CO2, hầm thông gió kém nên nồng độ CO2 quá cao, ngươi chỉ ngộ độc CO2 mà thôi."
Từ Thịnh gì.
Ta , lý lẽ đầy .
"Nếu thì ngươi nghĩ cách cải thiện hệ thống tuần khí trong hầm, đào một cái ống thông khí chẳng hạn, trốn sẽ tiện hơn."
Từ Thịnh hít một thật sâu thở mạnh .
"…Cũng ."
Để giúp và tiểu sư thanh mai trúc mã của , trong bầu khí dễ dàng tạo bong bóng màu hồng , gắng gượng chịu đựng áp lực mà dạy một tiết học sinh hóa.
Ta đúng là kiên định vô cùng.
Vì , chờ trăng lên bậc thềm, Thúy Thúy thấy và Từ Thịnh mở cửa, một một , chạy thẳng sân, cầm lấy cuốc và bắt đầu cải tạo hầm.
Tiểu cô nương ngẩn .
Lao động mang niềm vui, tiểu cô nương thì hiểu gì chứ.
Thúy Thúy cũng xuống giúp, nhưng ngăn , để nàng ở ngoài nhận đất, thuận tiện canh gác.
Từ Thịnh chăm chỉ cuốc đất, nhiều chuyện với nhưng đều ngăn nhanh và dứt khoát.
Cuối cùng, nhịn , đặt cuốc xuống, rõ ràng với .
"Ta hôm đó ngươi thể thanh lâu."
Từ Thịnh ban đầu gật đầu, lắc đầu, cuối cùng mím c.h.ặ.t miệng gì, chờ tiếp.
Ta thở dài, thương cảm cho thanh mai trúc mã tên của .
Từ giường hoa khôi thanh lâu xuống cứu , đúng là si tình.
Với ý định giúp cải thiện, vẫn quyết định khuyên nhủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/day-vao-lanh-cung/chuong-19.html.]
" đừng đến thanh lâu nữa."
Từ Thịnh ừ một tiếng.
Ta cảm thấy cạn lời.
chuyện của bọn họ liên quan đến , quản gì?
Từ Thịnh thấy , cũng dừng .
"Còn gì nữa?"
Ta chán nản.
"Không còn gì. Đêm khuya ngươi cứ ở đây cũng , cuốc xong mau về , đừng để đợi lâu hiểu lầm. Ta ý định gì, nhưng cho tương lai của ngươi."
Từ Thịnh vẻ suy nghĩ nghiêm túc về lời khuyên của , đó kỳ lạ hỏi :
"Sao ngươi cho tương lai của ?"
Ta cũng ngạc nhiên.
Chuyện rõ ràng ?
Cô nam quả nữ ở cùng cả đêm, quan hệ công vụ, lẽ ngươi giải thích với trong lòng ngươi là chỉ đơn thuần mượn phòng ngủ ?
Có lẽ vì đầy hoang mang, nên Từ Thịnh ho khẽ, đưa một lời khuyên.
"Chuyện của sẽ xử lý, khi thích hợp sẽ cho , đừng hỏi."
Đấy thấy , còn trách hỏi nhiều.
Được thôi, ngươi sợ tiết lộ chuyện ngươi thanh lâu nên nhiều đúng ?
Hiểu .
Ta đồng ý ngay.
Từ Thịnh như trút gánh nặng, cuốc đất cũng hăng hái hơn.
"Thật cũng tệ lắm, chủ yếu là sợ liên lụy đến ."
Ừ, sợ chính thất đến tìm gây sự, là phụ nữ ly hôn mà rõ ràng thì sẽ thiệt thòi.
Từ Thịnh tiếp tục bổ sung.
"Nói tóm , nếu ngày ai hỏi ngươi, ngươi cứ ngươi gì, là lừa ngươi."
Ta: …
Ta thật hiểu, tại thời nay thể giải thích chữ "cặn bã" một cách đầy hiên ngang như .
Nói xong câu , Từ Thịnh như trút gánh nặng, đuổi ngủ, là phần còn để nhanh hơn.
Ta coi như đang tránh hiềm nghi.
Chuyện gì đây.
Bị thái độ như giao phó di ngôn của Từ Thịnh cho ngủ , kéo Thúy Thúy thức đêm.
Thúy Thúy thèm để ý đến suy đoán của về việc Từ Thịnh thanh lâu và mối quan hệ mập mờ với tiểu sư của , nàng còn cá cược bằng nửa đời công sức rằng Từ Thịnh tuyệt đối tiểu sư nào cả.
Ta hiểu ai cho cô bé sự tự tin lớn đến .