Đệ Nhất Bịp Chốn Giang Hồ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:02:44
Lượt xem: 68
1
Khi trói đưa đến vương phủ.
Giữa sân, một nữ t.ử y phục đỏ rực đang gục đầu lên vai Thái t.ử lóc nỉ non.
“Thái t.ử ca ca, tuy một lòng ái mộ , nhưng Tạ thế t.ử vì mà trở nên ngây dại, thể bỏ mặc ?”
Ánh mắt Thái t.ử khẽ run rẩy.
“Không, đây của nàng.”
“Cô tin trong thiên hạ rộng lớn tìm một thể cứu chữa, lẽ nào Tạ Dung Dữ một ngày khỏi, nàng liền quyết ý cả đời gả ?”
“Cô sẽ tìm khắp danh y trong thiên hạ đến chẩn trị cho , một kẻ chữa thì g.i.ế.c một kẻ, hai kẻ chữa thì g.i.ế.c cả đôi.”
Nữ t.ử áo đỏ rưng rưng cảm động: “Thái t.ử ca ca, đối với thật .”
Ta thực sự thấy ngượng ngùng .
Nhịn bèn ho nhẹ một tiếng.
Bọn họ rốt cuộc cũng dời ánh mắt lên đang trói gô là .
Dải bình luận dồn dập nhảy .
“Hu hu, nữ chính bảo bối thật lương thiện, tuy lưỡng tình tương duyệt với Thái t.ử nhưng vẫn nỡ buông bỏ nam phụ.”
“Thái t.ử cũng quá, vì ở bên nữ chính mà tiếc công tìm thần y cho tình địch.”
“Đợi thần y chữa khỏi cho nam phụ, đến đại kết cục là những tình sẽ thành giai ngẫu .”
Ta: “?”
Nữ t.ử áo đỏ liếc bằng ánh mắt đầy cảnh giác xen lẫn hồ nghi: “Nàng chính là Giang thần y ?”
Thái t.ử mặt .
Đó chính là con dê béo lừa mất năm mươi lạng bạc phố sáng nay.
Giọng âm u lạnh lẽo của Thái t.ử vang lên.
“Trong vòng một đêm, nếu chữa khỏi cho thế t.ử, ngươi sẽ ngũ mã phanh thây.”
2
Ta thị vệ của Thái t.ử cởi trói đẩy một căn phòng.
Hộp t.h.u.ố.c cũng vứt gõ lăn lóc theo .
Ánh nến trong phòng leo lét u ám.
Dưới mặt đất vẫn còn một đang xổm.
Chắc hẳn đây chính là vị nam phụ trong lời bọn họ, Tuyên Vương thế t.ử Tạ Dung Dữ.
Nam nhân trẻ tuổi thu trong bóng tối, hai tay ôm gối, mái tóc dài xõa tung.
Dáng vẻ gầy gò thanh tao, đôi môi mỏng.
Ta cúi , đưa tay quơ quơ mắt .
Một đôi mắt vốn dĩ tuyệt và rạng rỡ, đáng tiếc nay phủ lên một lớp sương mù.
Nhờ những dải bình luận , cũng hiểu phần nào mối nghiệt duyên giữa và nam nữ chính.
Nam chính Tiêu Sóc là Thái t.ử, nữ chính Tô Kiến Vi là ái nữ của Thừa tướng, còn nam phụ Tạ Dung Dữ là Tuyên Vương thế t.ử.
Ba vốn dĩ thanh mai trúc mã, theo năm tháng lớn lên dần nảy sinh tình cảm.
Nữ chính rơi thế tiến thoái lưỡng nan, chọn Thái t.ử thì cảm thấy với Tạ Dung Dữ.
Chọn Tạ thế t.ử thấy phụ lòng Thái t.ử.
lúc , vương triều Đại Thịnh quân địch xâm phạm, Thái t.ử nhận lệnh lúc lâm nguy, Tô Kiến Vi rốt cuộc cũng nhận tâm ý của , trong một đêm mưa ướt đẫm chạy đến Tuyên Vương phủ.
Nàng với Tạ Dung Dữ.
“Huynh từ nhỏ võ nghệ siêu quần, nếu thể bảo vệ Thái t.ử ca ca bình an, nguyện… gả cho thê t.ử.”
Tạ Dung Dữ mang phận nam phụ tính tình vốn luôn trầm tĩnh ôn hòa.
Nghe lời giao dịch của Tô Kiến Vi, dường như cũng nàng khó xử.
“Đại sự hôn nhân nay trò đùa để mang giao dịch. Trận chiến vốn dĩ cũng định theo phụ sa trường, cần bận tâm.”
Ngờ trận chiến , phụ là Tuyên Vương vùi thây nơi cát bụi.
Tạ Dung Dữ cũng ngã ngựa đập đầu, tổn thương thần trí.
Ta khẽ thở dài.
Dải bình luận chen lấn hiện .
“Lẽ nào thực sự hết cách chữa ? Đến thần y cũng thở dài kìa.”
“ năm xưa Trưởng công chúa trúng kỳ độc, chính Giang thần y châm cứu giải độc mà.”
Ta đành cam phận mở hộp t.h.u.ố.c, thấy túi kim châm giả y như thật để lừa gạt, ngậm ngùi đóng .
Khóe mắt chợt liếc thấy những món sơn hào hải vị bày bàn, lạ hề động đũa.
Thôi bỏ , cứ coi như một bữa cơm đoạn đầu đài .
Ta an phận xuống, cầm đũa bạc lên.
Vịt bát bảo của nhà giàu quả nhiên tầm thường, thịt mềm tươi mọng, miệng là tan.
Ta cắm cúi ăn uống no say.
Người bình luận sắp đến nơi .
“Thần y, cô ngó qua nam phụ một chút mà.”
“Huynh từng tắm m.á.u diệt giặc chiến trường, lấy một địch trăm vì quốc gia Đại Thịnh, nay thể , cũng ngây dại , cô nỡ lòng nào ?”
“Tạ Dung Dữ mấy ngày ăn uống đàng hoàng , dựa tiểu đồng đổ chút canh t.h.u.ố.c xuống mới miễn cưỡng duy trì sự sống.”
Buồn thật, chẳng họ Tạ Dung Dữ vì nữ chính Tô Kiến Vi nên mới chiến trường ?
chuyện thì liên quan gì đến chứ?
3
Bọn họ nhận nhầm .
Ta quả thực mang họ Giang, nhưng chẳng thần y gì cả.
Ra ngoài bôn ba, phận là do tự đắp nặn.
Ta cầm cây nến bàn, suy tính đến khả năng trèo cửa sổ bỏ trốn.
Kết quả phát hiện căn phòng căn bản cửa sổ.
Có lẽ từ khi Tạ Dung Dữ ngây dại, Tuyên Vương phủ dặn dò cho phép ai tự ý phòng quấy rầy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/de-nhat-bip-chon-giang-ho/chuong-1.html.]
Trong phòng tối tăm đến đáng sợ.
Mặt đất phủ một lớp bụi mỏng, rõ ràng mấy ngày ai dọn dẹp.
Tuy nhiên những dải bình luận khơi gợi cho một ý tưởng.
Ta dừng đũa, lục tung đồ đạc trong phòng, tìm hai vò rượu.
Là rượu lâu năm, ngửi mùi cực kỳ ủ liệt.
Trong góc phòng, Tạ Dung Dữ vô thức mím c.h.ặ.t môi, đôi mắt đen thẳm tĩnh lặng một gợn sóng.
Dường như bất luận gì cũng thể thu hút sự chú ý của .
Vì cái mạng nhỏ của , đành lấy ngựa c.h.ế.t ngựa sống mà chữa .
Ta xổm xuống, moi từ tận đáy hộp t.h.u.ố.c một ổ khóa sắt lớn, khóa trái cửa từ bên trong.
Xong xuôi việc, tiến gần Tạ Dung Dữ trong góc.
Bóp c.h.ặ.t cằm , ép ngẩng đầu lên.
Nam nhân ngửa cổ, đôi mắt sương mù che phủ mang tia sáng nào.
Giống hệt một pho tượng Bồ Tát chẳng vương bụi trần.
Tay trái xách vò rượu, hai ngón tay cạy khớp hàm của , từng ngụm rượu lạnh buốt trút thẳng miệng Tạ Dung Dữ.
“Kêu , kêu rách họng cũng ai đến cứu ngươi .”
Hiển nhiên là kêu thật.
Chỉ thấy hàng mi khẽ run lên, mặc cho chuốc cạn bộ rượu bụng.
Chắc là sặc khí quản, ho sặc sụa, khóe mắt cũng ép một vệt đỏ ửng.
Hai vò rượu trôi tuột xuống bụng, Tạ Dung Dữ dường như sắp xong .
Vùng cổ thon dài của đỏ rực vì sung huyết, khuôn mặt tái nhợt, tư thế nửa quỳ nửa rạp mặt đất, thở dốc thành tiếng.
Tất nhiên, vùng bụng cũng phồng lên.
Ta vội, bàn tiếp tục ăn nốt chỗ thức ăn thừa.
“Nghe Tuyên Vương thế t.ử ôn nhuận như ngọc, phong thái rạng ngời, giải quyết nỗi buồn mặt nữ nhi cũng chẳng gì to tát.(ý là mắc tè)”
Ta khựng một chút, buông lời nhẹ nhàng: “Ta sẽ gì , cùng lắm chỉ tìm độ mười bảy mười tám t.ửu lâu thuyết thư bêu rếu một chút thôi.”
Lúc nãy dạo quanh phòng phát hiện .
Chỉ một mảnh sàn nhỏ nơi Tạ Dung Dữ là vương chút bụi.
Người tuy ngây dại nhưng thói quen thuở vẫn hề đổi.
Hắn tính sạch sẽ.
Độ chừng một canh giờ trôi qua.
Ta thấy động tĩnh trong góc phòng, kẻ vốn chút phản ứng nào với ngoại giới nay vành tai đỏ rực như rỉ m.á.u, khốn quẫn đến tột cùng.
Ánh mắt chớp tắt ngừng.
Cuối cùng cũng mở miệng, kèm theo chất giọng khàn đặc: “Trần Bính!”
Ngay khoảnh khắc đó, phá cửa xông .
Một thanh đao kề ngang cổ .
Chỉ chớp mắt , kẻ đến kinh hỉ đan xen: “Thế t.ử, ngài thể chuyện ?”
Ngay giây tiếp theo, Trần Bính trơ mắt Tạ thế t.ử phong quang tễ nguyệt trong ký ức, mặt đỏ bừng bừng lao ngoài.
4
Ta dẫn đến một gian phòng sáng sủa rộng rãi.
Tuyên Vương phi cho hạ nhân lui hết, đột nhiên quỳ rạp xuống mặt .
“Phu quân chiến t.ử sa trường, Dung Dữ nay là niềm hy vọng duy nhất của Tuyên Vương phủ, ngờ thành bộ dạng .”
“Ta Giang thần y y thuật cao minh, nếu chịu cứu lấy mạng sống của con trai , vương phủ nguyện dùng vạn kim để đền đáp.”
Ta hoảng hốt , vội vàng xốc bà dậy.
Không , cũng chẳng .
Tuyên Vương phi day day mi tâm, bộc lộ chút vẻ mệt mỏi.
Mấy ngày nay, đều khuyên bà nhận nuôi một đứa trẻ từ tông tộc để kế thừa tước vị Tuyên Vương.
mẫu thể cam tâm.
Ta miễn cưỡng nặn một nụ .
“Tạ thế t.ử cát nhân tự thiên tướng, tin rằng, chỉ cần dốc lòng chẩn trị, quá một tháng tình hình sẽ chuyển biến .”
Đáy mắt Tuyên Vương phi lóe lên tia hy vọng.
Ta cân nhắc một phen, thấp thỏm lên tiếng: “Chỉ là một yêu cầu mong đáp ứng, trong một tháng , bên cạnh thế t.ử giữ những quen thuộc.”
Tuyên Vương phi kinh ngạc nhướng mày: “Tại ?”
“Bởi vì cần một chút kích thích mới mẻ.”
5
Ta đổi sang một căn phòng cửa sổ thông gió.
Tạ Dung Dữ tính tình trầm lặng.
Cho dù hiện tại thần trí ngây dại, cũng bao giờ gây phiền phức cho khác, quả hổ danh là nam phụ dịu dàng khiến bình luận xót xa.
Đến bữa ăn, gắp gì bát thì ăn nấy.
Rất ngoan ngoãn.
Cho đến khi Trần Bính cho lý do tại an trí Tạ thế t.ử trong căn phòng cửa sổ .
Là vì Tạ Dung Dữ khuynh hướng tự hủy hoại bản .
Đã từng đêm trèo qua cửa sổ nhảy xuống hồ sen trong phủ.
Ta đỗi kinh ngạc.
Ta múc cho Tạ Dung Dữ một muỗng chè đậu phộng.
Hắn nếm thử một ngụm, nhân lúc cúi đầu ăn thức ăn, khẽ chau mày, “lỡ tay” gạt nó xuống bàn.
Khóe mắt liếc thấy cảnh đó.
Ta , đoán đúng , Tạ Dung Dữ hề mất thần trí.
Ta dùng khăn tay nhặt miếng đậu phộng rơi lên, cong mắt : “Ngươi thích ăn cái , thích ăn gì thì cứ với .”
Tạ Dung Dữ lời nào, lặng lẽ ăn nốt phần còn trong bát.